Ông Lão Độc Thân Nuội Con Gái Nuôi 16 Năm Hàng Xốm Thấy Bất Thường Báo Công An – Phá Cửa Vào Sững Sở Trước Cảnh…

Ông Lão Độc Thân Nuội Con Gái Nuôi 16 Năm Hàng Xốm Thấy Bất Thường Báo Công An – Phá Cửa Vào Sững Sở Trước Cảnh…

Ở cuối hẻm 18 đường Lê Văn Thọ, quận Gò Vấp, ai cũng biết ông Lâm – một người đàn ông góa vợ, sống lặng lẽ, không bè bạn thân, chỉ quanh quẩn với căn nhà cấp bốn cũ kỹ. Người ta thương ông vì suốt 16 năm, ông nuôi một cô con gái tên Hà My, được nhận về lúc còn đỏ hỏn. Ông làm nghề sửa điện, thu nhập chẳng khá nhưng chưa từng để con thiếu ăn thiếu mặc.

Hà My lớn lên ngoan ngoãn, học giỏi, nói chuyện lễ phép. Nhưng từ khoảng năm con bé 15 tuổi, hàng xóm dần thấy có gì đó… không ổn.

Con bé ít ra khỏi nhà. Hầu như không giao tiếp với ai trong xóm. Ban ngày, tiếng nhạc học bài vẫn vang, nhưng đến tối lại thường nghe tiếng cửa khóa “cạch” nhiều lần, rồi có tiếng ông Lâm nói nhỏ như dỗ dành ai đó. Có hôm, bà Tư Hạnh nhà kế bên còn nghe tiếng Hà My khóc thút thít: “Con xin ba… con sợ lắm…”

Ban đầu, hàng xóm nghĩ tuổi mới lớn bướng bỉnh, cha con cãi nhau là chuyện thường. Nhưng kỳ lạ ở chỗ, mỗi lần có người hỏi, ông Lâm đều cười gượng: “Con bé học nhiều, nó stress thôi.”

Tuần đó, Hà My đột ngột nghỉ học. Cô giáo chủ nhiệm đến tận nhà hỏi thăm thì ông Lâm đóng cửa im ỉm, không tiếp. Cô gọi điện cũng không nghe máy. Đến ngày thứ ba, học sinh trong lớp nói Hà My nhắn tin vỏn vẹn một câu: “Cứu mình với.”

Tin lan nhanh trong xóm. Buổi tối, bà Tư Hạnh thấy đèn trong nhà ông Lâm sáng tới khuya, nhưng rèm kéo kín. Khoảng gần 1 giờ sáng, bà nghe tiếng vật gì rơi mạnh, rồi im bặt. Linh tính có chuyện, bà gọi ông Thành tổ trưởng dân phố, rồi cả hai quyết định báo công an phường.

Chưa đầy hai mươi phút, công an tới. Họ gõ cửa yêu cầu mở, nhưng không có ai trả lời. Khi họ yêu cầu cưỡng chế, tiếng bước chân trong nhà chạy gấp, rồi im lặng.

“Phá cửa!” – một cán bộ nói dứt khoát.

Cánh cửa bị bật tung.

Tất cả đứng chết sững khi nhìn vào trong: giữa nền nhà là Hà My với hai tay run bần bật, mắt đỏ hoe, miệng bị băng dính dán nửa chặt nửa bung. Còn ông Lâm… đang đứng ở góc nhà, người đầy mồ hôi, hai mắt hoảng loạn như vừa bị bắt quả tang một điều không thể chối.

Không khí trong căn nhà nặng đến nghẹt thở. Cán bộ công an nhanh chóng bước vào, tách Hà My ra khỏi khu vực giữa phòng, tháo băng dính trên miệng và kiểm tra xem có thương tích nghiêm trọng hay không. Hà My ho sặc sụa vài tiếng rồi bật khóc, khóc như trút hết cả 16 năm im lặng.

Bà Tư Hạnh đứng ngoài cửa nhìn vào mà tay run rẩy. Bà vẫn hay cho Hà My bánh trái, vẫn nhớ con bé lễ phép cúi đầu chào mỗi lần gặp, vậy mà giờ lại thấy cảnh tượng như trong phim.

Một cán bộ quay sang ông Lâm, nghiêm giọng:

“Ông giải thích chuyện gì đang xảy ra?”

