Tôi bán mảnh dất hồi môn đừợc 1 tỷ, cho em chồng học đại học. Khi lý hộn mẹ chồng ép tôi ra đi tay trắng em chồng đừa tôi một thứ tái mét mặt!…

Tôi bán mảnh dất hồi môn đừợc 1 tỷ, cho em chồng học đại học. Khi lý hộn mẹ chồng ép tôi ra đi tay trắng em chồng đừa tôi một thứ tái mét mặt!…

Tôi tên Hương, 32 tuổi, quê ở Quảng Ngãi. Ngày tôi lấy chồng – anh , nhà anh nghèo nhưng miệng lúc nào cũng nói “sau này mình sẽ khá lên”. Tôi cũng tin. Vì tin nên tôi mới dám mang cả mảnh đất hồi môn của mẹ ruột cho hai vợ chồng làm vốn.

Mảnh đất ấy bán được đúng 1 tỷ. Mẹ tôi đưa sổ đỏ cho tôi mà nói:
“Con giữ lấy mà lo cho tương lai, đừng để ai đụng vào.”
Tôi gật đầu, nhưng rồi chuyện bắt đầu rẽ sang hướng khác chỉ vì một câu nói của mẹ chồng.

Hôm đó, mẹ chồng tôi – bà Thúy, ngồi giữa nhà, tay cầm ly nước, nói nhẹ hều:
“Con dâu à, em Vinh sắp thi đại học. Nhà mình không có điều kiện. Con tính sao?”

Tôi chưa kịp mở miệng, anh Tú đã nói thay:
“Em trai anh học giỏi lắm, mình giúp nó đi em. Sau này nó ra trường nó trả.”

Tôi nhìn anh, nhìn mẹ chồng, rồi nhìn cái sổ tiết kiệm mới gửi ngân hàng. Trong lòng tôi phân vân dữ dội, nhưng nghĩ tới cảnh em chồng thi đậu mà phải bỏ học… tôi mềm lòng. Tôi gật đầu, rút tiền lo hết: tiền nhập học, tiền thuê trọ, tiền máy tính, mỗi tháng tôi còn gửi thêm.

Nhưng đời không như tôi tưởng.

Ba năm sau, tôi phát hiện anh Tú ngoại tình. Lúc tôi cầm điện thoại của anh, những tin nhắn hiện ra rõ mồn một. Tôi run cả tay, tim đập loạn. Tôi hỏi thẳng. Anh im lặng. Mẹ chồng thì đập bàn:
“Đàn bà mà không biết giữ chồng thì đừng trách!”

Tôi chịu đựng thêm một thời gian, rồi quyết định ly hôn.

Ngày ra tòa, tôi tưởng mình sẽ được chia ít nhất phần tài sản, vì tiền tôi bỏ ra không ít. Nhưng mẹ chồng kéo tôi ra hành lang, nói lạnh như băng:
“Cô ra khỏi nhà này tay trắng. Tiền cô cho em Vinh học là cô tự nguyện, không ai ép.”

Tôi nghẹn đến không thở nổi. Tôi nhìn vào nhà, nơi tôi từng gọi là gia đình, giờ ai cũng xem tôi như kẻ ăn nhờ ở đậu.

Đúng lúc ấy, em chồng – Vinh, từ cuối hành lang bước tới. Mặt nó tái mét, môi mím chặt. Nó đưa tôi một thứ khiến tôi đứng sững…

Một phong bì dày, kèm theo một tập giấy photo.

Tôi mở ra, chưa kịp đọc đã thấy đầu óc quay cuồng… vì trong đó không chỉ có tiền.

Mà còn là bằng chứng có thể khiến cả nhà chồng tôi “chết đứng”.

Phong bì trên tay tôi nặng như cục đá. Tôi nhìn Vinh rồi nhìn sang mẹ chồng. Bà Thúy vừa thấy phong bì đã đổi sắc mặt ngay lập tức, tay bà run run như vừa gặp thứ gì đó rất đáng sợ.

“Vinh! Mày làm cái gì vậy?” – bà gằn giọng.

Vinh không trả lời bà, chỉ nhìn tôi, mắt đỏ hoe:
“Chị Hương… chị mở ra đọc đi. Em xin chị… đọc hết.”

Tôi ngập ngừng. Tim tôi đập mạnh, vừa tò mò vừa hoang mang. Trong phong bì là một xấp giấy photo, bên trên có tiêu đề đỏ chót: “Hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất”.

Tôi lật trang đầu tiên, gần như chết lặng.

Tên người đứng nhận chuyển nhượng không phải tôi.
Cũng không phải chồng tôi.

Mà là… mẹ chồng tôi – bà Thúy.

Tôi há hốc miệng. Tôi nhớ rõ mảnh đất hồi môn bán được 1 tỷ, tiền vào tài khoản tôi, rồi tôi chi cho Vinh học. Tôi không hiểu vì sao lại có hợp đồng chuyển nhượng đất ở đây?

Vinh nói, giọng nghẹn:
“Chị biết tiền chị bán đất… nó đi đâu không?”

