“Cút ra ngoài cho nhà tao yên!* Mùng một tết, mẹ chồng thắng tay đuổi tôi vì cho là xui xẻo, tôi mim cười Im Lặng đi, đến mùng ba thì cả nhà tái mặt..

“Cút ra ngoài cho nhà tao yên!* Mùng một tết, mẹ chồng thắng tay đuổi tôi vì cho là xui xẻo, tôi mim cười Im Lặng đi, đến mùng ba thì cả nhà tái mặt..

Cút ra ngoài cho nhà tao yên!

Tiếng bà – mẹ chồng tôi – quát chát lên giữa phòng khách, đúng sáng mùng Một Tết. Tôi đứng sững, tay còn cầm túi quà Tết mua cho bà từ hôm trước. Trong nhà thơm mùi nhang trầm, tiếng tivi đang phát nhạc xuân rộn ràng, vậy mà câu nói ấy như cái bạt tát thẳng vào mặt tôi.

Chồng tôi – Anh Tuấn – đang bày mâm cỗ ra bàn, nghe vậy liền quay lại. Nhưng thay vì nói một lời bênh tôi, anh chỉ khựng người, lúng túng nhìn mẹ rồi nhìn tôi.

Bà Hà chỉ thẳng vào bụng tôi, giọng gằn từng chữ:

Mày làm cái giống gì mà đầu năm đã mang xui xẻo vào nhà tao! Lấy nhau hai năm, bụng vẫn lép kẹp. Nhà tao cần con cháu nối dõi, không cần cái thứ vô dụng!”

Tôi nghe tim mình nhói lên. Tôi không hiếm muộn, bác sĩ nói tôi hoàn toàn bình thường, chỉ là sức khỏe của Tuấn cần điều trị. Nhưng Tuấn luôn giấu chuyện đó, và tôi cũng im lặng vì sĩ diện cho chồng.

Chưa kịp nói gì, bà Hà đã bồi thêm:

“Đầu năm mà nhìn thấy cái mặt mày là tao thấy vận đen. Ra ngoài! Để nhà tao còn đón lộc.”

Tôi nhìn quanh. Bố chồng tôi ngồi ở góc bàn thờ, giả vờ chăm chú rót trà. Em chồng tôi – Vy – đứng bấm điện thoại, môi nhếch cười như xem kịch. Cả nhà im như thừa nhận tôi đáng bị tống cổ.

Tôi siết chặt quai túi quà, cổ họng nghẹn lại, nhưng tôi không khóc. Tôi chỉ cúi đầu, đặt túi quà xuống bàn rồi nói nhẹ, bình thản đến lạ:

“Dạ, con đi.”

Tôi bước ra khỏi cổng trong tiếng pháo điện nổ lách tách của hàng xóm. Gió đầu năm lạnh tê tái, nhưng không lạnh bằng cảm giác bị ruồng bỏ ngay ngày đáng lẽ phải sum vầy.

Tôi ngồi ở bậc thềm nhà trọ cũ, nhìn dòng người đi chúc Tết, lòng trống rỗng. Điện thoại rung liên tục, nhưng tôi không nghe.

Tôi chỉ mỉm cười, im lặng đúng như cách họ muốn.

Nhưng họ đâu biết…

Tôi im lặng không phải vì nhẫn nhịn.
Mà vì tôi đang chờ đúng thời điểm.

Sáng mùng Hai, tôi thức dậy trong căn phòng trọ cũ, nơi tôi đã thuê trước khi cưới. Mọi thứ vẫn vậy: chiếc bàn gỗ xước sơn, cái quạt cũ, tấm rèm bạc màu… Chỉ có tôi là khác. Tôi không còn là cô vợ luôn cố gồng lên để “giữ hòa khí” nữa.

Tôi pha một ly cà phê đen, ngồi nhìn màn hình điện thoại. Tin nhắn của Tuấn từ tối qua đến giờ chỉ gói gọn:

“Em về đi, mẹ nóng tính vậy thôi.”

Tôi bật cười. “Nóng tính” mà mùng Một đuổi con dâu ra khỏi nhà như đuổi chó? Nếu hôm qua tôi là người có lỗi, thì hôm nay tôi là người tỉnh.

Tôi bấm gọi lại. Tuấn nghe máy rất nhanh, giọng đầy lo lắng:

“Em đang ở đâu? Em về đi, đầu năm mà ở ngoài vậy không hay…”

Tôi ngắt lời, nói thẳng:

“Anh có nói với mẹ sự thật chưa? Về chuyện… mình đi khám?”

Tuấn im. Tôi nghe rõ tiếng thở dài, rồi giọng anh nhỏ lại:

“Anh… chưa biết nói sao.”

Tôi biết ngay. Hai năm qua, tôi một mình chịu đủ lời cay nghiệt, đủ ánh mắt soi mói, đủ câu bóng gió, chỉ vì chồng tôi sợ mất mặt. Anh để tôi đứng mũi chịu sào, còn anh thì trốn sau chữ “gia đình”.

