Vừa sinh xong, tôi mất trắng nhà và số tiền 10 tỷ của hồi môn 48H sau, cả nhà chồng ra đường…

Vừa sinh xong, tôi mất trắng nhà và số tiền 10 tỷ của hồi môn 48H sau, cả nhà chồng ra đường…

Tôi tên Ngọc Mai, 28 tuổi, vừa sinh bé trai đầu lòng được đúng hai ngày ở một bệnh viện tư tại TP.HCM. Cơ thể còn đau nhức, vết mổ chưa kịp khô, tôi chỉ mong được về nhà nằm nghỉ, ôm con ngủ một giấc thật dài. Nhưng tôi không ngờ, 48 giờ sau khi sinh, tôi lại bước vào cơn ác mộng khiến cuộc đời tôi rẽ sang hướng hoàn toàn khác.

Chồng tôi là Khánh, 32 tuổi, làm quản lý kinh doanh. Nhà chồng tôi ở Bình Dương, gia đình khá giả và có tiếng nói trong họ. Tôi lấy Khánh, mang theo hồi môn 10 tỷ do ba mẹ tôi để dành cả đời: một phần tiền mặt, một phần chuyển khoản, kèm một căn nhà đứng tên tôi ở quận 7. Ba mẹ dặn rõ: “Tiền là của con, phòng khi con cần đường lui.” Tôi tin chồng, tin mình chọn đúng người.

Sau khi sinh xong, Khánh nói cần làm “một số thủ tục giấy tờ” để tiện lo viện phí và đăng ký bảo hiểm cho con. Anh cầm điện thoại tôi, nói cho “nhanh hơn vì tài khoản ngân hàng đứng tên em”. Tôi mệt rã rời, con thì khóc liên tục, đầu óc như rút cạn. Tôi gật đầu.

Tối hôm đó, mẹ chồng tôi — bà — vào phòng bệnh, giọng nhẹ nhàng nhưng sắc như dao:
“Mai à, con sinh con trai rồi, cũng coi như người nhà. Giờ tiền hồi môn con giữ làm gì cho mệt. Để mẹ đứng ra quản lý giúp. Người trong nhà với nhau, tính toán làm gì.”

Tôi nghẹn họng. Khánh đứng cạnh, không nói gì, chỉ nhìn tôi như muốn tôi “hiểu chuyện”.

Sáng hôm sau, tôi nhận được tin nhắn ngân hàng. Số dư tài khoản giảm mạnh. Tôi hoảng loạn, gọi tổng đài thì biết có nhiều lệnh chuyển khoản liên tiếp, mỗi lệnh vài trăm triệu đến vài tỷ, chia nhỏ để tránh bị chú ý. Người nhận là một công ty lạ hoắc.

Tôi quay sang Khánh. Anh chỉ lạnh nhạt:
“Anh mượn tạm. Đầu tư dự án. Em đừng làm căng lúc mới sinh.”

Tôi chưa kịp phản ứng thì thêm một cú đánh nữa: chị hàng xóm nhắn tôi, “Mai ơi, nhà em quận 7 có người tới dọn đồ, nói là chủ mới.” Tôi chết lặng. Căn nhà đó là của tôi!

Và rồi đúng 48 giờ sau sinh, khi tôi vừa bế con xuất viện, cả nhà chồng đứng chờ sẵn ngoài cổng, mặt ai cũng lạnh tanh. Mẹ chồng nói một câu khiến tôi rụng rời:
“Nhà này không có chỗ cho con dâu không biết điều. Con bế con đi đi.”

Tôi ôm con, chân run, trước mắt tối sầm. Tôi vừa sinh xong… và tôi mất trắng.

Tôi ôm con đứng trước cổng bệnh viện, tay run tới mức không bấm nổi màn hình điện thoại. Gió sáng sớm thốc qua làm tôi lạnh sống lưng. Vết mổ đau nhói, ngực căng tức vì sữa về, con thì khóc ngằn ngặt. Người ta đi qua nhìn tôi như nhìn một cảnh lạ, còn tôi chỉ nghe rõ một câu của mẹ chồng vang lên trong đầu: “Con bế con đi đi.”

