Tôi Lén Tráo Gói Thuốc Trong Túi Chồng. Nào ngờ Nửa Đêm Em Dâu Gào Thét Chạy Khỏi Phòng Chồng Phát Điên Đập Tưởng Mẹ Chồng Ôm Ngực Khuyu Xuống

Tôi Lén Tráo Gói Thuốc Trong Túi Chồng. Nào ngờ Nửa Đêm Em Dâu Gào Thét Chạy Khỏi Phòng Chồng Phát Điên Đập Tưởng Mẹ Chồng Ôm Ngực Khuyu Xuống

Tôi tên Thuỳ, 28 tuổi, lấy chồng được hai năm. Chồng tôi là Hải, 32 tuổi, làm kỹ thuật điện công trình, tính hiền nhưng hơi nóng khi bị ép. Mẹ chồng tôi, bà Hồng, nổi tiếng trong xóm vì “miệng nhanh hơn não”, ai bà cũng soi, cũng chê. Còn em dâu tôi là Ngọc, 24 tuổi, mới cưới em trai Hải được ba tháng, nhìn hiền lành nhưng ánh mắt lúc nào cũng có vẻ bất an.

Gần đây Hải hay mất ngủ, người gầy rộc đi. Tôi hỏi, anh chỉ cười nhạt:
“Chắc do công trình căng quá.”

Một tối, Hải về nhà muộn, vừa bước vào đã bực bội gắt lên vì bữa cơm hơi nguội. Tôi thấy lạ, vì trước giờ anh không như vậy. Khi anh đi tắm, tôi vô tình nhìn thấy trong túi áo khoác của chồng có một gói thuốc nhỏ, không nhãn, màu trắng đục. Tôi mở ra nhìn, bên trong là những viên nén tròn, giống thuốc ngủ loại mạnh.

Tôi rùng mình. Nhà tôi đâu có ai dùng thứ này.

Tôi đem gói thuốc ra hỏi Hải. Anh giật phắt lấy, mắt đỏ ngầu:
“Đừng đụng vào đồ của anh!”

Cách anh phản ứng làm tôi lạnh sống lưng. Tôi không thể ngủ. Đến khuya, khi Hải đã thở đều, tôi lén lấy lại gói thuốc. Lần này tôi không dám vứt, chỉ tráo nó bằng gói vitamin tổng hợp tôi vẫn uống, rồi giấu gói thuốc thật vào hộp mỹ phẩm trong phòng.

Tôi tự trấn an: Chắc anh bị ai dụ dùng linh tinh. Mình phải ngăn lại.

Nhưng tôi không ngờ, khoảng nửa đêm, từ phòng bên cạnh bỗng vang lên tiếng em dâu Ngọc gào thét.

“CỨU EM! ĐỪNG! ĐỪNG CHẠM VÀO EM!”

Tôi bật dậy lao ra thì thấy Ngọc tóc tai rối bù, lao khỏi phòng, mặt trắng bệch như bị bóp nghẹt, áo ngủ xộc xệch. Ngay sau đó, cửa phòng em trai Hải bật mở, Hải cũng từ phòng tôi chạy ra, mắt anh hoang dại.

Anh phát điên, đập mạnh vào tường, hét lên:
“AI ĐỤNG VÀO TÚI ÁO CỦA ANH?!”

Mẹ chồng tôi chạy ra, chưa kịp hiểu chuyện gì, Hải đã quát tới tấp. Bà Hồng bị sốc, ôm ngực, lảo đảo một cái rồi khuỵu xuống ngay giữa hành lang.

Tôi đứng chết trân, tay run bắn.

Tất cả… bắt đầu từ gói thuốc tôi đã lén tráo.

Tôi lao tới đỡ mẹ chồng, miệng gọi khản:
“Mẹ ơi! Mẹ sao vậy?!”

Ngọc vẫn đứng co rúm ở góc bếp, hai tay ôm lấy cổ, thở dốc như vừa chạy thoát khỏi thứ gì kinh khủng. Em trai Hải là Tuấn, 27 tuổi, từ phòng chạy ra, vừa thấy cảnh đó đã tái mặt. Tuấn vội cúi xuống lay mẹ:

“Mẹ! Mẹ nghe con nói không?”

