Bà Lão Ở Chung Cư Mỗi Đêm 2g Sáng Đều Vứt 25, Ttị Rác -= Bảo Vệ Báo Công An, Khi Phá Cửa Vào Ai Nấy Sốc Năng Trước cảnh……
Chung cư Hòa Bình ở quận 8 vốn yên ả, nhưng khoảng gần một tháng trở lại đây, bảo vệ ca đêm liên tục than phiền vì “mùi rác” nồng nặc bốc lên từ tầng 12.
Người gây ra chuyện, theo camera hành lang, là một bà lão gầy gò sống một mình ở căn 12B—bà Nguyễn Thị Hồng. Bà khoảng ngoài 70, tóc bạc, đi đứng chậm chạp. Lạ ở chỗ, cứ đúng 2 giờ sáng, bà lại mở cửa thật khẽ, kéo theo một xe đẩy nhỏ. Trên xe chất đầy cả chục túi rác đen, có hôm bảo vệ đếm được đúng 25 túi.
Điều khiến mọi người rợn người không phải số lượng rác, mà là bà luôn bịt kín mặt bằng khẩu trang dày, đội mũ trùm, nhìn như sợ ai nhận ra. Đã vậy, bà không hề xuống hầm rác chung cư mà đem đổ lén vào góc khuất sát cầu thang thoát hiểm.
Anh Tuấn, bảo vệ ca đêm, nhiều lần nhắc nhở:
“Bà ơi, chung cư có phòng rác, bà làm vậy mùi lên cả tầng, người ta phản ánh dữ lắm!”
Nhưng bà Hồng chỉ cúi mặt, giọng run run:
“Chú thông cảm… bà phải làm vậy… đừng hỏi…”
Câu trả lời mơ hồ ấy càng khiến cư dân xôn xao. Có người đồn bà tích trữ đồ bẩn, có người bảo bà buôn hàng cấm. Một vài hộ còn phản ánh lên ban quản lý rằng họ nghe thấy trong căn 12B ban đêm có tiếng lạch cạch như kéo lê vật nặng, thỉnh thoảng xen tiếng ho sặc sụa.
Mọi chuyện lên đỉnh điểm vào một sáng thứ Hai. Đúng 6 giờ, cả tầng 12 bỗng bốc mùi nồng nặc đến mức người ở căn 12A phải chạy ra hành lang nôn khan. Ban quản lý gọi điện cho bà Hồng nhưng không ai bắt máy. Gõ cửa cũng không có tiếng trả lời.
Anh Tuấn nhìn camera thì thấy đêm qua bà Hồng không ra ngoài như mọi khi.
Một dự cảm chẳng lành tràn qua. Ban quản lý lập tức gọi công an phường đến hỗ trợ. Khi thợ khóa chuẩn bị phá cửa, nhiều cư dân tò mò đứng kín hành lang.
Cánh cửa 12B bật mở.
Và ngay khoảnh khắc đó…
Tất cả chết lặng trước cảnh tượng bên trong.
Cửa vừa mở, một luồng mùi xộc thẳng ra hành lang khiến ai đứng gần cũng phải lùi lại. Mùi không chỉ là rác thải bình thường, mà là thứ mùi ẩm mốc pha lẫn tanh nồng, hôi đến nhức đầu.
Công an phường cùng anh Tuấn bước vào trước. Đèn phòng khách bật lên. Khung cảnh bên trong khiến tất cả đứng sững: căn hộ nhỏ gần như không còn chỗ đi. Rác chất thành đống, bọc trong túi nilon đen, xếp kín từ cửa vào đến tận bếp, cao ngang ngực người trưởng thành.
Một nữ cán bộ công an che mũi:
“Nhà như thế này sao sống nổi… bà cụ đâu?”
Anh Tuấn vội gọi lớn:
“Bà Hồng ơi! Bà Hồng!”
Không có tiếng trả lời.
Họ lần mò qua lối đi hẹp, chỉ vừa đủ một người lách. Trong phòng ngủ, cửa cũng đóng chặt, bên dưới có khe hở nhỏ. Công an gõ mạnh:
“Bà Hồng, chúng tôi đây! Mở cửa!”
Im lặng.
Khi cửa phòng ngủ được đẩy ra, họ mới phát hiện bà Hồng nằm trên giường, người gầy rộc, thở dốc. Bà vẫn sống, nhưng gần như kiệt sức. Trên trán bà lấm tấm mồ hôi, mắt mở he hé, nhìn mọi người đầy sợ hãi.