Khánh không đỡ lấy đứa bé, không xách hộ cái túi đồ sơ sinh. Anh đứng đó, ánh mắt mệt mỏi nhưng tuyệt nhiên không có chút thương xót. Giọng anh khô khốc:
“Em về nhà mẹ em vài hôm. Khi nào bình tĩnh thì nói chuyện.”

Tôi nuốt nghẹn:
“Còn căn nhà của em? Tiền của em? Anh chuyển đi đâu?”

Khánh quay mặt đi:
“Không phải lúc.”

Không phải lúc? Tôi vừa sinh con cho anh, chưa kịp ngủ trọn giấc, mà anh nói “không phải lúc” khi tôi hỏi 10 tỷcăn nhà?

Tôi gọi ba tôi. Nhưng vừa nghe tiếng tôi, ba đã hỏi gấp:
“Mai, con ổn không? Mẹ con đang ngồi đây khóc… Có chuyện gì vậy?”

Tôi cố giữ giọng bình thường, nhưng nước mắt cứ tuôn:
“Ba ơi… con bị đuổi ra khỏi nhà chồng. Tiền hồi môn… mất rồi.”

Bên kia im bặt vài giây, rồi chỉ nghe tiếng thở dốc. Ba tôi nói đúng một câu:
“Con đứng yên đó. Ba tới ngay.”

Tôi không dám đứng giữa đường lâu, sợ con lạnh. Tôi gọi taxi về nhà mẹ ruột ở quận 3. Trên xe, tôi mở lại lịch sử giao dịch ngân hàng. Tôi như bị bóp nghẹt khi thấy danh sách giao dịch dài ngoằng, diễn ra đều đặn từ tối hôm qua đến rạng sáng: chuyển khoản tới một công ty tên An Phát Invest. Tôi chưa từng nghe.

Tôi run tay gọi tổng đài lần nữa, yêu cầu kiểm tra. Nhân viên nói các giao dịch đều được xác nhận bằng OTP gửi tới số điện thoại của tôi. Tôi cứng người. Số điện thoại của tôi nằm trong tay Khánh cả ngày hôm qua. Anh nói “mượn điện thoại làm thủ tục”, nhưng hóa ra là để… rút sạch tiền của tôi?

Về đến nhà, mẹ tôi vừa thấy tôi ôm con bước vào liền òa khóc. Mẹ đỡ cháu, còn tôi ngồi phịch xuống sofa, đầu óc quay cuồng. Ba tôi không la hét, nhưng gương mặt ông lạnh đi, đôi mắt thâm trầm như đang nén một cơn bão.

Ba nói:
“Con kể hết cho ba nghe. Từ đầu. Từng câu, từng chữ.”

Tôi kể lại chuyện Khánh cầm điện thoại, chuyện mẹ chồng nói quản lý hồi môn, chuyện tin nhắn “nhà có chủ mới”. Mỗi câu tôi nói ra như tự cắt vào lòng. Tôi không tin người đàn ông từng hứa sẽ “bảo vệ vợ con” lại có thể làm ra chuyện này.

Ba tôi đứng dậy, đi thẳng vào phòng làm việc. Một lúc sau, ba mang ra một tập hồ sơ: bản sao giấy tờ căn nhà quận 7 và những giấy chuyển tiền hồi môn. Ba nói bình tĩnh nhưng dứt khoát:
“Căn nhà đó đứng tên con. Muốn bán phải có chữ ký con, hoặc giấy ủy quyền có công chứng. Con có ký gì không?”

Tôi giật mình. Tôi nhớ lại sáng hôm nhập viện, mẹ chồng đưa tôi một tập giấy nói là “giấy tờ làm hồ sơ sinh và đăng ký bảo hiểm”. Tôi ký rất nhanh vì đau và mệt. Tôi không đọc kỹ. Tôi chỉ tin.

Tôi bắt đầu sợ.
“Ba… con có ký… nhưng con không biết đó là gì.”

