Tôi Mua Căn Nhà Cũ Giá Rẻ Về Sửa Lại – Đào Nền Lên Phát Hiện Hộp Sắt Khiến Cả Khu Phố Náo Loạn!
Tôi tên Trần Minh Quân, 32 tuổi, làm thiết kế nội thất tự do ở TP.HCM. Sau nhiều năm ở trọ, tôi quyết định gom hết tiền tiết kiệm để mua một căn nhà cũ trong hẻm nhỏ ở quận Bình Tân. Nhà xuống cấp trầm trọng, tường bong tróc, nền lún, cửa gỗ mục… nhưng được cái giá rẻ bất ngờ, chủ cũ bán gấp vì “không muốn ở nữa”.
Hôm nhận chìa khóa, tôi còn thấy bà hàng xóm đối diện nhìn tôi kiểu ái ngại. Bà hỏi:
“Con mua căn đó hả? Mua thì mua… nhưng sửa sang cẩn thận nghen.”
Tôi cười, nghĩ chắc họ sợ tôi phá nhà ồn ào.
Ba ngày sau, tôi thuê đội thợ do anh Tấn giới thiệu đến để đào nền làm lại móng. Mới đào được hơn nửa buổi, anh thợ tên Lợi bỗng dừng lại, mặt tái đi:
“Anh Quân… ở dưới này có cái gì cứng lắm.”
Tôi bước xuống nhìn, đất ẩm được xắn lên thành từng mảng. Dưới lớp cát là một góc kim loại lộ ra, dày và sẫm màu. Lợi lấy xà beng nạy lên, tiếng kim loại va vào nhau vang “keng” sắc lạnh.
Chỉ vài phút, họ đào lộ hẳn một hộp sắt cỡ bằng cái vali, có khóa móc cũ kỹ, trên nắp còn dính bùn đặc và vài vệt rỉ đỏ. Điều lạ nhất là hộp được bọc thêm một lớp vải bố mục, cuộn rất kỹ, như thể ai đó cố tình giấu cho thật sâu.
Tôi nuốt khan. Anh Tấn nhìn tôi, nói nhỏ:
“Đừng mở vội. Để nguyên chụp hình lại.”
Nhưng đã muộn. Tin lan nhanh hơn tôi tưởng. Chỉ chưa tới mười phút, trước cửa nhà đã có vài người đứng tụ lại. Một ông chú tóc bạc nói chắc nịch:
“Hồi xưa nhà này có chuyện đó… tao biết mà!”
Rồi một người khác chen vào:
“Có khi là đồ của trộm… hoặc liên quan vụ gì đó!”
Tôi đứng giữa sân, mồ hôi ướt lưng. Cả khu phố xì xào, ánh mắt đổ dồn vào cái hộp như thể nó là quả bom hẹn giờ. Trong đầu tôi chỉ kịp nghĩ: Căn nhà giá rẻ này… có khi không rẻ như tôi tưởng
Tôi cố giữ bình tĩnh, yêu cầu đội thợ tạm ngưng và đưa cái hộp lên trên nền xi măng chưa đập. Hộp sắt nặng hơn tưởng tượng, ít nhất cũng hơn hai chục ký. Bốn người đàn ông khiêng mà vẫn phải nghiêng qua nghiêng lại mới kéo nổi.
Người tụ lại càng lúc càng đông. Tôi nghe tiếng bà hàng xóm lúc trước – bà Tư Lành – nói vọng vào:
“Trời ơi, đúng thiệt rồi! Tôi nói mà… căn này kỳ lắm!”
Tôi quay sang hỏi thẳng:
“Kỳ là kỳ sao hả bà? Nhà này có gì vậy?”
Bà Tư lắc đầu, như sợ nhắc tới thì rước họa:
“Hồi đó có công an xuống hoài. Nhà này trước thuộc về ông Phan Văn Hòa, mà ông đó… ổng biến mất cái rụp.”
Tôi giật mình. Chủ nhà cũ bán cho tôi là một người tên Chú Lâm, chỉ nói mua lại để cho thuê rồi giờ kẹt tiền bán. Chú không hề nhắc gì đến người tên Hòa.
Một ông chú khác thêm vào, giọng chắc nịch:
“Ông Hòa làm thầu xây dựng nhỏ, hay đi giao dịch tiền mặt. Nghe nói dính nợ, rồi mất tích. Cả hẻm hồi đó đồn ổng chôn tiền.”