Hải đứng sững như tượng đá, nhưng đôi mắt lại không hề bình tĩnh. Cái nhìn ấy khiến tôi sợ. Anh như một người khác.

Tôi hét lên:
“Hải! Anh gọi xe cấp cứu đi!”

Nhưng Hải không nghe. Anh nhìn thẳng vào tôi, giọng trầm khàn như bị dồn đến giới hạn:
“Em… đã làm gì trong túi áo anh?”

Tôi nghẹn họng. Tôi không dám thừa nhận. Không phải vì tôi muốn giấu, mà vì tôi nhìn thấy trong mắt Hải lúc đó không có tình nghĩa vợ chồng, chỉ có sự nghi ngờ và giận dữ như muốn xé nát tôi.

Tuấn vội vàng bấm điện thoại gọi cấp cứu. Tôi với anh em trong nhà cố dìu bà Hồng vào phòng khách, đặt lên ghế sofa. May mà bà vẫn còn thở, nhưng mặt đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi. Tôi run rẩy lấy dầu gió xoa ngực cho bà. Mấy phút sau bà mới mở mắt, thều thào:

“Cái nhà này… rốt cuộc có chuyện gì…”

Hải vẫn đứng giữa hành lang, tim tôi như bị ai bóp chặt.

Ngọc lúc đó bất ngờ bật khóc nức nở, giọng đứt quãng:
“Chị Thuỳ… chị giúp em với… em không chịu nổi nữa…”

Tôi quay phắt sang:
“Ngọc! Em vừa bị gì? Sao em hét lên như vậy?”

Ngọc vừa khóc vừa lắc đầu, rồi nhìn sang Hải như nhìn thấy thứ đáng sợ nhất đời. Em ôm chặt tay tôi:

“Anh Hải… anh ấy… ảnh biết hết… ảnh biết em đang giấu chuyện!”

Tôi sững người. Hải lại bước tới một bước, ánh mắt lạnh tanh:

“Em nói đi. Em giấu cái gì?”

Tuấn tức điên, xông đến chắn trước mặt vợ:
“Anh Hải! Anh làm cái trò gì vậy? Vợ em nó vừa hoảng loạn, mẹ thì ngất. Anh còn đứng đó hỏi cung?”

Hải gằn giọng:
“Vậy mày hỏi nó xem! Sao nửa đêm nó chạy ra khỏi phòng như gặp ma! Còn tao… tao chỉ muốn biết ai đã phá túi áo tao!”

Cả nhà rối tung. Tôi hoang mang đến mức quên cả thở. Không khí như sợi dây sắp đứt. Và đúng lúc đó, tiếng còi xe cấp cứu vang lên ngoài ngõ.

Nhân viên y tế vào kiểm tra, đo huyết áp, may mà bà Hồng chỉ bị tụt huyết áp đột ngột do sốc và tim yếu. Họ khuyên đưa bà lên trạm y tế theo dõi. Tuấn đi cùng mẹ. Nhà còn lại tôi, Hải và Ngọc.

Khi cửa vừa đóng, Ngọc như sụp xuống. Em ngồi bệt dưới sàn, nước mắt giàn giụa:

“Chị… chị biết vì sao em sợ không? Vì em thấy cái gói thuốc đó rồi…”

Tôi lạnh sống lưng:
“Em thấy cái gì?”

Ngọc nhìn tôi, giọng run run:
“Trong túi áo anh Hải, có gói thuốc đó. Lúc em dọn áo khoác giùm anh ấy hôm trước, em thấy… em tưởng là thuốc ngủ. Nhưng em nghe bà Hồng nói chuyện điện thoại với ai đó… bà nói ‘cứ cho nó uống đều, rồi nó sẽ nghe lời’…”

Tôi chết lặng.
“Mẹ… mẹ chồng chị nói vậy sao?”