Ba tôi nhắm mắt lại vài giây, rồi mở điện thoại gọi cho một người bạn luật sư:
“Alo, anh Tân hả? Tôi có chuyện. Con gái tôi mới sinh bị nhà chồng giở trò… Tôi nghi có lừa đảo và chiếm đoạt tài sản.”

Buổi chiều, luật sư Tân tới. Anh xem lịch sử giao dịch, xem giấy tờ nhà, rồi nói thẳng:
“Chuyện này không đơn giản là mâu thuẫn gia đình. Nếu họ dùng trạng thái sức khỏe của chị Mai để ký giấy tờ chuyển nhượng, đó có thể là hành vi lừa dối. Còn chuyển khoản qua tài khoản công ty lạ là dấu hiệu tẩu tán tài sản.”

Tôi rã rời:
“Vậy… em có lấy lại được không?”

Luật sư nhìn tôi:
“Phải làm nhanh. Trong vòng vài ngày, họ có thể sang tên nhà và tẩu tán sạch tiền.”

Tối đó, tôi nằm ôm con, nhìn trần nhà mà không ngủ nổi. Bên tai tôi là tiếng con thở khò khè, còn trong đầu chỉ có một câu: Tại sao họ làm vậy? Tôi đã làm gì sai?

Đến nửa đêm, điện thoại tôi rung. Tin nhắn từ Khánh:
“Em đừng làm lớn chuyện. Nếu em ngoan, anh sẽ để em gặp con ở nhà nội.”

Tôi bật dậy, tim đập thình thịch. Tôi ôm con chặt hơn, người lạnh toát.
Hóa ra… họ không chỉ muốn tiền và nhà.
Họ còn muốn giành con của tôi.

Sáng hôm sau, ba tôi đưa tôi đến một văn phòng công chứng để kiểm tra hồ sơ liên quan căn nhà. Tôi vẫn còn đau vết mổ, nhưng tôi cố đi. Tôi hiểu rằng nếu tôi cứ nằm khóc, mọi thứ sẽ biến mất vĩnh viễn.

Luật sư Tân cầm theo giấy tờ và đề nghị trích lục thông tin giao dịch sang nhượng. Khi nhân viên đưa ra bản photo hợp đồng ủy quyền, tôi chết lặng. Trên đó có chữ ký của tôi, tên tôi, số CCCD của tôi. Nội dung là: ủy quyền cho Khánh toàn quyền mua bán, chuyển nhượng, thế chấp căn nhà quận 7.

Tôi gần như không thở nổi.
“Em… em không đọc… em tưởng là giấy tờ viện…”

Luật sư Tân gằn giọng:
“Ngày ký là ngày chị nhập viện. Chị có bị đau, bị tiêm thuốc giảm đau không?”

Tôi gật đầu, nước mắt rơi:
“Có… em đau lắm…”

Ba tôi đập tay xuống bàn:
“Khốn nạn! Nó tính từ trước!”

Luật sư nói phải làm ngay hai việc:

  1. Gửi đơn đề nghị ngăn chặn giao dịch đối với căn nhà (để tránh sang tên).

  2. Trình báo công an về dấu hiệu chiếm đoạt tài sản và lừa đảo.

Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình phải ngồi ở công an phường, ôm con, kể chuyện đời mình như một nạn nhân. Tôi xấu hổ, đau và nhục. Nhưng tôi càng nhục hơn khi nhận ra: nếu tôi im lặng, con tôi sẽ lớn lên trong một gia đình biết dẫm lên mẹ nó.

Chiều đó, Khánh gọi cho tôi liên tục. Tôi không bắt máy. Cho đến khi số của mẹ chồng gọi, tôi nhấc lên.

Giọng bà Hà vẫn ngọt như mật:
“Mai à, con làm gì mà ầm ĩ vậy? Con mới sinh mà… phải giữ sức. Đàn bà đẻ xong hay suy nghĩ linh tinh, dễ bị xúi. Con về đây, mẹ nói chuyện.”

