MẸ CHỐNG ĐI DU LỊCH, ĐÊ LẠI BỐ CHỐNG CHĂM TÔI Ở CỮ ĐẾN KHI BÀ VỀ THÌ PHÁT HOẢNG VÌ MỘT VIỆC KHÔNG Ngờ…
Tôi tên Hà My, 26 tuổi, sinh bé đầu lòng được đúng ba tuần. Nhà chồng ở ngoại ô Hà Nội, kiểu nhà ống ba tầng, ai ở tầng nấy nhưng sinh hoạt chung vẫn chạm mặt suốt. Trước khi tôi sinh, mẹ chồng tôi – bà Hồng – đã hứa chắc nịch: “Con cứ yên tâm, mẹ chăm cữ cho. Mẹ biết hết.”
Vậy mà đúng ngày tôi vừa xuất viện về, bà Hồng đã sắp xếp vali gọn gàng, hớn hở thông báo: “Mẹ đi Nha Trang 5 ngày với hội bạn. Năm nay tụi mẹ đặt tour sớm, không huỷ được.”
Tôi sững người. Chồng tôi – anh Tuấn – đi làm công trình ở tỉnh, tuần mới về một lần. Tôi còn chưa bế con quen, vết mổ vẫn nhói, đêm ngủ chập chờn. Tôi định mở lời thì bà Hồng đã quay sang nói như chốt hạ:
“Có bố ở nhà. Bố chăm con được. Bố hiền lắm.”
Bố chồng tôi – ông Tư – hơn 60, ít nói, dáng gầy, quanh năm chỉ thích trồng rau và xem thời sự. Tôi vừa ngại vừa lo. Chăm sản phụ không giống chăm trẻ con, càng không thể “tạm bợ” được.
Ngày bà đi, bà để lại một danh sách dài dằng dặc: giờ ăn, giờ uống thuốc, kiêng gì, giữ ấm ra sao. Nhưng bà quên mất một chuyện: bố chồng không biết nấu ăn.
Buổi đầu, ông Tư lóng ngóng hâm cháo mua ngoài, rồi cứ thế ngày nào cũng cháo với trứng. Tôi ăn mà cổ nghẹn lại, vừa tủi thân vừa sợ thiếu chất. Nhưng ông lại cực kỳ có trách nhiệm, đêm tôi đau không ngồi dậy nổi là ông đứng ngoài cửa hỏi nhỏ:
“Con cần bố bế cháu không?”
Tôi xấu hổ đến đỏ mặt, nhưng vẫn phải nhờ.
Đến ngày thứ ba, tôi phát hiện một điều rất kỳ: tủ lạnh nhà tôi đầy thức ăn, có cả canh gà hầm, cá kho, rau luộc đóng hộp, chia sẵn theo bữa. Tôi tưởng ông gọi ship, nhưng nhìn kỹ thì toàn là đồ nhà làm, còn dán nhãn “My – trưa”, “My – tối”.
Tối đó, tôi thấy ông Tư lặng lẽ mang đồ xuống bếp, bấm điện thoại gọi ai đó, giọng nhỏ nhưng gấp:
“Mai cô làm giúp tôi thêm món móng giò nhé, con bé nó yếu…”
Tôi chết lặng. Cô nào? Và vì sao bố chồng phải giấu?
Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở. Ông Tư nhìn thấy tôi đứng ở cầu thang, mặt ông tái đi.
“Con… con nghe rồi à?”
Tôi chưa kịp trả lời thì điện thoại ông rung lên. Màn hình hiện tên người gọi: “Cô Mai”.
Tôi đứng yên như bị đóng băng. Một phần trong đầu tôi cố gắng tự trấn an: Có thể chỉ là cô giúp việc, cô bán đồ ăn, hay hàng xóm giúp đỡ thôi. Nhưng cùng lúc, tim tôi lại đập nhanh vì cảm giác bất an. “Cô Mai” nghe không giống mấy dịch vụ đặt đồ ăn kiểu hiện đại, lại còn chuyện ông Tư nói “làm giúp tôi thêm món móng giò”.
Tôi thấy ông Tư lúng túng cúp máy rất nhanh. Ông quay lưng, định đi thẳng vào bếp như không có gì. Nhưng tôi đã không chịu được nữa.
“Bố ơi…” Tôi gọi, giọng tôi khàn vì mấy ngày thiếu ngủ. “Cô Mai là ai vậy bố?”
