TRANH THỦ TRƯA VỀ NHÀ NẤU CƠM VÌ VỢ ỐM KHI MỞ CỬA PHÒNG TÂM TÔI TÁI MẶT KHI THẤY CẢNH TƯỢNG NÀY…
Trưa hôm đó, tôi xin nghỉ sớm ở công ty. Vợ tôi — Hà, ba mươi tuổi — sốt từ tối qua, nằm bẹp trên giường, mặt tái xanh. Tôi không yên tâm, chỉ nghĩ đơn giản: về nhà nấu cơm cho vợ ăn, rồi mua thuốc.
Tôi chạy vội qua chợ, mua ít thịt băm, rau cải với cháo gói. Đầu óc cứ lo ngay ngáy: mấy hôm nay Hà yếu hẳn, lại hay giật mình, có lần đang ăn cơm bỗng nhìn tôi trân trân rồi quay đi. Tôi hỏi thì cô ấy chỉ lắc đầu bảo mệt.
Về tới chung cư, tôi mở cửa nhẹ vì sợ vợ đang ngủ. Nhà yên lặng bất thường. Không nghe tiếng điều hòa, cũng không nghe tiếng ho hay tiếng trở mình.
Tôi gọi:
— Hà ơi, anh về rồi nè!
Không có tiếng trả lời. Tôi bước nhanh vào phòng ngủ. Chăn gối lộn xộn nhưng không thấy vợ nằm đó. Tim tôi đập mạnh. Tôi quay ra phòng khách, bếp… vẫn không có.
Lúc ấy tôi mới để ý: cửa phòng tắm khép hờ, bên trong có ánh đèn vàng nhạt rọi ra. Và có một thứ khiến tôi lạnh sống lưng: tiếng nước nhỏ giọt đều đều… như ai đó vừa tắm xong nhưng không khóa vòi.
Tôi tiến lại gần, lòng bàn tay tự nhiên ướt mồ hôi.
— Hà? Em trong đó hả?
Vẫn im lặng.
Tôi đẩy cửa.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tôi tái mặt.
Trên nền gạch phòng tắm, một vệt đỏ kéo dài từ cửa vào đến gần bồn rửa. Không nhiều nhưng đủ để tôi nhận ra đó là… máu. Bên cạnh là chiếc áo ngủ màu kem của Hà, bị vứt vội, dính lấm tấm đỏ.
Tôi nhìn lên gương. Gương đầy hơi nước, phía dưới có dấu tay quệt mạnh như ai đó bấu víu.
Rồi tôi thấy Hà ngồi bệt dưới sàn, lưng tựa vào tường, đầu cúi gằm. Tóc rối, vai run run.
— Trời ơi! Em sao vậy?!
Tôi lao tới, quỳ xuống. Hà ngẩng lên. Mặt cô ấy trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc. Nhưng thứ khiến tôi rợn người nhất là ánh mắt đó… không phải ánh mắt đau đớn, mà là ánh mắt sợ hãi tột cùng.
Hà mấp máy môi, giọng khàn đặc:
— Anh… anh đừng vào đây…
Tôi còn chưa kịp hiểu thì cô ấy giật mạnh tay tôi lại, run rẩy chỉ về phía thùng rác trong góc.
— Anh nhìn đi… em… em không giấu nổi nữa…
Tôi quay theo hướng Hà chỉ. Nắp thùng rác hơi bật ra. Bên trong lộ ra một góc giấy gói màu trắng… và một thứ gì đó nhỏ, lấm máu.
Tôi chết lặng. Cổ họng như bị bóp nghẹt.
Tôi không dám tin vào mắt mình. Cả người cứng đờ như bị đóng băng. Thùng rác phòng tắm vốn chỉ để giấy vệ sinh với bông tẩy trang, vậy mà giờ đây, trong đó là một gói giấy dày được cuộn lại, dính máu đỏ sẫm.
