Bố Chồng Nợ Cờ Bạc 18 Tỷ, Mẹ Chồng Tròng Dây Thừng Lên Xà Giả Vở Treo Cổ Ép Tôi Bán Nhà Bố Mẹ Đẻ Cho Tôi Bình Thản Ngồi Gọt Táo Rồi Nối Một Cầu Khiến Bà Phải Vội vàng Leo Xuống

Bố Chồng Nợ Cờ Bạc 18 Tỷ, Mẹ Chồng Tròng Dây Thừng Lên Xà Giả Vở Treo Cổ Ép Tôi Bán Nhà Bố Mẹ Đẻ Cho Tôi Bình Thản Ngồi Gọt Táo Rồi Nối Một Cầu Khiến Bà Phải Vội vàng Leo Xuống

Tôi tên Hà My, 28 tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở Bình Dương. Tôi lấy Tuấn, 31 tuổi, kỹ sư điện, về làm dâu nhà anh ở Thủ Đức được gần một năm. Tôi cứ nghĩ mình chỉ cần sống tử tế, nhẫn nhịn một chút là yên ấm. Cho đến cái tối hôm đó, tôi mới biết trong nhà này, người ta coi tôi như cái phao cứu sinh cho một khoản nợ khủng khiếp.

Hôm ấy, vừa bước vào cửa, tôi thấy không khí trong phòng khách đặc quánh. Bố chồng tôi, ông Ngọc, mặt xanh lét, tay run run như vừa bị ai dí dao vào cổ. Mẹ chồng tôi, bà Liên, ngồi thẳng lưng, mắt lạnh tanh. Còn Tuấn thì đứng nép cạnh tủ giày, không dám nhìn tôi.

Bà Liên nói một câu gọn lỏn:

— Nhà này sắp mất hết. Bố con… nợ cờ bạc mười tám tỷ.

Tai tôi ù đi. Tôi tưởng mình nghe nhầm. Mười tám tỷ? Tôi làm cả đời cũng không dám mơ đến con số đó.

Ông Ngọc gục đầu, lắp bắp:

— Người ta… dọa giết tao… tụi nó biết địa chỉ rồi…

Tuấn nhìn tôi, giọng khàn đặc:

— Em… em giúp anh lần này được không?

Tôi còn chưa hiểu “giúp” là giúp gì thì bà Liên đã đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mặt tôi:

— Cô bán căn nhà bố mẹ đẻ cô cho cô! Sang tên cho Tuấn, đem cắm sổ đỏ trả nợ! Không thì cả nhà này chết!

Tôi chết sững. Căn nhà ở Biên Hòa là tài sản duy nhất bố mẹ tôi dành dụm cả đời, rồi cho tôi để làm chỗ dựa. Tôi chưa từng nghĩ có ngày bị ép bán như vậy.

Tôi cố giữ bình tĩnh:

— Con không thể bán nhà của bố mẹ con.

Ngay lập tức, bà Liên quay phắt vào bếp, kéo chiếc ghế ra giữa nhà, trèo lên, rồi… vắt dây thừng lên xà nhà.

— Không bán thì tôi chết cho cô coi!

Tôi đứng yên. Không gào lên. Không chạy lại giật dây như bà mong. Tôi chỉ lặng lẽ bước tới bàn ăn, cầm con dao gọt trái cây, ngồi xuống gọt táo, như thể mọi chuyện chẳng liên quan.

Bà Liên đang đưa cổ vào vòng dây thì sững lại. Bà nhìn tôi chằm chằm.

Tôi bình thản nói:

— Mẹ treo thì nhớ thắt nút chắc chút. Con gọi công an tới làm chứng.

Chưa đầy hai giây, bà ta hốt hoảng tụt xuống như bị ai đạp khỏi ghế. Và tôi biết, đây chỉ mới là bắt đầu…

Bà Liên vừa tụt khỏi ghế là lập tức đổi giọng, từ đe dọa sang đóng vai nạn nhân.

— Trời ơi, nhà này nuôi cô ăn học, cho cô làm dâu, giờ gặp nạn cô lạnh lùng vậy hả?

Tôi vẫn ngồi gọt táo, cắt từng miếng đều tăm tắp. Tôi làm kế toán, nên tôi hiểu một điều: động đến tiền, phải có giấy tờ.

— Con hỏi lại một lần nữa thôi. Nợ ai? Giấy vay đâu? Bố chơi ở đâu ra số tiền 18 tỷ?

Ông Ngọc lắc đầu, mồ hôi chảy như tắm. Tuấn thì nhíu mày, nói nhỏ:

— Em đừng hỏi nữa… giờ quan trọng là cứu ba.

Tôi ngẩng lên nhìn Tuấn.

— Anh bảo con không hỏi? Anh muốn em bán nhà bố mẹ em, nhưng không cho em biết nợ xuất phát từ đâu?

Bà Liên sấn tới, giật phăng chén táo trên bàn, quăng xuống đất.

— Cô nói nhiều quá! Cô chỉ cần ký giấy là xong! Nhà đó đứng tên cô, thì giờ cô phải gánh!

