Chồng Giữ Tay Để Tiểu Tam Đổ Rượu Lên Đầu Vợ Ngay Tiệc Tất Niên, 5 Phút Sau Chị Gái Vợ Giám Đốc Công An Đến Dạy Cho Hắn 1 Bài Học

Chồng Giữ Tay Để Tiểu Tam Đổ Rượu Lên Đầu Vợ Ngay Tiệc Tất Niên, 5 Phút Sau Chị Gái Vợ Giám Đốc Công An Đến Dạy Cho Hắn 1 Bài Học

Tiệc tất niên công ty Minh Thành tổ chức ở một nhà hàng sang trọng ngay trung tâm thành phố. Ánh đèn vàng rực, tiếng cụng ly rộn ràng, người người cười nói.

Ngồi ở bàn gần sân khấu, Ngọc Anh siết chặt ly nước, mắt nhìn thẳng về phía chồng mình – Hoàng Long. Anh ta đang đứng phát biểu như một người đàn ông mẫu mực: “Cảm ơn mọi người đã đồng hành, đặc biệt là vợ tôi – hậu phương vững chắc.”

Ngọc Anh nghe mà muốn nôn. Vì chỉ vài ngày trước, cô đã tận mắt thấy tin nhắn đầy mùi mật ngọt giữa Hoàng Long và một cô gái tên Thảo Vy, trợ lý mới tuyển.

Nhưng cô vẫn cố nhẫn nhịn. Cô nghĩ: để sau tiệc, về nhà nói chuyện rõ ràng.

Cho đến khi MC gọi tên Thảo Vy lên sân khấu “giao lưu văn nghệ”. Cô ta mặc váy đỏ bó sát, bước lên với nụ cười khiêu khích. Sau bài hát, Thảo Vy không về chỗ mà cầm một ly rượu vang đi thẳng xuống dưới.

Cô ta dừng ngay trước mặt Ngọc Anh, giọng ngọt như mía lùi:
“Chị Ngọc Anh… em kính chị một ly. Cảm ơn chị vì đã… giữ chồng giúp em lâu nay.”

Cả bàn chết lặng.

Ngọc Anh đứng bật dậy, định hất ly rượu đi. Nhưng Hoàng Long bất ngờ nắm chặt cổ tay cô, giữ cứng lại, ánh mắt lạnh tanh:
“Ngọc Anh, em làm trò gì vậy? Giữ thể diện cho anh đi!”

Chưa kịp phản ứng, Thảo Vy nghiêng ly. Rượu đỏ đổ thẳng lên đầu Ngọc Anh, chảy dọc xuống tóc, xuống cổ, thấm vào chiếc váy trắng.

Tiếng cười rộ lên vài bàn gần đó. Có người quay điện thoại lại, ánh flash chớp liên tục.

Ngọc Anh run lên vì nhục. Cô ngẩng lên nhìn Hoàng Long, mong một lời bênh vực. Nhưng anh ta vẫn đang giữ tay cô như giữ một kẻ tội đồ.

Thảo Vy cúi sát, thì thầm:
“Chị biết thân phận rồi thì tự rút đi. Đừng để em làm lớn chuyện.”

Ngay lúc đó, cửa nhà hàng bật mở. Một giọng nữ sắc lạnh vang lên:
Ai cho phép mày làm nhục em tao ở đây?

Tất cả quay lại. Một người phụ nữ mặc sơ mi trắng, dáng cao, bước thẳng vào. Đằng sau là một người đàn ông mặc thường phục, gương mặt nghiêm nghị.

Ngọc Anh sững sờ: chị gái cô – Thu Hà. Và người đàn ông kia… chính là Giám đốc Công an thành phố.

Không khí trong nhà hàng đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc. Có người còn đang cầm điện thoại quay, nhưng thấy người đàn ông đi phía sau Thu Hà, tự động hạ máy xuống.

Thu Hà bước thẳng tới bàn của Ngọc Anh. Đôi giày cao gót gõ “cộc cộc” nghe lạnh sống lưng. Ánh mắt chị không nhìn ai khác ngoài Hoàng Long và Thảo Vy.

