Vì Tiền Cưới Bà Lão 70 Tuổi 10 Ngày Sau Anh Sinh Viên Nghèo Khóc Như Mưa Trước Sự Thật Động Trời…
Nguyễn Minh Khang, sinh viên năm ba ở Sài Gòn, sống bằng tiền làm thêm quán cà phê và chạy giao hàng ban đêm. Khang nghèo đến mức chiếc điện thoại cũ nứt màn hình cũng không dám thay, mỗi tháng chỉ dám ăn cơm bụi hai bữa.
Một chiều mưa, Khang nhận đơn giao thuốc đến một căn nhà cũ trong con hẻm nhỏ ở quận Bình Thạnh. Người nhận là bà Lê Thị Bảy, 70 tuổi, tóc bạc, dáng gầy, nhưng ánh mắt lại rất tỉnh táo. Bà mở cửa, không cầm tiền mà nhìn Khang chằm chằm như đang dò xét.
“Con… tên Khang phải không?” – bà hỏi.
Khang giật mình: “Dạ… sao bà biết?”
Bà Bảy kéo Khang vào trong, đóng cửa lại. Trong nhà chỉ có vài món đồ gỗ cũ, bàn thờ nghi ngút nhang và một chiếc tủ sắt khóa kỹ. Bà nói thẳng:
“Bà cần một người cưới bà.”
Khang tưởng mình nghe nhầm. “Bà… bà nói gì ạ?”
Bà Bảy lấy ra một chiếc phong bì, đặt lên bàn: 100 triệu.
“Cưới giả cũng được. Miễn có giấy đăng ký kết hôn đàng hoàng. 100 triệu là tiền cưới.”
Khang sững người. Với Khang, 100 triệu như cả một đời. Nhưng cưới một bà lão 70 tuổi? Ai tin? Ai chấp nhận?
“Bà cần để làm gì?” – Khang hỏi, giọng run.
Bà Bảy thở dài: “Bà không còn nhiều thời gian. Bà có một chuyện phải giải quyết trước khi nhắm mắt.”
Khang đắn đo suốt đêm đó. Chủ nhà trọ vừa dọa đuổi vì nợ tiền, mẹ ở quê bệnh khớp nặng, em gái sắp đóng học phí. 100 triệu có thể cứu cả gia đình.
Hai ngày sau, Khang ký vào giấy đăng ký kết hôn. Tin đồn lan khắp xóm trọ: “Sinh viên nghèo cưới bà già 70 để lấy tiền.” Bạn bè xa lánh, chủ quán cà phê đuổi việc vì sợ “mang tiếng”. Khang nuốt nhục, cầm tiền gửi về quê, tự nhủ chỉ cần chịu đựng một thời gian rồi mọi chuyện sẽ qua.
Nhưng 10 ngày sau đám cưới, Khang được bà Bảy gọi gấp về nhà.
Bà đặt trước mặt Khang một xấp hồ sơ, vài tờ giấy ố vàng và một chiếc khóa tủ sắt đã mở. Giọng bà lạnh đi:
“Giờ đến lúc con biết sự thật. Con không phải cưới bà vì tiền… mà vì một món nợ máu.”
Khang nhìn vào tờ giấy đầu tiên, tim như ngừng đập. Trên đó là tên cha mình, kèm theo dấu xác nhận của công an năm xưa. Khang bật khóc như mưa, không hiểu vì sao cuộc đời mình lại bị kéo vào chuyện “động trời” như vậy…
Khang run tay lật từng trang hồ sơ. Trên giấy tờ là những dòng chữ đánh máy cũ, có dấu đỏ đã nhòe theo thời gian. Một biên bản tai nạn giao thông, một tờ cam kết bồi thường, và đặc biệt là một trang ghi rõ: “Nguyễn Văn Tín – tài xế xe tải – bỏ trốn sau tai nạn”.
Khang nghẹn lại. Nguyễn Văn Tín… chính là cha Khang. Người đàn ông đã bỏ mẹ con Khang từ khi Khang mới học lớp một. Khang từng nghĩ cha chỉ là kẻ bạc bẽo, theo người đàn bà khác. Cả tuổi thơ của Khang là những lần mẹ âm thầm lau nước mắt, nuốt nhục vì lời đàm tiếu: “Con không cha.”