Tôi nuốt khan, bàn tay run lên. Hà vẫn giữ chặt tay tôi, ánh mắt van xin:
— Anh đừng mở… đừng nhìn…
Nhưng làm sao tôi có thể không nhìn? Trong đầu tôi lúc đó chỉ hiện lên hàng chục kịch bản tồi tệ. Hà bị làm sao? Có phải cô ấy tự làm hại mình không? Hay bị bệnh gì nghiêm trọng?
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh:
— Hà… em nói anh nghe. Cái này là gì? Em bị thương ở đâu?
Hà lắc đầu liên tục, nước mắt lăn dài. Cô ấy cúi gằm mặt, vai rung lên từng hồi như sắp ngất. Tôi cuống cuồng bế Hà đứng dậy, đặt cô ấy ngồi lên bệ bồn cầu, lấy khăn lau máu dưới nền.
Lúc lau tới gần bồn rửa, tôi phát hiện một vỉ thuốc còn dang dở trên kệ. Tôi cầm lên xem. Trên vỏ có chữ “Misoprostol”. Tôi không phải bác sĩ, nhưng tôi từng nghe loáng thoáng cái tên này trong một lần đồng nghiệp nói về thuốc dạ dày. Nhưng trong bối cảnh này, tim tôi thắt lại vì linh cảm chẳng lành.
— Em uống thuốc gì đây? Ai đưa cho em?
Hà không trả lời, chỉ khóc. Tôi thấy rõ hai tay cô ấy lạnh toát. Tôi biết nếu cứ hỏi dồn, cô ấy sẽ càng hoảng.
Tôi ngồi xuống trước mặt vợ, nắm lấy hai bàn tay run rẩy ấy:
— Hà… nhìn anh đi. Dù có chuyện gì, anh cũng ở đây. Em đừng giấu nữa.
Hà nhắm chặt mắt, như phải cố gom hết sức mới nói nổi từng chữ:
— Em… em có thai.
Tôi sững người:
— Có thai? Sao em không nói với anh?
Hà cười méo xệch, giọng bật ra trong nghẹn ngào:
— Vì em không chắc… em không dám nói. Em sợ anh… sợ anh biết.
Tôi gằn giọng, nhưng không phải giận, mà vì quá sốc:
— Sợ cái gì? Em là vợ anh mà, Hà!
Hà nhìn tôi, ánh mắt như người sắp vỡ vụn:
— Em… em đi khám cách đây ba tuần. Bác sĩ nói… thai yếu. Có nguy cơ không giữ được. Em về nhà nằm dưỡng nhưng vẫn chảy máu lấm tấm. Em sợ anh lo nên em giấu…
Tôi nhớ lại mấy hôm trước, Hà bảo “đau bụng nhẹ” rồi lảng đi. Tôi đã nghĩ là rối loạn tiêu hóa. Tôi ngu ngốc thật.
Nhưng chuyện chưa dừng ở đó.
Hà ôm mặt, nói tiếp, giọng run tới mức từng chữ như bị kéo ra khỏi cổ họng:
— Rồi hôm qua… em nhận được tin nhắn.
— Tin nhắn gì?
Hà lấy điện thoại trong túi áo treo sau cửa. Tay cô ấy run đến mức phải bấm mấy lần mới mở khóa được. Cô ấy đưa tôi xem.
Trên màn hình là một đoạn chat từ số lạ, chỉ có một dòng:
“Nếu cô còn giữ cái thai đó, tôi sẽ khiến chồng cô biết cô từng làm gì.”
Tôi lạnh sống lưng:
— Ai nhắn?
Hà cắn chặt môi đến bật máu:
— Là… là người cũ của em.
Tôi nghẹn lại. Tôi không phải kiểu đàn ông cực đoan chuyện quá khứ, nhưng việc có một kẻ nào đó dám đe dọa vợ tôi ngay trong cuộc hôn nhân này… khiến tôi muốn phát điên.
— Người cũ? Hắn là ai? Sao lại đe dọa em?