Bác sĩ được gọi đến ngay lập tức. Trong lúc đợi cấp cứu, công an quan sát căn phòng. Một điều bất thường hiện ra: bên cạnh giường là một góc được che bằng tấm bạt xanh, phía dưới có một chiếc thùng nhựa lớn, nắp đậy kín bằng băng keo.
Anh Tuấn nhìn thấy liền lạnh sống lưng. Anh khẽ nói với công an:
“Anh ơi… giống như có người giấu cái gì trong đó…”
Cán bộ công an tháo băng keo, mở nắp thùng. Không có thứ gì ghê rợn như lời đồn, nhưng bên trong là hàng chục túi nhỏ, được buộc gọn, ghi bằng bút lông:
“Ngày 12/5 – cơm thừa”
“Ngày 13/5 – vỏ hộp thuốc”
“Ngày 14/5 – giấy lau”
…
Chúng giống một kiểu “phân loại rác” kỳ quặc, mà người bình thường không ai làm.
Khi bà Hồng được dìu ngồi dậy, bà cố gắng nói trong hơi thở đứt quãng:
“Đừng… đụng… mấy túi đó… làm ơn…”
Công an nhẹ giọng:
“Bà yên tâm, chúng tôi chỉ muốn giúp. Vì sao bà lại giữ rác trong nhà? Vì sao mỗi đêm bà mang cả chục túi ra ngoài vứt lén?”
Bà Hồng mím môi, mắt đỏ hoe. Một lúc lâu bà mới bật ra tiếng khóc nghẹn:
“Bà… bà sợ… bà sợ người ta biết…”
Cư dân đứng ngoài hành lang bắt đầu bàn tán. Có người cau có:
“Làm ảnh hưởng cả tầng thế này, không thể thông cảm mãi được!”
Nhưng cũng có người nhìn bà mà chùng lòng: bà lão ấy không giống kẻ xấu. Bà giống một người đang cố che giấu một điều gì đó.
Bác sĩ tới, đo huyết áp xong thì nói:
“Bà cụ bị suy kiệt nặng, có dấu hiệu nhiễm trùng đường hô hấp do sống lâu trong môi trường ô nhiễm. Phải đưa đi bệnh viện ngay.”
Trên đường dìu bà ra ngoài, bà Hồng bỗng nắm lấy tay anh Tuấn, run rẩy như bấu víu vào chút hy vọng cuối cùng:
“Chú Tuấn… làm ơn… đừng để ai mở hết… mấy túi rác đó… trong đó… có thứ của con bà…”
Anh Tuấn sững người:
“Con bà? Bà có con hả?”
Bà Hồng gật đầu rất nhẹ, nước mắt chảy ra:
“Nó… mất rồi…”
Câu nói ấy khiến hành lang im bặt.
Công an nhìn nhau, rồi quay lại căn hộ một lần nữa. Nếu chỉ là bệnh tích trữ rác, thì có thể xử lý bằng y tế và tâm lý. Nhưng lời “trong đó có thứ của con bà” khiến họ buộc phải xem xét kỹ.
Bởi vì số lượng 25 túi rác mỗi ngày… không thể chỉ là cơm thừa vỏ hộp.
Và bên dưới lớp rác hỗn độn ấy, họ phát hiện một thứ khác—một tệp giấy bị bọc nilon, đặt trong hộp bánh cũ, nằm sâu trong góc bếp.
Trên bìa ghi tên: “HỒ SƠ – TRẦN MINH HẢI”.
Hồ sơ cũ được công an mang ra phòng khách, đặt lên bàn giữa những chồng túi rác. Trang giấy đã ố vàng, nhưng chữ viết vẫn rõ ràng. Anh Tuấn đứng cạnh, tim đập thình thịch, như thể sắp bước vào một bí mật không nên chạm tới.
Cán bộ công an lật trang đầu. Đó là giấy khai sinh photo:
Trần Minh Hải – sinh năm 1993.
Mục “mẹ”: Nguyễn Thị Hồng.
Vậy là bà Hồng có con trai thật.
Nhưng điều khiến họ không hiểu: ở trang sau là biên bản tai nạn giao thông, ghi rõ: Trần Minh Hải tử vong vào năm 2020. Tai nạn xảy ra ở một khúc đường đèo thuộc tỉnh Lâm Đồng, thời điểm đêm khuya, trời mưa lớn. Người ký xác nhận là một người lạ, vì “gia đình không có mặt kịp”.