Nhưng bà Bảy chỉ tay vào một tờ ảnh cũ: chiếc xe máy nát đầu, một người đàn ông nằm bất động dưới vũng máu. Bên cạnh ảnh là tờ giấy chứng tử: Trần Hoàng Phúc, 28 tuổi.
“Đó là con trai bà.” – bà Bảy nói, mắt đỏ lên nhưng giọng vẫn cứng như đá.
“Nó chết vì cha con.”
Khang há miệng, không thốt nổi lời. Mồ hôi rịn ra sau gáy. Từ nhỏ đến lớn, Khang chỉ biết mình nghèo, không biết mình mang theo một quá khứ nặng nề đến vậy.
“Nhưng… sao bà lại tìm con?” – Khang hỏi, đôi mắt cay xè.
Bà Bảy lấy thêm một tập giấy khác, trong đó là bản án treo, hồ sơ truy tìm người gây tai nạn, và một dòng kết luận cuối: “Gia đình nạn nhân không nhận được bồi thường, hồ sơ tạm khép lại.”
Bà cười nhạt: “Bởi vì cha con bỏ trốn. Bà tìm ông ta 20 năm. Không tìm được. Bà từng nghĩ mình sẽ chết mà không có một lời giải thích.”
Khang cúi gằm mặt. Anh không thể thay cha trả nợ, nhưng lại thấy nhục nhã như chính mình là thủ phạm. Anh nhớ mẹ mình từng nói cha bỏ đi trong một đêm, mang theo hết tiền bạc, để lại căn nhà trống trơn và món nợ. Có lẽ… lý do sâu xa không chỉ là bỏ rơi.
Bà Bảy nhìn thẳng vào Khang:
“Bà cưới con không phải để làm trò cười. Bà cần con đứng tên trong giấy tờ, để hoàn thành việc bà đang làm.”
“Việc gì?” – Khang hỏi.
Bà mở tủ sắt, lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm, giấy nhà đất và bản di chúc đã soạn sẵn.
“Bà không có chồng, con trai bà mất, họ hàng thì chỉ chờ bà chết để chia tài sản. Bà muốn chuyển hết sang cho người đúng nghĩa… có liên quan đến chuyện này.”
Khang hoảng hốt: “Bà muốn cho con tài sản? Không! Con không thể…”
Bà Bảy đập tay xuống bàn, mắt trừng lên:
“Không phải cho không! Con phải nghe hết.”
Bà kể rằng sau khi con trai mất, bà suy sụp, từng bán gần hết tài sản để chạy vạy tìm công lý. Nhưng vụ án năm ấy nhiều điểm mờ ám, nhân chứng biến mất, còn cha Khang thì chẳng ai biết đi đâu. Cuộc đời bà sống như ngọn nến cạn: chỉ chờ ngày tắt.
Cho đến vài tháng trước, bà phát hiện Nguyễn Văn Tín từng làm thuê ở một công trình ngoài Bình Dương, rồi lại biến mất. Lần theo manh mối, bà tìm được Khang thông qua giấy tạm trú cũ của mẹ Khang.
Bà nói:
“Bà không ép con trả nợ cho cha. Nhưng bà cần con làm điều mà cha con chưa từng làm: đối diện và trả lại sự thật.”
Khang bật khóc, cảm giác cả thế giới sụp xuống. Anh không thể tin người đàn ông mình gọi là cha lại gây ra tai nạn chết người, khiến một gia đình tan nát.
“Vậy… bà cưới con để làm gì?” – Khang hỏi trong tiếng nấc.
Bà Bảy chậm rãi đáp:
“Để con có quyền hợp pháp cùng bà làm một việc. Bà muốn mở lại hồ sơ vụ án, công khai mọi thứ, và… tìm ra cha con. Nếu tìm được ông ta, bà muốn ông ta cúi đầu xin lỗi trước bàn thờ con bà.”