Ngọc gật đầu.
“Em không dám nói với ai. Em sợ bà ghét em, sợ bị đuổi khỏi nhà.”

Cổ họng tôi khô rát. Tất cả khớp lại trong đầu: Hải mất ngủ, cáu gắt, vẻ mặt lúc nào cũng mệt mỏi. Và cái gói thuốc không nhãn kia… không phải vô tình.

Tôi chợt nhớ, tôi đã tráo nó bằng vitamin. Nghĩa là… hôm nay Hải uống gì?

Tôi quay sang nhìn Hải. Anh đang đứng tựa cửa, mặt nhợt nhạt. Anh nhìn tôi như nhìn thấu mọi thứ.

Giọng anh khàn khàn:
“Thuỳ… em tráo nó rồi đúng không?”

Tôi không còn đường lui. Tôi gật đầu, môi run:

“Em… em chỉ muốn anh ngừng uống thứ đó… em sợ anh bị hại…”

Hải cười nhạt. Nhưng nụ cười ấy khiến tôi lạnh buốt. Anh đập tay xuống tường:

“Em có biết… nếu tao không uống đúng loại đó… tao sẽ phát điên thế nào không?!”

Tôi sững lại.
“Hải… anh nói gì?”

Ngọc hoảng hốt lùi ra sau, còn tôi thì đứng chết trân.

Hải thở hồng hộc, mắt đỏ ngầu:

“Có thứ trong người tao… không phải ai cũng hiểu. Và người bắt tao uống thuốc… chính là mẹ tao!”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Hải… anh nói mẹ bắt anh uống?” – tôi hỏi lại, giọng nghẹn.

Hải cười khô khốc, ánh mắt như người vừa căm vừa đau. Anh kéo cổ áo xuống, lộ ra một vết sẹo nhỏ gần xương quai xanh.

“Năm anh 18 tuổi… anh bị tai nạn điện giật khi phụ bố ở xưởng. Từ đó anh hay bị đau đầu, mất ngủ, dễ kích động. Bố đưa anh đi khám, bác sĩ nói cần theo dõi thần kinh và dùng thuốc đúng liều. Nhưng mẹ thì không tin bác sĩ.”

Tôi nhìn anh, lòng rối như tơ.

“Sau này bố mất, mẹ càng nắm hết. Bà tự mua thuốc cho anh uống. Bà bảo đó là ‘thuốc bổ não’, ‘thuốc an thần nhẹ’. Anh tin mẹ, uống suốt. Nhưng gần đây… anh tự thấy mình phụ thuộc. Không uống thì bứt rứt, cáu gắt, tim đập nhanh.”

Tôi nghẹn lời:
“Vậy cái gói thuốc đó… là thuốc gì?”

Hải nhìn tôi, giọng gằn lại:
“Anh cũng không chắc. Anh chỉ biết uống vào là dịu xuống, ngủ được. Nhưng hôm nay… em tráo bằng vitamin. Anh thấy cơ thể như bị kéo căng, đầu óc quay cuồng. Anh không kiểm soát nổi.”

Tôi rùng mình. Hóa ra cơn điên lúc nửa đêm không phải vì anh muốn hành hung ai, mà là do phản ứng thiếu thuốc hoặc rối loạn thần kinh.

Ngọc ngồi bên cạnh, nước mắt không ngừng rơi:
“Em đã nói rồi… bà Hồng có gì đó rất lạ. Hôm trước em nghe bà gọi điện: ‘Nó mà tỉnh ra thì nó cãi. Phải cho nó uống đều. Nhà này phải theo ý tao.’”

Tôi siết chặt tay. Trong lòng tôi vừa sợ vừa tức. Tôi không muốn tin mẹ chồng lại có thể làm chuyện đó với chính con trai mình. Nhưng những gì xảy ra… rõ ràng không phải bình thường.

Tôi cố bình tĩnh, kéo Hải ngồi xuống ghế, đưa anh uống nước. Nhưng tay anh run, môi khô, mồ hôi ướt cả lưng áo.

“Anh… anh có từng mang thuốc đi kiểm tra chưa?” – tôi hỏi.