Anh Tuấn hỏi nhỏ:
“Nếu con bà mất từ 2020… sao giờ bà còn nói trong rác có đồ của con?”
Công an không trả lời, họ tiếp tục đọc.
Trong hồ sơ còn có những tờ giấy khác: giấy ra viện, đơn thuốc tâm thần, và một lá đơn khiếu nại viết tay, nét chữ run rẩy của bà Hồng:
“Tôi đề nghị làm rõ cái chết của con tôi. Tôi không tin đó chỉ là tai nạn.”
Bên góc tờ đơn còn ghi dòng chữ chồng chéo, như được viết đi viết lại rất nhiều lần:
“Không ai nghe tôi. Không ai tin tôi.”
Khi bà Hồng được đưa lên xe cấp cứu, công an đi theo một người để lấy lời khai. Nhưng bà quá yếu, chỉ nói được vài câu rời rạc. Mãi đến chiều hôm đó, khi tình trạng ổn định hơn, bà mới chịu mở lòng.
Bà kể con trai bà, anh Hải, từng là tài xế giao hàng công nghệ, tính hiền lành, chăm làm. Ba mất sớm, hai mẹ con nương tựa nhau. Hải là niềm tự hào duy nhất của bà. Nhưng rồi năm 2020, anh đột ngột qua đời trong một vụ tai nạn mà bà không kịp nhìn mặt lần cuối.
Bà Hồng nói, giọng nghèn nghẹn:
“Người ta đưa bà ký giấy… bà ký… vì bà hoảng quá. Nhưng có một điều bà biết chắc… hôm đó Hải có gọi cho bà… nói nó đang gặp chuyện…”
Bà nắm ga giường, móng tay bấu chặt:
“Nó nói có người ép nó chở một thùng hàng lạ. Nó sợ. Nó bảo ‘Mẹ ơi nếu con có chuyện gì… mẹ đừng bỏ qua…’”
Sau cuộc gọi ấy, bà không liên lạc được với con nữa.
Từ đó, bà Hồng như sống trong một vết thương không bao giờ khép. Bà đi hỏi khắp nơi, nhưng mọi người đều nói “tai nạn thôi”. Hồ sơ khép lại. Cuộc sống vẫn chạy, còn bà bị bỏ lại.
Chung cư Hòa Bình là nơi bà chuyển đến sau khi bán căn nhà cũ, với hy vọng “đổi môi trường sẽ nguôi ngoai”. Nhưng sự thật là bà không thể quên.
Rồi bà bắt đầu nhặt rác.
Không phải rác bẩn bình thường. Mà là mọi thứ liên quan đến con trai:
-
vỏ hộp thuốc cũ
-
áo cũ rách
-
hóa đơn điện thoại
-
giấy ghi chú con viết
-
dây sạc hỏng
-
thậm chí cả bao nilon đựng đồ ngày người ta trả lại di vật
Bà không dám vứt, vì vứt đi đồng nghĩa với việc “con trai biến mất thật sự”.
Còn chuyện mỗi sáng bà vứt 25 túi rác?
Bà thú nhận một điều khiến ai nghe cũng nghẹn:
“Bà nhặt… rồi bà lại sợ… sợ mình chết đi không ai dọn, người ta sẽ nói con bà là đồ rác… nên bà chia ra mỗi ngày vứt một ít… để nhà không đầy quá… để người ta không để ý…”
Bà làm vậy như một cách tự kiểm soát—giữa cơn rối loạn ám ảnh và nỗi đau mất con.
Công an phường sau đó liên hệ lại công an nơi xảy ra tai nạn để xác minh hồ sơ, đồng thời báo cáo ban quản lý chung cư phối hợp xử lý vệ sinh và hỗ trợ y tế cho bà Hồng.
Điều bất ngờ nhất là chính cư dân, những người từng bức xúc, bắt đầu thay đổi. Chị Thảo ở căn 12A—người từng phản ánh dữ nhất—lặng lẽ gửi một túi trái cây vào bệnh viện. Anh Tuấn thì chủ động xin ban quản lý cho bà Hồng chuyển xuống tầng thấp để tiện chăm sóc.
Không ai còn gọi bà là “bà lão quái gở”.
Người ta gọi bà bằng một cái tên khác:
một người mẹ bị bỏ lại cùng nỗi đau quá lâu.
Và những túi rác lúc 2 giờ sáng… hóa ra không phải bí ẩn ghê rợn.
Mà là phần đời tội nghiệp mà bà Hồng cố giấu đi khỏi ánh nhìn thiên hạ.