Tôi nhìn em chồng, mắt cay xè:
“Không phải… chị đã đưa hết cho em học sao? Chị còn gửi tiền trọ, tiền ăn… từng tháng!”

Vinh lắc đầu mạnh:
“Không… không phải vậy. Em chỉ nhận một phần. Em sống khổ lắm chị ơi. Em vừa đi làm thêm vừa học, có tháng em còn phải xin cơm từ nhà bạn. Em không dám nói vì sợ chị buồn.”

Tôi sững người. Mọi thứ như có ai tát thẳng vào mặt tôi.

“Vậy… tiền đâu?” – tôi hỏi như người mất hồn.

Vinh rút thêm trong phong bì ra một xấp giấy khác: sao kê ngân hàng và một tờ giấy ghi tay, chữ của anh Tú.

Tôi vừa nhìn đã nhận ra chữ chồng mình ngay. Tờ giấy ghi:
Mẹ giữ dùm 700 triệu, đợi con làm ăn rồi tính.

Tôi bắt đầu thấy buồn nôn. Vinh tiếp tục:
“Sau ngày chị bán đất, anh Tú với mẹ… đã bàn nhau rút tiền. Họ nói chị ‘không biết giữ tiền’, để mẹ cầm cho chắc. Rồi mẹ lấy tiền đó… mua một mảnh đất khác đứng tên mẹ.”

Tôi nghe mà tai ù đi.
Tôi đã bán hồi môn của mình để vun vén gia đình, giúp em chồng học… cuối cùng bị biến thành “con ngốc” trong chính cuộc hôn nhân của mình.

Mẹ chồng tôi đứng phắt dậy:
“Vinh! Mày học hành kiểu gì mà ăn nói bậy bạ vậy?”

Vinh nhìn thẳng bà:
“Con không bậy. Con có bằng chứng hết. Mẹ nghĩ con ngu hả? Con lớn rồi!”

Anh Tú từ trong phòng bước ra, mặt căng cứng. Anh nhìn tôi rồi nhìn Vinh, giọng hạ thấp như đe dọa:
“Vinh, mày dẹp ngay. Đây là chuyện người lớn. Không phải phần mày.”

Vinh cười nhạt:
“Chuyện người lớn? Vậy lúc lấy tiền của chị Hương, sao kéo em vào? Lúc nói với chị ấy là ‘cho em học’, sao không nói thật là lấy tiền đi mua đất cho mẹ?”

Tôi đứng đó, cảm giác như chân mình không chạm đất. Mấy năm trời tôi còng lưng làm thêm, bán hàng online, nhịn ăn nhịn mặc gửi tiền cho Vinh… Hóa ra có tháng nó còn phải đi xin cơm.

Tôi quay sang Tú:
“Anh nói đi. Anh nói thật cho tôi biết, tiền bán đất của tôi anh đã làm gì?”

Anh Tú lảng tránh:
“Em đừng nghe thằng Vinh. Nó bị ai xúi. Tiền đó là tiền chung trong nhà…”

Tôi bật cười, cười mà nước mắt rơi:
“Tiền chung? Mảnh đất hồi môn là của mẹ tôi cho tôi. Anh chưa từng bỏ vào đó một đồng. Anh chỉ giỏi lấy của tôi thôi.”

Mẹ chồng lại lao ra, giọng bà cao vút:
“Cô còn dám cãi? Cô làm dâu nhà này mà tính toán như kế toán!”

Vinh đột ngột nắm lấy tay tôi, kéo tôi ra xa:
“Chị đi đi. Chị đừng đứng đây nữa. Mẹ với anh Tú đang tính ép chị ký giấy từ bỏ quyền lợi.”

Tôi giật mình:
“Ký gì?”

Vinh đưa cho tôi xem một tờ giấy khác – biên bản thỏa thuận ly hôn đã được soạn sẵn. Trong đó ghi rõ:
Bên vợ tự nguyện ra đi tay trắng, không yêu cầu chia tài sản.

Tôi chết lặng.

Thì ra họ không chỉ phản bội… mà còn chuẩn bị sẵn kịch bản để tống tôi ra khỏi nhà.

Vinh nhìn tôi, giọng run run nhưng chắc:
“Chị đừng ký. Chị kiện đi. Em sẽ làm chứng. Em… mang 200 triệu, là số tiền em tích góp và làm thêm được… trả lại cho chị.”

Tôi mở phong bì, đúng là có tiền. Nhưng lúc đó thứ làm tôi sững lại nhất không phải tiền.

Mà là sự thật:
Trong căn nhà tôi từng gọi là “tổ ấm”, chỉ có một người thật lòng với tôi… lại chính là đứa em chồng mà tôi từng thương như em ruột.

Tôi kéo Vinh ra khỏi nhà chồng, cả hai đứng dưới mái hiên tòa án. Gió lạnh phả qua, nhưng trong lòng tôi nóng rực như có lửa đốt. Tôi nhìn phong bì trong tay, vừa đau vừa tức, lại vừa thấy… nhẹ.