Ông đứng lại. Một lúc rất lâu, ông mới thở ra, giống như đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước. Ông nhìn tôi, ánh mắt vừa sợ vừa áy náy.
“Là… người quen của bố. Cô ấy giúp nấu đồ ăn.”
Tôi nuốt nước bọt. “Quen thế nào ạ?”
Ông Tư không trả lời ngay. Ông kéo ghế ngồi xuống, tay đan vào nhau, khớp ngón tay trắng bệch. Tôi biết ông đang cân nhắc xem có nên nói thật hay không. Tôi cũng hiểu đây là chuyện tế nhị, nhưng tôi đang ở cữ, tâm trạng vốn đã mong manh, không thể chịu nổi cảm giác mình bị đặt vào một tình huống mập mờ.
“Bố không làm gì sai đâu con,” ông Tư nói nhanh như sợ tôi hiểu lầm. “Chỉ là… mẹ con mà biết thì chắc mẹ phát hoảng.”
Câu nói đó khiến tôi lạnh sống lưng.
Tôi ngồi xuống đối diện ông, cố giữ bình tĩnh. “Con không kết luận gì hết. Nhưng con cần biết, vì con đang ở nhà này, con đang ở cữ, mọi thứ liên quan tới sức khỏe con và cháu.”
Ông Tư gật đầu, mắt nhìn xuống nền. “Cô Mai là người làm cùng mẹ con hồi xưa. Cô ấy từng phụ mẹ con nấu cỗ, làm tiệc… trước khi mẹ con mở được cái quán bún nhỏ ngoài chợ.”
Tôi ngạc nhiên. Tôi biết mẹ chồng tôi trước đây buôn bán ở chợ, nhưng chuyện quá khứ sâu xa thì chẳng ai kể.
Ông nói tiếp, giọng nhỏ hẳn đi: “Ngày trước… bố với mẹ con cãi nhau nhiều. Bố không có tài ăn nói, cũng không biết làm gì cho khéo. Có giai đoạn mẹ con bỏ về ngoại mấy tháng.”
Tôi im lặng nghe, lòng vừa thương vừa sợ.
“Cô Mai hồi ấy hay qua giúp, chỉ bảo bố đủ thứ. Từ nấu ăn đến pha nước lá… Chứ bố vụng lắm. Sau này mẹ con quay về, thì mẹ con ghét cô Mai ra mặt, bảo cô ấy nhiều chuyện, xen vào nhà người ta.”
Tôi mím môi. Tôi bắt đầu hiểu. Có thể mẹ chồng tôi không chỉ ghét vì “nhiều chuyện”, mà vì bà cảm thấy cô Mai có mặt trong những thời điểm nhạy cảm nhất của gia đình.
“Thế bây giờ…” Tôi hỏi, giọng run nhẹ. “Bố nhờ cô ấy vì con ở cữ hả?”
Ông gật đầu. “Ừ. Bố không biết nấu mấy món cữ. Mẹ con thì đi du lịch, bố cũng không dám gọi Tuấn về vì nó đi làm xa, bỏ ngang công trình là mất việc. Bố sợ con ăn uống thiếu thốn, sợ cháu thiếu sữa.”
Ông nói đến đây, mắt đỏ lên thật. “Bố chỉ muốn làm đúng… nhưng bố cũng không dám để mẹ con biết.”
Tôi thấy nghèn nghẹn ở cổ. Dù sao ông cũng đang cố gắng theo cách của ông.
Nhưng điều khiến tôi băn khoăn vẫn chưa hết. “Bố ơi… vậy tại sao phải giấu kỹ thế? Nếu chỉ là nhờ người nấu giúp, nói với mẹ cũng được mà.”
Ông cười khổ. “Con không hiểu tính mẹ con đâu. Mẹ con mà biết bố còn liên lạc với cô Mai, mẹ con sẽ nghĩ… bố vẫn còn cái gì đó.”
Tôi thấy người lạnh đi.
Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên.
Tôi giật mình. Ông Tư đứng bật dậy, hấp tấp đi ra mở cửa. Tôi bước theo sau, trong đầu xoáy lên hàng trăm câu hỏi.
Ngoài cửa là một người phụ nữ tầm hơn 50, dáng nhỏ, tóc buộc gọn, tay xách túi đồ ăn còn nóng. Bà cười hiền:
“Chào con, con là My phải không? Cô là Mai.”