Ông Lâm há miệng nhưng không nói được ngay. Ông bước lên một bước, rồi lại lùi về. Cổ họng như bị chặn lại, bàn tay co quắp vào nhau. Ông lắp bắp:

“Tôi… tôi không làm hại con bé… tôi chỉ… tôi chỉ sợ nó bỏ tôi đi…”

Câu nói khiến mọi người càng lạnh sống lưng.

Hà My lúc đó ngồi co ro trên ghế nhựa, ôm hai đầu gối. Con bé nhìn ông Lâm, ánh mắt vừa sợ vừa uất ức. Một nữ cán bộ nhẹ nhàng hỏi:

“Con tên gì? Con bị sao? Ai dán băng keo con?”

Hà My run giọng:

“Ba con… ba dán… ba khóa cửa… ba không cho con ra ngoài…”

Cán bộ ghi nhận và yêu cầu người dân chứng kiến lùi ra. Ông Thành tổ trưởng nói nhỏ với bà Tư Hạnh:

“Tôi nghi có bạo hành gia đình. Chứ bình thường ai nuôi con mà làm vậy…”

Nhưng điều bất thường là… trong nhà không có dấu vết đánh đập. Không có máu. Không có hung khí. Trên người Hà My chỉ có vài vết bầm nhẹ ở cổ tay, như bị giữ chặt quá lâu.

Công an kiểm tra các phòng thì phát hiện phòng ngủ của Hà My có ổ khóa mới thay ở bên ngoài, loại khóa bấm chắc chắn, phía dưới còn có một chiếc ghế nhỏ như để ai đó đứng khóa mở cho tiện. Cửa sổ bị chặn bằng thanh sắt hàn thô sơ.

Một cán bộ khác lục trên bàn học của Hà My, thấy một quyển nhật ký mỏng. Trang đầu tiên là nét chữ tròn trịa:

“Mình sống trong nhà như sống trong lồng.”

Hà My kể trong nước mắt rằng từ khi bước sang tuổi 15, ông Lâm bắt đầu thay đổi. Ban đầu chỉ là kiểm soát điện thoại, cấm gặp bạn, cấm đi sinh nhật. Sau đó là đổi số điện thoại, đổi luôn số liên lạc với giáo viên. Ông nói:

“Ba nuôi con có một mình, con mà đi mất thì ba chết.”

Mỗi lần Hà My phản kháng, ông không đánh nhưng dùng cách khác: khóa cửa, cúp điện thoại, giấu chìa khóa. Có hôm ông còn xin nghỉ làm để “canh” con ở nhà cả ngày.

Điều khiến Hà My sợ nhất là đôi khi ông ngồi hàng giờ trong phòng khách, nhìn chằm chằm vào con bé như sợ nó biến mất. Ông hay lẩm bẩm:

“Con là của ba… ba chỉ còn con…”

Tối hôm đó, Hà My cố gắng mở cửa chạy ra ngoài cầu cứu nhưng bị ông kéo lại. Con bé giãy giụa, cào cấu vào tay ông. Ông Lâm hoảng quá nên dán băng dính vào miệng con để nó không la lên. Ông không ngờ hàng xóm nghe thấy và báo công an.

Khi công an hỏi vì sao lại cực đoan như vậy, ông Lâm cúi đầu, giọng khàn đặc:

“Tôi không có ai hết. Hồi trước vợ tôi mất, tôi nuôi con bé từ lúc mới sinh… tôi không muốn mất thêm lần nữa…”

Nghe có vẻ như một câu chuyện bi kịch của sự cô độc và lệ thuộc, nhưng công an vẫn phải xử lý theo pháp luật.

Hà My được đưa ra trạm y tế kiểm tra sức khỏe. Bà Tư Hạnh đi theo, vừa thương vừa giận. Bà chưa từng nghĩ trong cái vẻ hiền lành của ông Lâm lại có một sự kiểm soát đáng sợ đến vậy.

Nhưng khi sự việc tưởng chừng chỉ là “cha cấm con quá mức”, một cán bộ bất ngờ phát hiện một chi tiết khác: trong ngăn tủ phòng khách có một tập giấy khai sinh photo và hồ sơ nhận con nuôi… nhưng có vài mục bị tẩy xóa lạ thường.

Và đó mới là điểm khiến mọi chuyện chưa thể kết thúc đơn giản.

Sáng hôm sau, căn hẻm nhỏ ở Gò Vấp như bị phủ một lớp u ám. Người ta không còn bàn tán kiểu tò mò nữa, mà là cảm giác lạnh gáy. Ai cũng sốc khi biết Hà My bị khóa trong nhà suốt thời gian dài. Nhưng điều khiến công an chú ý hơn, chính là bộ hồ sơ nhận con nuôi không rõ ràng mà họ tìm được.