Đúng lúc đó, điện thoại Khang rung lên. Là mẹ anh gọi.
Khang lau nước mắt, bắt máy. Đầu dây bên kia, giọng mẹ run run:
“Khang… con về quê gấp. Có người… nói họ biết cha con đang ở đâu.”
Khang như bị ai bóp nghẹt tim. Anh nhìn bà Bảy, bà cũng đứng bật dậy.
Trong khoảnh khắc ấy, Khang hiểu rằng 100 triệu kia không phải “tiền cưới” đơn giản. Nó là cái giá để kéo anh vào một cuộc truy tìm sự thật… mà càng đi sâu, càng thấy lạnh sống lưng
Khang và bà Bảy lên xe khách về quê Khang ở Long An ngay trong đêm. Mưa rả rích trên kính cửa sổ, ánh đèn đường loang loáng như những vệt ký ức mơ hồ. Khang ngồi im, tay bóp chặt chiếc điện thoại, đầu óc quay cuồng: cha anh còn sống hay đã chết? Nếu còn sống, ông đang trốn điều gì?
Về đến nhà, mẹ Khang – chị Nguyễn Thị Hồng – gầy hơn anh tưởng. Vừa thấy con, chị ôm Khang khóc nấc. Bà Bảy đứng phía sau, ánh mắt nghiêm nghị nhưng vẫn có một nỗi buồn sâu thẳm.
Trong căn bếp cũ, mẹ Khang kể: hai ngày trước có một người đàn ông lạ mặt tìm đến, tự xưng từng làm chung với Nguyễn Văn Tín ở công trình Bình Dương. Ông ta nói Tín bị tai nạn lao động, què một chân, nay sống lang bạt ở khu nhà trọ tạm ven sông. Nhưng ông ta không nói cụ thể địa chỉ, chỉ đưa ra một tờ giấy với vài dòng: “Bến phà cũ, gần chợ nổi.”
Khang hỏi gấp: “Sao mẹ không báo con ngay?”
Mẹ anh cúi đầu: “Vì mẹ sợ… mẹ sợ sự thật. Mẹ giấu con bao nhiêu năm, giờ nói ra… mẹ không dám nhìn con.”
Khang sững lại: “Mẹ giấu con?”
Chị Hồng nghẹn ngào, thú nhận rằng ngày trước cha Khang không bỏ đi vì theo người khác. Ông bỏ trốn vì gây ra tai nạn chết người, rồi bị một nhóm giang hồ tìm tới đòi mạng. Ông hoảng loạn, trốn biệt. Mẹ Khang khi đó vừa sinh con, bị liên lụy, phải bán nhà trả nợ, đưa con về quê sống nhờ.
Khang cảm giác mình như người đứng giữa hai bờ vực. Một bên là mẹ – người đã hi sinh cả đời. Một bên là sự thật về cha – thứ khiến anh nhục nhã và đau đớn.
Sáng hôm sau, Khang cùng bà Bảy đi theo manh mối đến bến phà cũ. Khu vực ấy heo hút, chỉ có vài căn nhà tạm và những người lao động nghèo sống qua ngày. Họ hỏi thăm một hồi thì có người chỉ về phía căn chòi nhỏ gần bờ sông:
“Ông Tín hả? Ổng ở đó. Nhưng đừng làm ồn, ổng yếu lắm.”
Khang đứng chết trân trước căn chòi. Anh chưa từng gặp cha từ khi còn bé, chỉ nhìn qua vài tấm ảnh cũ. Tim anh đập loạn như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Bà Bảy bước lên trước, gõ cửa.
Một lúc sau, cửa mở hé. Một người đàn ông tóc bạc, mặt hốc hác, chân trái co quắp, chống nạng gỗ. Ông nhìn bà Bảy rồi nhìn Khang, đôi mắt đỏ lên đầy sợ hãi.
“Bà… bà là…” – ông lắp bắp.
Bà Bảy không gào thét, không đánh đập. Chỉ nói một câu như nhát dao:
“Ông nhớ Trần Hoàng Phúc không?”
Nguyễn Văn Tín run bần bật. Ông quỳ sụp xuống, nạng gỗ rơi cái cạch.