Tôi bình tĩnh:

“Tuấn, em không về đâu. Em sẽ về khi em được tôn trọng.”

Anh lặng đi, rồi thở ra:

“Em đừng làm quá lên. Mẹ chỉ muốn cháu thôi mà.”

Tôi cúp máy.

Chưa đầy một tiếng sau, điện thoại tôi hiện lên số lạ. Tôi định không nghe, nhưng có linh cảm gì đó khiến tôi nhấc máy.

Giọng đàn ông trung tuổi vang lên, lịch sự nhưng nghiêm:

“Chào cô, cô có phải Thuỳ Linh không? Tôi là Trung, bên văn phòng công chứng. Tôi gọi để xác nhận hồ sơ liên quan đến căn nhà ở đường Trần Quang Diệu.”

Tôi sững người.

Căn nhà đó là nhà chồng tôi đang ở. Nhưng tại sao họ lại gọi cho tôi?

Tôi cố giữ bình tĩnh:

“Dạ đúng, nhưng… nhà đó không phải của tôi.”

Ông Trung nói chậm rãi:

“Chúng tôi đang nhận yêu cầu bổ sung giấy tờ chuyển nhượng. Trên hồ sơ có tên cô là người liên quan. Tôi muốn hỏi cô có biết việc bà Hà đứng tên vay và thế chấp nhà không?”

Tôi nghe tim đập mạnh, bàn tay lạnh ngắt.

Tôi không biết gì cả.

Tôi hỏi gấp:

“Chú nói… thế chấp? Vay tiền?”

“Đúng. Khoản vay khá lớn. Nếu không xử lý kịp, khả năng phát sinh tranh chấp rất cao.”

Tôi tắt máy mà đầu óc quay cuồng. Nhà chồng tôi vốn không giàu, chỉ có cái nhà mặt tiền đó là tài sản lớn nhất. Tết nhất mà đi thế chấp, chứng tỏ họ đang bí đường.

Tôi chưa kịp sắp xếp suy nghĩ thì Vy – em chồng tôi – nhắn tin cho tôi bằng giọng điệu mỉa mai:

“Chị giỏi thì ở ngoài luôn đi. Đừng về bám nhà em nữa nha.”

Tôi nhìn tin nhắn mà không tức. Tôi chỉ thấy… thương hại.

Tôi chụp màn hình lại, bỏ vào một thư mục riêng.

Rồi tôi làm một việc mà trước đây tôi chưa từng dám làm:
Tôi gọi cho mẹ ruột.

Mẹ tôi nghe máy, vừa nghe giọng tôi đã nghẹn:

“Con sao rồi? Mẹ gọi con từ mùng Một mà con không bắt máy…”

Tôi nuốt nước mắt:

“Mẹ, con ổn. Nhưng con muốn hỏi mẹ một chuyện. Hồi con cưới, mẹ có đưa cho vợ chồng con khoản tiền mừng… mà mẹ bảo là ‘phòng thân’ ấy. Mẹ còn giữ giấy tờ gì không?”

Mẹ tôi im vài giây, rồi nói chắc nịch:

“Mẹ còn giữ. Mẹ đưa cho con chứ không đưa nhà nó. Mẹ còn bắt con ký nhận rõ ràng.”

Tôi thở ra.
Đó là số tiền 300 triệu, mẹ bán đất ở quê để cho tôi “đỡ khổ”. Tôi đem về nhà chồng, định dùng làm vốn mua nhà riêng sau này. Nhưng bà Hà biết được, liền gợi ý tôi đưa hết để “sửa nhà”, “trang hoàng đón cháu”.

Tôi đã đưa.

Và chưa một lần đòi lại.

Giờ thì khác.

Tôi bình tĩnh nhắn cho Tuấn một câu:

“Chiều nay em về. Nhưng em về để nói chuyện rõ ràng.”

Tuấn nhắn lại gần như ngay lập tức:

“Em về đi, mẹ cũng đang chờ.”

Tôi nhìn dòng chữ “đang chờ” mà bật cười.

Chắc bà chờ tôi về để mắng tiếp.

Nhưng bà không biết, tôi về lần này không phải để xin lỗi.

Tôi về để đòi lại những gì thuộc về mình.

Sáng mùng Ba, tôi bước vào nhà chồng trong bộ áo dài màu be nhã nhặn, tóc búi gọn, mặt không trang điểm nhiều nhưng thần thái khác hẳn. Tôi không còn cúi đầu như trước. Tôi đi thẳng, không nhìn ai.

Bà Hà đang ngồi giữa phòng khách, mặt lạnh tanh. Bố chồng ngồi cạnh, im lặng. Tuấn đứng phía sau lưng mẹ, vẻ mặt căng thẳng. Vy thì đang cười cười, như sắp có màn “xử đẹp” tôi.

Bà Hà đặt chén trà xuống bàn cái cộp:

“Về làm gì? Mùng Một tao đuổi rồi mà vẫn lì mặt về à?”