Tại trụ sở công an phường, ông Lâm được mời làm việc. Ông vẫn khăng khăng:

“Tôi nhận con nuôi đàng hoàng. Tôi có giấy tờ.”

Nhưng cán bộ điều tra chỉ thẳng vào bản photo:

“Giấy tờ này có dấu hiệu chỉnh sửa. Ông nhận con từ đâu? Ai giao? Có quyết định nhận con nuôi hợp pháp không?”

Ông Lâm im lặng rất lâu. Mồ hôi rịn trên trán. Ông nhìn xuống bàn như không dám đối diện.

Cuối cùng, ông thở hắt ra một tiếng:

“Lúc đó tôi… tôi làm sai. Nhưng tôi nuôi nó tử tế.”

Ông khai rằng 16 năm trước, ông làm thợ điện cho một gia đình ở Bình Dương. Trong nhà đó có một người phụ nữ trẻ đang mang thai, sống chung với người đàn ông hay nhậu nhẹt. Một lần ông tới sửa điện thì nghe họ cãi nhau dữ dội. Vài tháng sau, khi ông quay lại, người phụ nữ ấy đã sinh con, nhưng rồi đột ngột biến mất. Đứa bé bị bỏ lại trong một căn phòng trọ, không ai chăm.

Ông Lâm nói mình “không nỡ” nên đưa bé về nuôi. Ông sợ phiền phức pháp lý, sợ bị hiểu lầm nên không khai báo ngay. Sau này ông nhờ người quen làm giấy tờ “cho hợp thức hóa”, nhưng không đủ thủ tục chuẩn.

Về phía Hà My, khi được cán bộ xã hội hỏi chuyện, con bé khóc rồi nói:

“Con biết con không phải con ruột của ba… con cảm ơn vì ba nuôi con. Nhưng con không chịu nổi nữa… con nghẹt thở… con muốn được sống như một người bình thường…”

Hà My thừa nhận nhiều lần muốn bỏ đi nhưng không có tiền, không có người thân. Con bé sợ nếu báo công an, ông Lâm sẽ bị bắt, còn mình lại thành “đứa không ai nhận”.

Câu chuyện càng đau hơn khi hàng xóm dần hiểu rằng: ông Lâm không phải kẻ xấu theo kiểu bạo lực, mà là một người đàn ông cô độc đến mức biến tình thương thành gông xiềng. Ông nuôi Hà My bằng cả đời mình, nhưng lại yêu thương sai cách, biến con thành thứ duy nhất để bấu víu.

Công an phối hợp với phường và bên bảo trợ trẻ em để làm rõ tính hợp pháp của việc nuôi dưỡng. Hà My được tạm thời đưa tới trung tâm hỗ trợ, đồng thời liên hệ trường học để con bé được tiếp tục đi học.

Riêng ông Lâm bị lập biên bản về hành vi giữ người trái pháp luật, vì rõ ràng việc khóa cửa, dán băng dính, cấm con ra ngoài là vi phạm nghiêm trọng. Ông khóc khi nghe đọc biên bản, đôi vai rung lên như người vừa mất hết chỗ dựa.

Ông nói trong tiếng nấc:

“Tôi chỉ sợ nó bỏ tôi… tôi chưa từng muốn hại nó…”

Nhưng cán bộ trả lời bình tĩnh:

“Nỗi sợ không cho ông quyền tước tự do của người khác.”

Hà My sau đó có buổi gặp lại ông Lâm dưới sự giám sát của người có trách nhiệm. Con bé nhìn ông rất lâu, rồi nói câu khiến ai cũng nghẹn:

“Ba thương con… nhưng ba thương con kiểu làm con sợ.”

Ông Lâm bật khóc, chắp tay:

“Ba xin lỗi… ba xin lỗi con…”

Hà My không ôm ông, nhưng cũng không quay đi. Con bé lau nước mắt, giọng nhỏ nhưng rõ:

“Nếu ba thực sự thương con… hãy để con được sống… rồi con sẽ quay về thăm ba.”

Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm, ông Lâm hiểu rằng: giữ chặt một người không phải là cách để họ ở lại.

Cánh cửa nhà cấp bốn ngày ấy bị phá để cứu một cô gái khỏi sự ngột ngạt. Nhưng cũng là cánh cửa mở ra một bài học đau đớn: tình thương không có tự do sẽ biến thành nỗi ám ảnh.