Tôi bật cười. Trong đời tôi chưa từng thấy ai ngang ngược mà tự tin như vậy.

Tôi đứng dậy, đi vào phòng, lấy điện thoại mở ghi âm, rồi quay lại phòng khách.

— Được. Con sẽ “giúp”. Nhưng trước tiên, con muốn nghe hết.

Bà Liên nhìn thấy tôi bật ghi âm thì trừng mắt:

— Cô làm cái gì đó?

— Con phòng thân thôi.

Không ngờ chính việc đó lại khiến bà ta lúng túng. Bà quay sang chồng, gằn từng chữ:

— Ông nói đi!

Ông Ngọc ấp úng:

— Tao… tao thua… thua sòng… ban đầu có vài trăm triệu… rồi nó gấp lên…

Tôi hỏi tiếp:

— Ai cho bố vay?

— Một nhóm… ngoài kia. Tao không nhớ tên.

Tôi quay sang Tuấn:

— Anh có biết ba chơi cờ bạc từ khi nào?

Tuấn cúi mặt, giọng như rơi xuống sàn:

— Từ hồi anh học đại học… Mẹ giấu.

Tôi lạnh sống lưng. Nghĩa là Tuấn biết, và anh đã quen với việc mẹ anh “dọn đường” xử lý hậu quả.

Bà Liên bỗng đổi chiến thuật. Bà ngồi phịch xuống ghế, khóc lóc:

— My ơi, mẹ xin con… mẹ chỉ có mỗi thằng Tuấn, con thương nó… Giờ không trả, người ta tới đây làm ầm lên, hàng xóm biết thì nhục lắm!

Tôi nói thẳng:

— Nhục thì mẹ nên nhục từ lúc để ba chơi đến nợ 18 tỷ chứ không phải nhục vì con không bán nhà.

Bà Liên nghẹn lại, lau nước mắt, rồi bất ngờ nói một câu khiến tôi muốn đứng tim:

— Hay cô không có lòng vì cô… cũng có người ngoài?

Tôi sững người. Bà ta đang đổ tội ngoại tình để ép tôi xuống nước.

Tuấn lập tức nhìn tôi, ánh mắt dao động như bị mẹ kéo dây điều khiển.

— My… em nói rõ đi… sao mẹ lại nói vậy?

Tôi cười nhạt.

— À, tới bước này rồi hả?

Tôi mở điện thoại, đưa thẳng cho Tuấn xem một đoạn tin nhắn tôi chụp lại từ chiều. Tin nhắn của chính mẹ anh gửi cho tôi:

Nếu mày không ký bán nhà, tao sẽ nói mày cặp bồ. Tao cho mày khỏi ngóc đầu lên.

Tuấn đọc xong, mặt trắng bệch. Ông Ngọc cũng há hốc miệng.

Bà Liên lao tới giật điện thoại nhưng tôi đã lùi lại.

— Mẹ nghĩ con ngu đến mức bước vào nhà này mà không chuẩn bị gì sao?

Tôi hít một hơi, nói rõ ràng từng chữ:

— Con không bán nhà. Con cũng không đưa tiền. Nhưng con sẽ giúp theo cách của con: gặp chủ nợ, thương lượng và kiểm tra đúng số tiền. Nếu có dấu hiệu tống tiền hay cho vay nặng lãi, con báo công an.

Bà Liên trợn mắt:

— Cô dám báo công an?

Tôi nhìn thẳng bà.

— Mẹ diễn treo cổ được thì con cũng diễn “con dâu ngoan” được. Nhưng con không ngu.

Tuấn đứng im, hai tay nắm chặt. Tôi biết anh đang đứng giữa mẹ và vợ. Và tôi cũng biết: chỉ cần anh chọn sai một lần nữa… cuộc hôn nhân này sẽ kết thúc.

Sáng hôm sau, tôi nhắn cho Tuấn một câu:

“Anh muốn em cứu nhà anh, thì anh đi cùng em. Không đi, em coi như anh đã chọn mẹ anh.”

Tuấn đến muộn mười phút. Nhưng anh vẫn đến. Tôi nhìn mặt anh phờ phạc, đoán đêm qua anh không ngủ.

Chúng tôi tới quán cà phê theo địa chỉ ông Ngọc đưa. Một góc khuất trong hẻm, bàn cuối cùng. Ba người đàn ông ngồi đó, ăn mặc lịch sự, nhưng ánh mắt lạnh như đá. Người ngồi giữa tự giới thiệu tên Hải.

— Ba cô nợ tụi tôi 18 tỷ. Hẹn hôm nay đem tiền tới.

Tôi đặt túi xách xuống, nói thẳng:

— Anh Hải, tôi không phải con nợ. Tôi là con dâu. Tôi đến để hỏi rõ: 18 tỷ gồm những khoản nào? Gốc bao nhiêu? Lãi bao nhiêu? Có giấy vay và chữ ký không?

Hải nhìn tôi một lúc, cười:

— Cô kỹ vậy?

— Tôi làm kế toán mà.