Hà ôm chặt lấy bụng, vừa khóc vừa lắc đầu:
— Anh không hiểu đâu… em sai rồi… em từng mắc nợ hắn. Em sợ hắn phá gia đình mình… nên em mới… em mới tự xử…
Tôi nhìn xuống nền phòng tắm, nhìn vệt máu đỏ đã khô, nhìn vỉ thuốc. Tôi hiểu “tự xử” nghĩa là gì mà không cần Hà nói rõ thêm.
Một cơn đau nhói chạy thẳng lên đầu tôi. Tôi vừa thương Hà, vừa hoảng, vừa tức, vừa bất lực.
Tôi gằn giọng:
— Hà, em có biết em làm vậy nguy hiểm thế nào không?! Em có thể chết đó!
Hà nhìn tôi, mắt đỏ ngầu:
— Em sợ… em sợ nếu giữ, anh sẽ mất hết vì em…
— Vì em cái gì?!
Hà nức nở, gần như không thở nổi:
— Vì… vì đứa bé đó… có thể không phải của anh.
Tôi chết lặng.
Không khí như bị rút cạn. Tôi nghe tiếng tim mình đập từng nhịp nặng nề, như có ai lấy búa gõ vào ngực.
Tôi nhìn vợ tôi — người tôi đã cưới ba năm, người tôi tưởng mình hiểu nhất — mà cả người lạnh toát.
— Em nói lại xem… Hà?
Tôi không nói được gì trong vài giây. Thậm chí tôi còn không biết mình có đang thở hay không.
Hà ngồi trước mặt tôi, nước mắt rơi xuống tay, giọng như kiệt sức:
— Em xin lỗi… em không có ý phản bội anh…
Tôi nghe câu đó mà đau như bị ai đâm thẳng vào bụng. Cả đời tôi ghét nhất là bị lừa dối. Nhưng nhìn Hà lúc này, tôi không thấy một người đàn bà gian dối kiểu “thản nhiên”, mà là một người phụ nữ đang sợ hãi đến cùng cực.
Tôi đứng dậy, bước ra khỏi phòng tắm một đoạn, tựa lưng vào tường. Tôi cần không khí, cần bình tĩnh, nếu không tôi sẽ nói ra những điều làm tổn thương cả đời.
Tôi hỏi, giọng khàn đi:
— Em nói rõ hết đi. Anh muốn biết sự thật, từ đầu đến cuối.
Hà gật đầu, run bần bật. Cô ấy kéo khăn quấn quanh người, rồi ngồi trên ghế sofa, hai tay ôm chặt như sợ rơi mất thứ gì đó.
Hà kể.
Hồi trước khi cưới tôi, Hà từng yêu một người tên Duy, hơn Hà bốn tuổi. Duy làm ăn tự do, quen biết rộng, nói chuyện ngọt, nhưng tính kiểm soát và nóng nảy. Khi chia tay, Hà đã cố cắt đứt nhưng Duy vẫn dai dẳng, thỉnh thoảng nhắn tin, gọi điện, thậm chí từng đứng dưới chung cư cũ của Hà đợi cả tiếng đồng hồ.
— Em sợ lắm… nhưng em nghĩ cưới anh rồi thì hắn sẽ bỏ cuộc… — Hà nghẹn ngào.
Tôi hỏi:
— Vậy đứa bé… liên quan gì đến hắn?
Hà cúi gằm:
— Cách đây khoảng hai tháng… em đi công tác cùng đội sự kiện. Hôm đó em về muộn. Em ra bãi xe thì… Duy đứng chờ.
Tôi siết chặt tay.
— Hắn theo dõi em?
Hà gật, mặt trắng bệch:
— Hắn nói chỉ muốn gặp em nói vài câu. Em sợ hắn làm ầm lên ở công ty nên… em lên xe hắn. Em nghĩ chỉ nói chuyện rồi xuống.
Tôi nín thở, linh cảm xấu dâng lên.