Tôi chưa kịp nói gì thì bà Mai đã nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt giống như người từng trải.
“Con gầy quá. Ở cữ phải ăn cho vào. Cô làm ít canh đu đủ với móng giò, uống nóng, lợi sữa lắm.”
Bà nói xong thì quay sang ông Tư, giọng hơi nghiêm: “Ông cứ giấu kiểu này rồi có ngày bà Hồng về bắt gặp thì loạn lên. Tôi bảo ông rồi, đừng làm chuyện gì úp mở.”
Ông Tư đỏ mặt, lí nhí: “Tôi… tôi chỉ sợ bà ấy hiểu nhầm.”
Nghe đến đó, tôi càng thấy tình hình không đơn giản.
Và đúng lúc ấy, điện thoại tôi rung lên. Chồng tôi gọi video. Trên màn hình, anh Tuấn hỏi:
“Em ổn không? Mẹ nói đi du lịch rồi… bố chăm được chứ?”
Tôi nhìn ông Tư, rồi nhìn bà Mai. Tôi lưỡng lự một giây, rồi nói thẳng:
“Anh về sớm được không? Em thấy… nhà mình có chuyện.”
Ngày thứ năm, mẹ chồng tôi về. Tôi biết vì bà nhắn trong nhóm gia đình: “Mẹ về tới nhà rồi nhé.” Kèm theo đó là mấy icon cười, trông như đang rất vui.
Tôi vừa hồi hộp vừa mệt. Hai ngày cuối, bà Mai vẫn đều đặn mang đồ ăn đến. Tôi không còn hoang mang như ban đầu nữa, nhưng cái cảm giác “đang giấu một bí mật” khiến tôi căng thẳng. Tôi không muốn chuyện nhỏ thành chuyện lớn, nhưng tôi cũng chẳng thể làm như không có gì.
Buổi trưa hôm ấy, ông Tư đang bế cháu ngủ, tôi thì nằm trên giường, định chợp mắt. Bỗng dưới nhà có tiếng kéo vali và tiếng dép gõ mạnh xuống nền gạch.
“Mẹ về đây!”
Giọng bà Hồng vang lên rõ to, như kiểu muốn cả nhà biết. Tôi cố gượng dậy, chỉnh lại áo, bế con ra. Vừa xuống đến cầu thang thì tôi thấy mẹ chồng đã đứng giữa phòng khách, mắt đảo quanh một lượt như kiểm tra.
“Ôi con tôi!” bà reo lên, nhìn cháu một lúc, rồi quay sang nhìn tôi. “My ơi, con ổn không? Có bị lạnh không? Có kiêng đúng không?”
Tôi chưa kịp trả lời thì bà đã liếc thấy trên bàn có mấy hộp đồ ăn còn mới, trên nắp ghi bút lông: “My – chiều”.
Mặt bà Hồng chợt đổi sắc.
“Cái gì đây?” bà hỏi, giọng nghi ngờ.
Ông Tư đặt cháu xuống nôi, bước ra. “À… đồ ăn.”
“Đồ ăn ở đâu ra?” mẹ chồng tôi hỏi dồn. “Ông nấu à?”
Ông Tư im bặt. Tôi thấy rõ ông đang run.
Bà Hồng nhìn thẳng vào ông, ánh mắt sắc lẹm: “Ông nấu được từ bao giờ? Hay ông đặt ở đâu? Ai mang đến?”
Không khí trong phòng khách như đông cứng. Tôi định lên tiếng giải thích để giảm căng thẳng, nhưng bà Hồng lại nhìn xuống thùng rác, nơi có một túi nilon đựng vỏ rau và túi móng giò.
Bà hét lên: “Có người vào nhà mình đúng không?”
Tôi giật mình, con tôi cũng oe oe khóc. Bà Hồng chẳng thèm dỗ cháu, lao thẳng về phía bếp, mở tủ lạnh ra, rồi kéo ngăn đá. Bên trong là một loạt hộp thức ăn chia sẵn, gọn gàng đến mức… không thể là đồ mua ngoài.
Bà quay phắt lại nhìn ông Tư, mắt long lên:
“Ông giấu tôi chuyện gì?”
Ông Tư tái mặt, lắp bắp: “Tôi… tôi chỉ nhờ người ta nấu giúp… chăm con dâu…”
“Người ta là ai?” bà gằn giọng.
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.