Nhẹ vì cuối cùng tôi cũng biết mình không điên, không “đa nghi”, không “tham lam” như lời mẹ chồng chửi.

Tôi bảo Vinh:
“Em giữ tiền lại đi. Chị không lấy.”

Vinh lắc đầu ngay:
“Chị phải lấy. Em không muốn cả đời này sống với cái cảm giác em học bằng nước mắt của chị. Em nhận tiền đó mà em còn chẳng được học đàng hoàng. Em nhục lắm.”

Tôi cắn môi, không nói được nữa.

Ngày hôm sau, tôi tìm một luật sư gần nhà trọ, mang toàn bộ giấy tờ Vinh đưa. Luật sư xem xong, gật đầu:
“Trường hợp của chị có cơ sở. Nếu chứng minh được tiền bán đất là tài sản riêng của chị và bị chiếm dụng để mua tài sản khác thì chị có quyền yêu cầu tòa xem xét.”

Tôi nghe mà tim đập thình thịch. Tôi đã từng nghĩ mình chẳng còn gì, vì ai cũng bảo tôi “tự nguyện cho”. Nhưng hóa ra “tự nguyện” không có nghĩa là người ta được quyền lừa tôi.

Ngày ra tòa lần hai, mẹ chồng tôi vẫn giữ nguyên cái mặt lạnh tanh. Anh Tú thì nhìn tôi như nhìn kẻ thù.

Bà Thúy nói trước hội đồng:
“Nó đem tiền về nhà chồng thì tiền đó là tiền chung. Nó lo cho em chồng học là nó tự nguyện. Giờ ly hôn đòi lại là vô đạo đức.”

Tôi đứng lên, tay run nhưng tôi cố giữ giọng bình tĩnh:
“Thưa tòa, em chồng tôi không hề nhận đủ số tiền đó. Chính em ấy là người đưa tôi sao kê và hợp đồng mua đất đứng tên mẹ chồng. Tôi xin tòa xem xét việc tiền của tôi bị chuyển sang tài sản khác.”

Cả phòng xử xôn xao.

Anh Tú đập bàn:
“Vinh! Mày điên à? Mày phản mẹ mày vì con đàn bà này?”

Vinh đứng lên. Nó mặc áo sơ mi trắng, nhìn gầy nhưng ánh mắt rất rõ ràng:
“Em không phản mẹ. Em chỉ nói sự thật. Người sai phải chịu.”

Tôi nhìn Vinh, lúc ấy tôi mới nhận ra nó đã trưởng thành thật rồi. Không còn là cậu sinh viên năm nhất rụt rè cầm vali lên thành phố nữa.

Tòa yêu cầu đối chiếu giấy tờ. Luật sư của tôi đưa sao kê, chứng minh nguồn tiền từ tài sản riêng của tôi. Phía nhà chồng bắt đầu lúng túng. Mẹ chồng tôi nói qua nói lại, cuối cùng không giải thích được vì sao mảnh đất mua sau đó lại đứng tên bà, trong khi bà không có thu nhập rõ ràng.

Một tuần sau, tòa ra kết luận:
Tài sản mua bằng số tiền có nguồn gốc từ tài sản riêng của tôi phải được xem xét hoàn trả một phần. Tôi không lấy lại đủ 1 tỷ, vì thời gian, chứng cứ và nhiều khoản chi tiêu khó chứng minh từng đồng. Nhưng tôi được nhận lại 650 triệu, coi như phần bị chiếm dụng lớn nhất.

Tôi nghe phán quyết mà nước mắt trào ra. Không phải vì tiền… mà vì lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy mình được đối xử công bằng.

Còn anh Tú, sau vụ đó, người tình của anh cũng bỏ đi. Anh mất cả vợ, mất luôn uy tín. Mẹ chồng tôi thì cay nghiệt với Vinh, nhưng Vinh dọn ra ở riêng, quyết không sống phụ thuộc.

Trước ngày Vinh chuyển nhà, nó hẹn tôi ra quán nước mía đầu ngõ. Nó nhìn tôi, giọng nhỏ:
“Chị Hương… em xin lỗi vì đã để chị chịu khổ lâu vậy.”

Tôi lắc đầu:
“Em không có lỗi. Người có lỗi là người biết mình sai mà vẫn cố làm.”

Vinh đưa tôi một tập hồ sơ:
“Đây là giấy báo tốt nghiệp và giấy xin việc. Em đi làm rồi. Em sẽ trả chị hết số tiền chị từng lo cho em, dù chị không đòi.”

Tôi nhìn nó, lòng vừa thương vừa tự hào:
“Em sống tử tế là được rồi.”

Ba tháng sau, tôi dùng số tiền nhận lại để thuê một mặt bằng nhỏ bán đồ ăn sáng. Tôi làm lại từ đầu. Không giàu ngay, nhưng tôi có lại được thứ quan trọng nhất: quyền tự quyết cuộc đời mình.

Còn cái thứ em chồng đưa tôi ngày hôm đó…

Không chỉ là phong bì.

Mà là con đường sống mà tôi tưởng mình đã mất.