Ngọc Anh lúc đó tóc vẫn ướt rượu vang, mặt trắng bệch, cổ tay còn đỏ vì bị chồng bóp chặt.

Thu Hà nhìn em gái một giây, rồi quay sang Hoàng Long:
“Buông tay ra.”

Hoàng Long vẫn còn cứng miệng, nhưng giọng đã run nhẹ:
“Chị… chị Hà, đây là chuyện vợ chồng em… đang trong tiệc, chị đừng làm quá.”

Thu Hà nhếch môi cười khinh:
“Chuyện vợ chồng à? Vậy mày giữ tay vợ để con bồ đổ rượu lên đầu cũng là chuyện vợ chồng?”

Xung quanh bắt đầu có tiếng xì xào. Một số nhân viên công ty Minh Thành đứng ngồi không yên. Sếp của họ ngay trước mặt mọi người lại bị chị vợ gọi là “mày”, còn nghe rõ mồn một.

Thảo Vy lúc này vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt đã đảo liên tục. Cô ta cố cười:
“Chị ơi, em nghĩ chị hiểu lầm. Em chỉ lỡ tay…”

“Lỡ tay?” Thu Hà cắt ngang, giọng lạnh như dao.
“Vậy mày nói ‘giữ chồng giúp em’ cũng là lỡ miệng?”

Thảo Vy khựng lại, không thốt được câu nào.

Ngọc Anh cúi đầu, nước mắt trộn với rượu vang chảy dài. Cô không muốn chị mình xuất hiện trong tình cảnh này, càng không muốn kéo cả người đàn ông đứng phía sau vào.

Nhưng đã muộn.

Người đàn ông mặc thường phục bước lên một bước. Ông không cần giới thiệu, chỉ cần ánh mắt cũng đủ khiến cả nhà hàng nín thở.

Ông nói chậm rãi, rõ từng chữ:
“Tôi là Nguyễn Trọng Hưng. Tôi đến đây không phải để can thiệp chuyện gia đình ai. Nhưng tôi muốn nhắc một điều: làm nhục người khác nơi công cộng không phải trò đùa.”

Hoàng Long tái mặt. Anh ta cố vớt vát:
“Dạ… em hiểu. Chỉ là… hiểu lầm thôi, mọi người đang uống rượu…”

Thu Hà quay sang em gái, nhẹ nhàng gỡ tay Hoàng Long ra khỏi cổ tay Ngọc Anh. Bàn tay chị siết lại chỗ bầm tím trên tay em, ánh mắt thoáng một tia đau xót.

Rồi chị quay phắt lại, nhìn thẳng Thảo Vy:
“Cởi lời xin lỗi đi. Ngay bây giờ.”

Thảo Vy bặm môi, vẫn không chịu thua. Cô ta ngước lên:
“Em xin lỗi chị Ngọc Anh… nhưng chị ấy cũng đâu phải không có lỗi. Chị ấy giữ chồng không nổi thì…”

Chát!

Một tiếng tát vang lên như sét. Thu Hà tát thẳng mặt Thảo Vy khiến cô ta loạng choạng, ly rượu trên tay đổ xuống nền.

Cả nhà hàng ồ lên.

Thảo Vy ôm mặt, mắt đỏ rực:
“Chị đánh người!”

Thu Hà cúi sát, giọng trầm nhưng cực kỳ đáng sợ:
“Đánh người? Tao còn chưa làm những gì mày xứng đáng nhận. Mày làm nhục em gái tao trước mặt cả trăm người, mày nghĩ tao để yên được à?

Hoàng Long vội chen vào:
“Chị Hà! Chị bình tĩnh! Chị mà làm vậy sẽ ảnh hưởng…”

Thu Hà quay sang anh ta, ánh mắt sắc lẹm:
“Ảnh hưởng cái gì? Ảnh hưởng đến cái ghế giám đốc mày đang ngồi à?”

Rồi Thu Hà chỉ thẳng vào cổ tay em gái mình:
“Mày giữ tay vợ như giữ tù nhân. Mày có biết hành vi đó là gì không? Bạo lực gia đình. Mày tưởng không ai làm gì được mày à?”