Hà bật khóc:
— Anh… em ngu lắm… em không nghĩ hắn dám làm vậy. Hắn chở em đi một đoạn, rồi dừng ở bãi đất vắng. Hắn giữ tay em, ép em phải nghe. Em chống cự… nhưng…
Hà không nói tiếp, chỉ ôm mặt khóc nấc. Tôi hiểu. Và tôi thấy từng thớ thịt trong người mình như đông cứng.
Tôi không đập phá, không gào lên. Tôi chỉ thấy tim đau đến mức không còn giận nổi.
Tôi ngồi xuống cạnh Hà, giọng nghẹn:
— Sao em không nói anh ngay lúc đó?
Hà lắc đầu liên tục:
— Em xấu hổ… em sợ anh nhìn em khác đi. Em sợ anh bỏ em… Em chỉ muốn quên, muốn sống bình thường với anh.
Tôi hít sâu, mắt cay xè:
— Vậy cái thai… bác sĩ nói sao?
Hà lau nước mắt:
— Bác sĩ nói thai còn nhỏ, nhưng không ổn định. Em hoảng. Rồi hôm qua Duy nhắn tin đe dọa. Hắn nói nếu em sinh con, hắn sẽ tới tận nhà nói cho anh biết “sự thật”. Em sợ anh đau… em sợ anh hận…
Hà nắm tay tôi, giọng run lên:
— Em chỉ nghĩ ngu ngốc là… nếu không có đứa bé, anh sẽ không phải chịu gì cả…
Tôi nhìn vợ, lòng tôi rối như tơ vò. Tôi có thể đau, có thể sốc, nhưng điều tôi thấy rõ là Hà đã sống trong sợ hãi và cô đơn, một mình gồng lên chịu đựng.
Tôi hỏi:
— Hà… em còn bị đau ở đâu không? Có chóng mặt không?
Hà gật, môi tái:
— Em… em choáng… bụng đau.
Tôi không chần chừ nữa. Tôi lấy áo khoác, gọi taxi, bế Hà xuống dưới. Trên đường tới bệnh viện, Hà dựa vào vai tôi, yếu ớt như một chiếc lá.
Tôi nhìn ra đường, mà trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: thứ đáng sợ nhất không phải là vệt máu trong phòng tắm, mà là việc người phụ nữ tôi yêu đã phải một mình đi tới tận cùng tuyệt vọng.
Ở bệnh viện, bác sĩ yêu cầu làm xét nghiệm và siêu âm ngay. Tôi đứng ngoài hành lang, hai chân bủn rủn. Mỗi phút trôi qua như dài vô tận.
Một lúc sau, bác sĩ gọi tôi vào. Ông nhìn tôi nghiêm nghị:
— Vợ anh bị băng huyết nhẹ, may đưa tới kịp. Nếu chậm thêm chút nữa có thể nguy hiểm.
Tôi cảm giác sống lưng lạnh buốt. Tôi cúi đầu cảm ơn rối rít.
Hà nằm trên giường bệnh, truyền nước. Cô ấy nắm tay tôi thật chặt, mắt nhắm nghiền như sợ chỉ cần buông tay là mọi thứ tan vỡ.
Tôi ngồi cạnh, nhìn Hà và nói nhỏ, lần đầu tiên trong đời tôi thấy giọng mình yếu đi:
— Chuyện đứa bé… anh cần thời gian. Nhưng chuyện Duy, anh sẽ không để yên. Anh không để hắn tiếp tục làm em sợ nữa.
Hà mở mắt, nước mắt rơi lần nữa:
— Anh… còn thương em không?
Tôi im lặng vài giây, rồi đáp:
— Anh thương. Nhưng anh cũng đau. Mình phải sống thật với nhau từ hôm nay. Không giấu nữa.
Hà gật đầu, khóc nhưng lần này không phải vì hoảng loạn, mà như được trút gánh nặng.
Bữa cơm trưa hôm đó… tôi không nấu được. Nhưng tôi hiểu, đây là bữa trưa thay đổi cả cuộc đời tôi.