“Tôi nhớ… tôi nhớ. Tôi không ngủ được suốt 20 năm…”
Khang đứng như hóa đá. Cha anh đây sao? Người đàn ông từng là cả bầu trời trong những giấc mơ tuổi thơ, giờ chỉ còn là một cái bóng thảm hại.
Bà Bảy lấy trong túi ra tấm ảnh con trai, đặt xuống nền đất.
“Ông có biết tôi đã sống như thế nào không? Con tôi chết, tôi mất hết. Tôi đi gõ cửa khắp nơi. Ông trốn. Ông để tôi mang hận đến già.”
Nguyễn Văn Tín khóc, nước mắt chảy qua gò má nhăn nheo:
“Tôi sai… tôi hèn. Tôi không dám đối mặt. Tôi chỉ muốn chết quách đi… nhưng sống cũng không yên.”
Khang bật lên: “Vậy sao cha bỏ con? Bỏ mẹ? Con đã sống như thế nào cha có biết không?”
Nguyễn Văn Tín nhìn Khang, đôi mắt đục ngầu:
“Cha không dám nhận con. Cha sợ con lớn lên mang tiếng có cha giết người… Cha nghĩ biến mất là tốt cho con… nhưng cha sai rồi.”
Bà Bảy im lặng rất lâu rồi nói:
“Tôi cưới thằng Khang không phải để trả thù. Tôi cần một người chứng kiến. Hôm nay ông nói hết đi. Tôi sẽ ghi âm. Tôi sẽ mang lên công an xin mở lại hồ sơ. Không phải để ông vào tù… mà để sự thật được thừa nhận.”
Nguyễn Văn Tín gật đầu lia lịa, kể lại rõ ràng vụ tai nạn năm ấy: ông lái xe tải chở vật liệu, phanh hỏng bất ngờ, đâm vào xe máy của Phúc. Ông hoảng loạn bỏ chạy, rồi bị chủ thầu ép im lặng vì sợ liên lụy. Sau đó, ông sống trốn chui trốn nhủi, bị tai nạn lao động nên tàn phế.
Nghe đến đây, bà Bảy ngồi phịch xuống, hai tay ôm mặt. Nhưng khi bỏ tay ra, ánh mắt bà không còn chỉ có hận thù, mà có cả sự mệt mỏi của một đời chờ đợi.
Khang tiến tới, giọng khàn đặc:
“Nếu cha còn chút lương tâm… về gặp mẹ con đi. Ít nhất xin lỗi mẹ. Và xin lỗi con.”
Nguyễn Văn Tín gật đầu, như một kẻ sắp gãy.
Vài tuần sau, hồ sơ vụ án được gửi kiến nghị xem xét lại. Công an mời các bên lên làm việc, ghi nhận lời khai và chứng cứ mới. Dù vụ việc đã quá lâu, việc truy cứu hình sự gần như không còn ý nghĩa, nhưng một biên bản thừa nhận trách nhiệm và xin lỗi chính thức đã được lập.
Ngày giỗ con trai bà Bảy, Nguyễn Văn Tín và Khang cùng đứng trước bàn thờ. Nguyễn Văn Tín cúi đầu, bật khóc và nói lời xin lỗi đầu tiên sau 20 năm. Khang không biết mình đã tha thứ hay chưa… nhưng ít nhất, sự thật đã không còn là bóng tối.
Bà Bảy sau đó làm thủ tục chuyển một phần tài sản sang quỹ hỗ trợ học bổng cho sinh viên nghèo và giúp mẹ Khang sửa lại căn nhà dột nát. Bà chỉ giữ lại một căn nhà nhỏ để sống tuổi già.
Trước khi chia tay, bà nhìn Khang và nói:
“Con không phải trả nợ thay cha. Con chỉ cần sống tử tế… là đủ.”
Khang đứng giữa sân, nhìn trời trong xanh sau những ngày mưa. Anh biết cuộc đời mình sẽ không còn như cũ, nhưng ít nhất, từ hôm nay, anh không còn chạy trốn sự thật nữa.