Hoàng Long lắp bắp:
“Em… em chỉ muốn cô ấy đừng làm ầm lên…”

“Làm ầm lên?” Thu Hà bật cười.
“Em tao mới là người bị làm ầm lên đó. Mày và con bồ của mày dựng kịch ngay giữa tiệc tất niên, cho cả công ty xem như trò tiêu khiển. Mày còn muốn ai phải im?”

Giám đốc Nguyễn Trọng Hưng lúc này lên tiếng, giọng bình tĩnh nhưng nặng như đá:
“Anh Long, tôi đề nghị anh giải quyết chuyện này trong văn minh. Nếu tiếp tục có hành vi cưỡng ép, làm nhục hoặc đe dọa, tôi sẽ yêu cầu lập biên bản ngay tại đây.”

Hoàng Long sợ thật sự. Anh ta nhìn quanh, thấy nhân viên đang nhìn mình bằng ánh mắt khác hẳn – không còn là nể sợ, mà là ghê tởm.

Ngọc Anh lúc ấy mới lên tiếng, giọng khàn vì nén khóc:
“Long… em không cần anh giữ thể diện nữa. Em cần anh… buông em ra.”

Câu nói đó như một nhát dao cắm thẳng vào lòng tự ái của Hoàng Long. Anh ta đứng chết trân, còn Thảo Vy thì bắt đầu run, vì cô ta hiểu: nếu Ngọc Anh không nhịn nữa, mọi chuyện sẽ đi xa hơn rất nhiều.

Sau cú tát và lời cảnh cáo lạnh người của Thu Hà, cả nhà hàng không ai dám nói lớn. Tiệc tất niên vốn là buổi “khoe thành tích, khoe hạnh phúc” giờ biến thành sân khấu phơi bày sự bẩn thỉu của một gã chồng phản bội.

Ngọc Anh ngồi xuống, tay run run. Thu Hà kéo ghế lại cạnh em gái, lấy khăn giấy lau rượu trên tóc em. Cử chỉ đó vừa dịu dàng vừa khiến Ngọc Anh muốn òa khóc.

Hoàng Long thì đứng như tượng, vừa xấu hổ vừa tức tối, nhưng không dám bật lại.

Một phút sau, quản lý nhà hàng tiến tới, cúi đầu lễ phép:
“Dạ chị Hà, anh Hưng… cần chúng tôi hỗ trợ phòng riêng không ạ?”

Thu Hà gật:
“Có. Cho tôi một phòng. Ngay.”

Ngọc Anh ngước lên, giọng mệt mỏi:
“Chị… mình về thôi…”

Thu Hà lắc đầu:
“Không. Về là lại cho tụi nó cơ hội bẻ cong câu chuyện. Hôm nay phải rõ ràng ngay tại đây.”

Thu Hà đứng dậy, nhìn Hoàng Long:
“Vào phòng. Mày và con kia. Không được trốn.”

Thảo Vy lập tức lùi lại:
“Em… em không liên quan. Đây là chuyện riêng của anh Long với vợ anh ấy…”

Giám đốc Nguyễn Trọng Hưng bước tới, giọng đều đều:
“Cô Vy. Cô không liên quan mà tự mang ly rượu tới đổ lên đầu người ta trước mặt hàng trăm người? Cô nghĩ luật pháp đứng ngoài à?”

Thảo Vy cứng họng.

Trong phòng riêng, Thu Hà không hề ngồi xuống. Chị đứng thẳng, mở điện thoại bật ghi âm ngay trước mặt họ.

“Giờ tao hỏi từng câu, trả lời đúng sự thật. Nếu nói dối, tao cho mày tự gánh hậu quả.”

Hoàng Long nuốt khan:
“Chị muốn hỏi gì?”

Thu Hà hỏi ngay:
“Mày ngoại tình với con Vy bao lâu?”