Hắn ra hiệu, đàn em đưa ra xấp giấy. Tôi lật từng tờ. Chỉ mới xem tới trang thứ ba, tôi đã thấy có điểm vô lý: mỗi lần vay đều ghi số tiền lớn, nhưng chữ ký lại… không đồng nhất. Có trang chữ ký giống ông Ngọc, có trang thì khác hẳn, nét gượng gạo như ai đó cố bắt chước.

Tôi ngẩng lên:

— Anh Hải, giấy này có thể đem giám định chữ ký được. Với lại, số lãi anh tính kiểu này là vượt mức rất nhiều. Tôi nghi đây là cho vay nặng lãi và có dấu hiệu ép buộc.

Hải nhướng mày, giọng gằn lại:

— Cô dọa tụi tôi?

Tôi mỉm cười, lấy điện thoại ra, mở sẵn cuộc gọi.

— Tôi không dọa. Tôi chỉ nói: nếu hôm nay không rõ ràng, tôi bấm gọi công an ngay. Còn nếu anh muốn lấy tiền, anh phải chứng minh khoản nợ hợp pháp.

Tuấn ngồi cạnh tôi, tay run. Nhưng lần này, anh không kéo tay tôi như mọi khi. Anh chỉ im lặng, nhìn tôi như đang tỉnh ra khỏi cơn mê.

Hải im lặng một lúc rồi nói:

— Thôi được. Gốc là 6 tỷ. Còn lại là lãi và phạt.

Tôi quay sang Tuấn:

— Anh nghe rõ chưa? Không phải 18 tỷ gốc.

Tuấn siết chặt quai ghế.

Hải lại nói tiếp:

— Nhưng 6 tỷ cũng phải trả.

Tôi gật đầu.

— Tôi sẽ giúp thương lượng lịch trả. Nhưng tiền không phải từ nhà tôi. Tôi không bán nhà bố mẹ tôi. Nếu bên anh muốn lấy nhà, cứ kiện ra tòa.

Hải nhìn tôi, rồi bật cười khan:

— Cô gan thật.

Tôi không đáp. Tôi hiểu một điều: chủ nợ thật sự không sợ mình gan, họ sợ mình tỉnh.

Chúng tôi về nhà, vừa bước vào đã nghe tiếng bà Liên gào:

— Sao rồi? Nó có chịu giảm không? Cô ký bán nhà chưa?

Tôi tháo giày, đặt điện thoại lên bàn, nói:

— Mẹ, con gặp họ rồi. Gốc 6 tỷ. Không phải 18 tỷ.

Bà Liên đứng khựng. Mắt bà đảo nhanh, như bị tát thẳng vào mặt.

— Ai… ai nói vậy?

Tuấn lần đầu tiên lên tiếng, giọng cứng như đá:

— Con nghe tận tai. Mẹ giấu con nữa hả?

Bà Liên lập tức chuyển hướng, lao vào nắm tay Tuấn:

— Mẹ làm vậy cũng vì con! Vì giữ mặt mũi cho con!

Tôi cười nhạt.

— Mẹ giữ mặt mũi cho con bằng cách bắt con bán nhà bố mẹ con? Hay bằng cách nhắn tin dọa bôi nhọ con?

Tôi mở đoạn ghi âm tối qua, bật lên giữa phòng khách. Giọng bà Liên rõ rành rành: “Không bán thì tao chết cho mày coi… tao sẽ nói mày cặp bồ…”

Ông Ngọc ngồi bệt xuống ghế, mặt cắt không còn giọt máu.

Tuấn nhìn mẹ, đôi mắt đỏ lên:

— Mẹ… mẹ làm con nhục quá.

Bà Liên cứng họng. Nhưng bà vẫn cố níu:

— Rồi giờ lấy tiền đâu trả?

Tôi nhìn thẳng vào ông Ngọc.

— Bố bán chiếc xe, bán mảnh đất đứng tên bố ở quê. Mẹ cũng bán bộ trang sức vàng mẹ cất. Nhà này tự giải quyết hậu quả do nhà mình gây ra. Con chỉ hỗ trợ làm giấy tờ, thương lượng thời gian.

Bà Liên trợn mắt:

— Mày bắt tao bán vàng?

Tôi đáp gọn:

— Vàng của mẹ hay nhà của bố mẹ con, mẹ chọn đi.

Im lặng. Một khoảng im lặng nặng nề đến nghẹt thở.

Cuối cùng, Tuấn bước tới đứng cạnh tôi. Anh nói, không lớn nhưng đủ để cả nhà nghe:

— Con xin lỗi vợ con. Con sẽ cùng My giải quyết, nhưng không được đụng đến nhà bên ngoại.

Tôi không thấy nhẹ lòng. Nhưng tôi thấy rõ một điều: người phụ nữ như bà Liên chỉ sợ khi trong nhà không còn ai đứng về phía bà ta nữa.

Bà từng nghĩ chỉ cần sợi dây thừng là điều khiển được tôi.

Nhưng bà quên mất… tôi là người có thể bình thản gọt táo trong lúc người khác diễn.