Câu “chôn tiền” khiến nhiều người mắt sáng lên như đèn pha. Có người còn nói thẳng:
“Nếu mở ra ra tiền thì nhớ chia cho khu phố nha!”
Tôi vừa bực vừa lo. Tôi mua nhà hợp pháp, giấy tờ sang tên đàng hoàng, nhưng nếu trong hộp là thứ gì liên quan tới pháp luật thì tôi chắc chắn rắc rối.
Anh Tấn kéo tôi ra một góc, nói nhỏ:
“Anh Quân, giờ anh quyết sao? Đừng mở trước mặt đông người, lỡ ra thứ nhạy cảm… rồi phiền chết.”
Tôi gật. Nhưng sự tò mò như cái kim chọc vào đầu. Tôi cũng muốn biết trong đó là gì, vì nó đang nằm giữa nhà tôi, dưới nền nhà tôi.
Tôi đóng cửa kéo sắt lại, yêu cầu mọi người đứng ngoài. Nhưng càng đuổi họ càng tò mò. Có người còn chụp ảnh đăng lên nhóm Facebook khu phố. Tôi nghe loáng thoáng tiếng điện thoại:
“Ê, mày ra coi nhanh! Đào nền phát hiện hộp sắt!”
Tôi quyết định gọi công an phường. Khoảng 20 phút sau, một tổ gồm hai anh công an và một anh dân phòng tới. Anh công an trẻ, tên Thượng úy Hoàng, hỏi giấy tờ mua bán nhà, rồi quan sát cái hộp.
Anh Hoàng nói rất rõ:
“Anh là chủ nhà hiện tại. Nhưng đây là vật được chôn giấu không rõ nguồn gốc, anh không nên tự ý mở. Bọn tôi sẽ lập biên bản.”
Một số người dân nghe thế bắt đầu xôn xao:
“Ủa vậy mở ra có được chia không?”
“Nếu là vàng thì sao?”
“Có khi là súng đạn đó!”
Tôi nghe đến “súng đạn” mà tim đập mạnh. Tôi không muốn đời mình dính tới thứ đó.
Anh Hoàng đeo găng tay, kiểm tra khóa. Khóa rất cũ, nhưng vẫn chắc. Anh dùng đèn pin soi kỹ khe hở, thấy bên trong có một lớp nilon đen. Anh nhìn tôi:
“Nếu mở thì phải có người chứng kiến. Anh có muốn mở tại đây không? Hay niêm phong mang về phường?”
Tôi suy nghĩ vài giây rồi nói:
“Mở tại đây đi anh. Nhưng làm rõ giúp em, em không muốn dính rắc rối.”
Anh Hoàng gật đầu. Anh ra hiệu mọi người đứng lùi lại. Hai anh dân phòng giữ khoảng cách. Anh dùng kìm cộng lực cắt khóa.
Cạch!
Khóa rơi xuống nền.
Khoảnh khắc nắp hộp được nâng lên, cả con hẻm như nín thở. Tôi nhìn vào trong, tim như rơi xuống…
Không phải tiền. Không phải vàng.
Bên trong là một xấp giấy tờ dày, được bọc nilon nhiều lớp, bên cạnh là một chiếc USB, và một túi nhỏ đầy sổ đỏ photo, giấy vay nợ, cùng vài cuốn sổ tay chi chít chữ.
Anh Hoàng cau mày:
“Cái này… có vẻ là hồ sơ.”
Tôi thở ra một hơi, nhưng lại thấy rùng mình. Hồ sơ gì mà phải chôn sâu dưới nền nhà như vậy?
Thượng úy Hoàng yêu cầu tôi và đội thợ đứng yên để anh kiểm tra từng thứ một cách cẩn trọng. Anh không đọc to toàn bộ, nhưng chỉ cần nhìn cách anh đổi sắc mặt là tôi biết chuyện này không đơn giản.
Trong xấp giấy tờ có vài tờ ghi rõ tên Phan Văn Hòa, kèm theo nhiều con dấu photocopy mờ nhòe của vài công ty xây dựng. Có giấy “hợp đồng góp vốn”, “biên nhận tiền”, “cam kết chuyển nhượng”, và cả những tờ ghi số tiền lớn khiến tôi toát mồ hôi: vài trăm triệu, rồi một tỷ, hai tỷ…
Điều khiến tôi lạnh sống lưng là trong cuốn sổ tay có danh sách tên người kèm theo số điện thoại, ghi chú như “đã nhận”, “chưa trả”, “cứng”, “né mặt”. Một vài cái tên trong đó, tôi nghe quen quen… vì là tên của mấy người sống quanh hẻm.