Hoàng Long giật mình:
“Em… em không…”

“Đừng ‘không’. Tao có bằng chứng.” Thu Hà bấm điện thoại, mở ra ảnh chụp màn hình tin nhắn mà Ngọc Anh đã gửi cho chị trước đó.
Từng dòng chữ lộ rõ: ‘Anh nhớ em quá… đừng để con Ngọc Anh biết…’

Hoàng Long tái mặt, môi run.
Thảo Vy nhìn màn hình thì mắt đảo mạnh, không còn giữ vẻ tự tin.

Ngọc Anh ngồi im, giọng đều đều nhưng đứt ruột:
“Long… em chỉ cần anh nói thật. Một lần thôi.”

Trong khoảnh khắc đó, Hoàng Long hiểu mình không thể chối nữa.
Anh ta thở dài:
“Được… em có qua lại với Vy… nhưng chỉ là sai lầm.”

“Sai lầm?” Thu Hà cười nhạt.
“Mày gọi chuyện phản bội vợ, bôi nhọ vợ trước mặt công ty là sai lầm?”

Hoàng Long cố chống chế:
“Chị cũng biết làm ăn áp lực. Ngọc Anh lúc nào cũng kiểm soát, nghi ngờ. Vy thì hiểu em…”

Ngọc Anh bật cười, nhưng là tiếng cười rạn vỡ:
“Em kiểm soát anh… vì em thấy anh bắt đầu về trễ, giấu điện thoại, lạnh nhạt với em. Anh biến em thành người đa nghi, rồi anh quay sang đổ lỗi cho em?”

Thảo Vy không nhịn nổi, bật ra:
“Chị đừng đóng vai nạn nhân nữa. Nếu anh Long không yêu chị thì…”

Thu Hà đập tay xuống bàn cái “rầm”.
“Im. Mày không có tư cách xen vào.”

Giám đốc Nguyễn Trọng Hưng lúc này mới chậm rãi lên tiếng, không cần cao giọng nhưng ai cũng thấy lạnh gáy:
“Tôi không muốn xử lý theo cách nghiêm trọng. Nhưng nếu cô tiếp tục có hành vi xúc phạm người khác, chúng tôi có thể mời cô lên làm việc về hành vi gây rối trật tự và làm nhục người khác.”

Thảo Vy tái mét. Cô ta cúi xuống, giọng nhỏ hẳn:
“Em… em xin lỗi.”

Thu Hà nhìn thẳng vào Hoàng Long:
“Còn mày. Mày định giải quyết sao?”

Hoàng Long vội nói:
“Em sẽ xin lỗi Ngọc Anh. Em sẽ chấm dứt.”

Ngọc Anh nhìn anh ta, ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ:
“Không cần nữa. Em không cần một lời xin lỗi. Em cần tự do.”

Hoàng Long hoảng:
“Em đừng làm quá. Em nghĩ ly hôn dễ à? Em nghĩ em ra đi rồi em sống sao? Nhà cửa, tài sản…”

Ngọc Anh đứng dậy, giọng chắc nịch:
“Nhà đó em góp tiền mua. Công ty đó em đứng sau lo sổ sách từ ngày anh chưa có gì. Em không đi tay trắng.”

Thu Hà gật đầu:
“Đúng. Và tao đã liên hệ luật sư. Sáng mai, Ngọc Anh sẽ nộp đơn.”

Hoàng Long bặm môi:
“Chị… chị định ép em?”

Thu Hà khoanh tay:
“Tao không ép. Tao chỉ dạy mày một bài học: Vợ mày không phải thứ để mày nắm tay giữ lại khi cần thể diện, rồi buông ra khi chán.”

Ngọc Anh nhìn Thảo Vy lần cuối.
“Em không đánh ghen. Em không cần. Vì người đáng ghét nhất… không phải cô.”

Nói xong, cô quay đi. Thu Hà khoác áo cho em gái, đưa em ra khỏi phòng.

Bên ngoài, nhân viên công ty đứng nhìn. Một vài người lặng lẽ cúi đầu khi Ngọc Anh đi qua, như một kiểu xin lỗi muộn màng.

Trong giây phút ấy, Ngọc Anh hiểu: Cô không mất chồng. Cô chỉ thoát khỏi một người không xứng đáng.

Và bài học 5 phút sau hôm nay… Hoàng Long sẽ nhớ rất lâu.