Hải lắc đầu.
“Anh sợ. Anh sợ nếu đúng là thuốc gây nghiện hay thuốc mạnh, anh đã bị mẹ điều khiển cả đời.”

Tôi nuốt nghẹn. Tôi chợt hiểu vì sao Hải phản ứng dữ như vậy khi tôi hỏi gói thuốc. Không phải anh muốn giấu tôi ngoại tình hay chuyện xấu… mà là anh xấu hổ và sợ hãi.

Nhưng chuyện chưa dừng lại.

Khoảng một tiếng sau, Tuấn gọi điện về báo mẹ ổn định, nhưng bác sĩ khuyên bà ở lại theo dõi qua đêm. Tôi thở phào. Ít nhất không ai nguy hiểm tính mạng.

Ngay lúc ấy, điện thoại Hải rung lên. Tôi nhìn thấy tên hiển thị: “Mẹ”.

Hải nhìn tôi, ánh mắt dao động. Tôi gật đầu:
“Anh nghe đi.”

Anh bật loa.

Giọng bà Hồng vang lên the thé, đầy bực tức:
“Thuỳ! Mày làm gì mà khuya khoắt nhà tao loạn hết lên? Hải đâu? Đưa máy cho nó!”

Hải cầm điện thoại, giọng khô:
“Con đây.”

Bà Hồng im lặng một giây, rồi hạ giọng như dỗ:
“Hải à, con uống thuốc chưa? Con phải uống đúng, không được bỏ bữa. Con bỏ là con lại nổi nóng, khổ cả nhà.”

Hải siết chặt điện thoại, giọng run:
“Mẹ đang cho con uống cái gì?”

Bà Hồng chững lại:
“Thuốc… thuốc bác sĩ kê chứ gì. Con hỏi vớ vẩn!”

Tôi nhìn Hải, thấy mắt anh đỏ lên. Anh nghẹn:
“Mẹ đừng nói dối. Con biết rồi.”

Bà Hồng hét lên:
“Biết cái gì? Ai nói cho mày? Con dâu mới hả? Hay con Thuỳ? Tao nói cho chúng nó biết, nhà này không ai được phá!”

Hải gằn giọng:
“Mẹ muốn con nghe lời mẹ đến mức phải cho con uống thuốc không nhãn à? Mẹ coi con là con hay là đồ vật?”

Bà Hồng sững giọng. Rồi bà đổi tông, khóc lóc:
“Mẹ làm vậy cũng vì con thôi! Con mà phát bệnh thì ai chịu? Mẹ mất chồng rồi, mẹ không muốn mất con!”

Tôi đứng lặng. Trong tiếng khóc đó không hoàn toàn là giả. Có thể bà vừa thương con vừa kiểm soát, vừa sợ mất, vừa muốn nắm quyền.

Hải tắt máy. Anh ngồi xuống, ôm đầu.

Tôi bước tới, nắm tay anh:
“Ngày mai mình đem gói thuốc đi xét nghiệm. Và anh phải đi khám lại. Em sẽ đi cùng.”

Ngọc cũng gật đầu, nghẹn ngào:
“Em cũng sẽ nói với Tuấn. Không thể để mẹ làm vậy nữa.”

Hải thở dài, mắt đỏ nhưng giọng bình tĩnh hơn:

“Thuỳ… cảm ơn em vì đã tráo thuốc. Nếu không, chắc anh còn chìm lâu hơn.”

Tôi nghe mà lòng đau nhói. Tôi không muốn cuộc hôn nhân của mình biến thành cuộc chiến với chính mẹ chồng. Nhưng tôi càng không thể để chồng tôi bị nhốt trong cái vòng “uống thuốc để ngoan ngoãn”.

Đêm đó, tôi ngồi cạnh Hải tới sáng. Ngoài kia trời mưa lất phất.

Và tôi hiểu, những gì gia đình tôi đối mặt không phải ma quỷ hay nghiệp báo.
Mà là một sự thật đau lòng: đôi khi người làm tổn thương mình nhất lại chính là người nhân danh yêu thương.