Tôi quay sang nhìn họ qua khe cửa. Họ vẫn đứng tụm lại ngoài cổng, mắt dán vào trong như muốn xuyên qua tường.
Anh Hoàng lập biên bản thu giữ tang vật. Anh nói rõ với tôi:
“Anh Quân, anh phát hiện trong quá trình sửa nhà, anh đã báo. Về pháp lý, anh không có lỗi. Nhưng cái này có thể liên quan một vụ tranh chấp hoặc lừa đảo trước đây.”
Tôi bối rối:
“Vậy… em có được giữ không anh? Vì nó nằm trong nhà em…”
Anh Hoàng lắc đầu:
“Chưa thể. Phải xác minh nguồn gốc. Nếu là tài sản hợp pháp bị thất lạc, sẽ xử lý theo quy định.”
Một chú trung niên đứng ngoài hàng rào nghe loáng thoáng, lập tức nóng nảy:
“Cái đó của ông Hòa mà! Ổng nợ tôi tiền! Có giấy ghi rõ nè!”
Tôi sững người. Chưa kịp phản ứng thì thêm một người nữa chen lên:
“Tôi cũng có tên trong danh sách đó! Đưa đây coi!”
Khung cảnh bắt đầu hỗn loạn. Người ta không còn tò mò nữa, mà chuyển sang kiểu tranh giành, như thể cái hộp sắt là cánh cửa mở ra quyền lợi của họ.
Anh Hoàng quát lớn:
“Đề nghị bà con trật tự! Ai có liên quan thì lên phường làm việc, không được tự ý giành giật!”
Đội thợ của tôi nhìn nhau, có người muốn rút lui. Anh Tấn kéo tay tôi thì thầm:
“Anh Quân, em nói thật… vụ này căng. Có khi anh phải tính chuyện tạm dừng sửa nhà.”
Tôi mím môi. Tôi vừa dồn hết tiền mua nhà, giờ dừng sửa thì tôi ở kiểu gì? Nhưng nếu tiếp tục, tôi lại sợ “đào thêm cái gì nữa”.
Hôm đó công an niêm phong hộp sắt, mang đi. Trước khi rời, anh Hoàng quay lại nói với tôi:
“Anh nên ở nhà tối nay. Có thể bên phường sẽ gọi anh lên bổ sung lời khai.”
Tôi gật đầu, lòng nặng trĩu.
Đêm đó, tôi ngồi một mình trong căn nhà cũ, nền đào nham nhở, gió lùa lạnh ngắt. Bên ngoài, tiếng người vẫn xì xào. Tôi kéo rèm nhìn ra thì thấy vài bóng người đứng trước hẻm, như đang canh chừng.
Sáng hôm sau, tôi được mời lên phường. Tại đây, họ mở USB trong hộp sắt và phát hiện chứa nhiều file scan giấy tờ chuyển nhượng, hình ảnh hóa đơn, cả một đoạn ghi âm cuộc nói chuyện về “bán đất, chia tiền”. Tôi không nghe được hết, nhưng anh Hoàng nói ngắn gọn:
“Có dấu hiệu liên quan đến vụ lừa đảo vay góp và tranh chấp đất đai trước đây.”
Tôi hỏi:
“Vậy ông Phan Văn Hòa giờ đâu?”
Anh Hoàng im lặng vài giây rồi nói:
“Đó mới là vấn đề. Người này đã bỏ đi khỏi địa phương lâu rồi, không rõ tung tích.”
Tôi quay về nhà, đầu óc quay cuồng. Tôi mua nhà để ổn định cuộc sống, ai ngờ lại mở ra một câu chuyện rắc rối của quá khứ. Nhưng ít nhất, mọi chuyện đã rõ: cái hộp sắt không phải kho báu, mà là một quả bom pháp lý.
Vài tuần sau, khu phố không còn náo loạn nữa, nhưng ánh mắt hàng xóm dành cho tôi vẫn khác. Có người thân thiện hơn vì tôi “biết điều, báo công an”. Nhưng cũng có người nhìn tôi như thể tôi đang giữ bí mật gì đó.
Còn tôi, sau tất cả, chỉ rút ra một bài học:
Nhà rẻ đôi khi không rẻ. Nó chỉ đang “giấu giá” bằng một cách khác.