Tôi cười khan, giọng nghẹn:
“Mẹ nói chuyện hay mẹ muốn con ký thêm giấy?”

Bà im lặng vài giây rồi đổi giọng lạnh toát:
“Con đừng hỗn. Nhà này cho con danh phận, cho con ăn ở. Con đem tiền về nhà mẹ con rồi giờ quay lại trách ai?”

Tôi như bị tạt nước sôi.
“Mẹ nói vậy mà nghe được sao? Tiền đó là ba mẹ con cho con. Căn nhà đó đứng tên con. Con không xin ai một đồng!”

Bà gằn giọng:
“Con muốn làm lớn chuyện thì cứ làm. Nhưng con nhớ… con đang bế cháu nội nhà này.”

Tôi hiểu ngay. Đó là lời đe dọa.

Tối hôm ấy, ba tôi nói:
“Mai, con bình tĩnh. Ba mẹ sẽ đứng sau con. Nhưng con phải chuẩn bị tinh thần… họ sẽ chơi bẩn.”

Quả nhiên, ngày hôm sau, tôi nhận được giấy mời lên làm việc vì có đơn tố cáo từ phía nhà chồng: tố tôi “chiếm đoạt tiền chung của vợ chồng” và “bỏ con”. Tôi nghe mà muốn bật cười. Tôi là người vừa bị rút sạch tiền, bị đuổi khỏi nhà, mà họ dám đảo ngược trắng đen.

Luật sư Tân nói nhỏ:
“Họ đang tạo thế. Muốn biến chị thành người sai để hợp thức hóa tài sản họ đã lấy.”

Tôi ôm con, lòng đau như cắt. Tại sao người ta có thể nhẫn tâm đến vậy?

Nhưng tôi không còn là Ngọc Mai của những ngày “thôi kệ, gia đình mà”. Tôi bắt đầu thu thập chứng cứ:

  • Tin nhắn ngân hàng báo trừ tiền.

  • Lịch sử chuyển khoản tới An Phát Invest.

  • Tin nhắn Khánh đe dọa “ngoan thì cho gặp con”.

  • Camera bệnh viện ngày Khánh cầm điện thoại tôi.

  • Và quan trọng nhất: lời xác nhận tôi vừa nhập viện, chịu tác động thuốc giảm đau khi ký giấy.

Luật sư gửi đơn đề nghị ngân hàng tạm khóa, truy vết giao dịch vì nghi ngờ gian lận. Đồng thời, anh nộp yêu cầu hủy ủy quyền vì có dấu hiệu bị lừa dối.

Một tuần sau, tôi nhận được tin cực kỳ quan trọng: An Phát Invest là công ty do anh họ Khánh đứng tên, mới thành lập chưa đầy 6 tháng. Nghĩa là tiền của tôi không đi “đầu tư dự án” gì cả. Họ chỉ chuyển từ túi tôi sang túi họ.

Ngày tôi cùng ba mẹ đến nhà chồng để lấy lại đồ của con, cổng khóa chặt. Tôi gọi Khánh, anh bước ra với vẻ mặt khó chịu. Bên cạnh anh là mẹ chồng, và cả bà nội chồng.

Bà nội chồng nói thẳng:
“Con dâu như mày không xứng nuôi cháu tao. Tiền thì đã đưa về nhà chồng, đừng mơ đòi.”

Tôi nhìn thẳng vào họ, giọng bình tĩnh đến lạ:
“Con không xin ai nuôi con giúp. Con chỉ đến báo một câu: hồ sơ ngăn chặn nhà đã nộp, đơn trình báo cũng đã nộp. Mọi thứ giờ giải quyết theo pháp luật.”

Khánh sững lại. Mẹ chồng tái mặt. Lần đầu tiên tôi thấy họ hoảng.

Tôi ôm con quay lưng đi, nước mắt chảy nhưng không còn là nước mắt bất lực nữa.

Tôi hiểu: cái giá của việc “hiểu chuyện” là mất sạch.
Và từ giây phút đó, tôi chọn không “hiểu chuyện” nữa.