Tôi đứng bật dậy. Một linh cảm xấu khiến tôi run cả chân. Ông Tư nhìn tôi như cầu cứu. Tôi chưa kịp nói gì thì mẹ chồng tôi đã lao ra mở cửa.
Cánh cửa vừa bật ra, bà Hồng khựng lại như bị ai tạt nước lạnh.
Bên ngoài là bà Mai, tay xách túi đồ ăn nóng, miệng còn cười: “Chào chị Hồng… chị về rồi à?”
Mẹ chồng tôi đứng chết trân.
Tôi chưa từng thấy bà Hồng như vậy. Bình thường bà nói nhanh, làm nhanh, cái gì cũng chủ động. Nhưng lúc đó, bà giống như… không thở được.
“Cô… cô còn dám tới?” bà thốt ra, giọng run rẩy.
Bà Mai đứng yên, vẫn bình tĩnh: “Tôi tới đưa đồ cho My. Nó đang ở cữ. Tôi giúp được thì giúp thôi.”
Mẹ chồng tôi quay ngoắt nhìn ông Tư, giọng gần như gào lên:
“Ông gọi nó đến hả? Ông còn liên lạc với nó hả?”
Ông Tư cúi gằm mặt. “Tôi chỉ nhờ nấu ăn. Con My nó mới sinh…”
Nhưng mẹ chồng tôi không còn nghe nữa. Bà quay sang tôi, ánh mắt vừa giận vừa đau:
“Con cũng biết đúng không?”
Tôi ôm con, nước mắt trào ra vì mệt mỏi và căng thẳng. “Con biết… nhưng con không muốn chuyện thành như vậy. Con chỉ cần ăn uống đàng hoàng thôi mẹ.”
Bà Hồng run rẩy bước lùi lại. Rồi bà bất ngờ ngồi phịch xuống ghế, tay ôm ngực.
Tôi hoảng sợ: “Mẹ ơi!”
Nhưng thứ làm bà Hồng “phát hoảng” không phải vì ghen tuông như tôi tưởng. Bà nói ra một câu khiến cả tôi lẫn ông Tư sững sờ:
“Cô Mai… cô ấy là người từng giữ lại cái thai của tôi năm xưa. Nếu không có cô ấy… nhà này đã không có thằng Tuấn!”
Tôi chết lặng. Ông Tư ngẩng lên nhìn mẹ chồng, mắt đỏ hoe.
Bà Hồng vừa khóc vừa nói, giọng đứt quãng:
“Hồi đó tôi sảy thai suýt chết. Cô Mai chạy đi gọi bác sĩ, xin máu, nấu cháo, thức trắng mấy đêm… Tôi sống. Tôi giữ được con. Nhưng sau đó… tôi lại đổ hết nghi ngờ lên cô ấy. Tôi sợ cô ấy biết quá nhiều, sợ ông mang ơn rồi… mang tình.”
Bà Mai im lặng, rồi thở dài: “Chị Hồng, tôi không đến để nhắc chuyện cũ. Tôi đến vì con dâu chị mới sinh, cần người biết cách chăm.”
Mẹ chồng tôi nhìn tôi, nhìn cháu, rồi nhìn những hộp đồ ăn trong tủ lạnh. Bà cắn môi, giọng nghẹn:
“Vậy mà tôi… đi du lịch, bỏ mặc nó… Tôi tưởng ông chăm được… Tôi tưởng chỉ cần dặn vài câu là xong…”
Tôi thấy sự cứng rắn trong bà vỡ ra. Lần đầu tiên tôi hiểu, mẹ chồng tôi không phải không thương tôi, chỉ là bà quen kiểm soát, quen làm chủ.
Ông Tư lên tiếng, giọng khàn: “Bà về rồi thì… từ giờ bà chăm. Tôi không muốn giấu nữa.”
Bà Hồng nhìn ông thật lâu, rồi quay sang bà Mai, cúi đầu thật thấp:
“Tôi… xin lỗi.”
Khoảnh khắc đó, tôi ôm con mà rơi nước mắt. Không phải vì drama, mà vì cuối cùng, mọi thứ cũng có lời giải.
Và đúng lúc ấy, cửa lại mở. Chồng tôi – anh Tuấn – đã về. Anh đứng sững nhìn cả nhà, rồi hỏi nhỏ:
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi thở ra một hơi dài:
“Có chuyện… nhưng may là kịp.”