Tôi kéo ghế ngồi xuống, đặt túi xách lên bàn, nhìn thẳng bà:

“Con về để nói chuyện. Nói cho xong.”

Vy bật cười khẩy:

“Chị đừng làm màu. Nhà này không thiếu chị vẫn sống được.”

Tôi không thèm liếc Vy, chỉ nhìn bà Hà:

“Mẹ nói con xui xẻo vì không có con. Vậy con hỏi mẹ: ai là người có vấn đề sức khỏe?

Cả phòng im bặt.

Tuấn giật mình, mắt nhìn tôi như cầu xin.

Bà Hà trợn mắt:

“Mày… mày nói cái gì?”

Tôi rút trong túi xách ra một phong bì, đặt xuống bàn:

“Đây là hồ sơ khám sức khỏe sinh sản. Con giữ bản sao. Con đã im lặng hai năm vì không muốn anh Tuấn xấu hổ. Nhưng mẹ đã đẩy con ra đường mùng Một, vậy con không cần giữ sĩ diện cho ai nữa.”

Tuấn tái mặt. Bố chồng ngẩng lên. Vy thì sững người, nụ cười tắt ngấm.

Bà Hà lập cập mở phong bì, tay run đến mức giấy rơi xuống bàn. Bà nhìn lướt vài dòng, rồi mặt đổi sắc.

Tôi nói tiếp, giọng vẫn đều đều:

“Con không vô sinh. Con bình thường. Con chỉ bị đổ oan.”

Tuấn lắp bắp:

“Linh… em… em đừng…”

Tôi quay sang Tuấn, lần đầu tiên nhìn anh mà không còn thương:

“Anh để em chịu nhục, để em bị đuổi khỏi nhà mùng Một. Anh vẫn chọn im. Đúng không?”

Tuấn cúi đầu.

Bà Hà đập tay xuống bàn:

“Nhưng… nhưng con trai tao… không thể nào!”

Tôi gật đầu:

“Có thể. Và đó là sự thật.”

Bố chồng ho khan, giọng khàn khàn:

“Thôi… chuyện này… để từ từ nói…”

Tôi lắc đầu:

“Con không muốn từ từ nữa. Con muốn rõ ràng. Bởi vì ngoài chuyện này, còn chuyện khác.”

Tôi lấy điện thoại ra, mở một đoạn ghi âm. Giọng bà Hà vang lên rõ ràng trong phòng khách – chính là cuộc nói chuyện cách đây nửa năm, khi bà ép tôi đưa số tiền 300 triệu mẹ tôi cho:

“Tiền đó đưa đây mẹ giữ. Vợ chồng mày còn trẻ, giữ làm gì. Nhà này tao đứng tên, tao lo hết.”

Không khí như đông đặc.

Bà Hà đứng phắt dậy:

“Mày… mày ghi âm tao?”

Tôi bình thản:

“Dạ. Vì lúc đó con bắt đầu thấy sợ. Sợ một ngày con bị đẩy ra khỏi nhà mà không mang được gì.”

Vy tái mặt thật sự. Tuấn bước lên một bước, mắt đỏ:

“Em định làm gì?”

Tôi mở điện thoại, đưa ra thêm một thứ nữa: ảnh chụp màn hình cuộc gọi từ văn phòng công chứng và tin nhắn Vy mùng Hai.

“Con không muốn làm ầm. Nhưng con cần biết:
Nhà mình đang thế chấp đúng không?
Và mẹ đang cần tiền đúng không?”

Bà Hà cứng họng.

Bố chồng quay sang bà, ánh mắt lần đầu có sự tức giận:

“Bà nói coi! Bà giấu tôi chuyện vay nợ hả?”

Bà Hà lắp bắp:

“Tôi… tôi chỉ vay chút thôi…”

Tôi đứng dậy, cúi đầu chào bố chồng:

“Con không hỗn. Con chỉ muốn công bằng.”

Rồi tôi nhìn thẳng Tuấn:

“Em sẽ ly hôn.”

Tuấn hoảng loạn:

“Không! Em đừng làm vậy… Mình còn…”

Tôi cắt ngang:

“Còn gì? Còn một người chồng để mặc vợ bị đuổi mùng Một à?”

Tuấn không nói được.

Tôi quay sang bà Hà, giọng rất nhẹ nhưng từng chữ như dao:

“Mẹ đuổi con vì nghĩ con xui.
Nhưng mẹ không biết đúng mùng Ba, con mới là người quyết định ai ở lại và ai mất tất cả.

Tôi đặt xuống bàn một tờ giấy cuối cùng – đơn yêu cầu hoàn trả khoản tiền 300 triệu, có chữ ký xác nhận của mẹ tôi, kèm tin nhắn và ghi âm.

“Con không lấy của ai một đồng.
Con chỉ lấy lại thứ thuộc về con.”

Bà Hà ngồi phịch xuống ghế, môi run bần bật. Vy nhìn tôi như nhìn người xa lạ. Bố chồng thở dài, còn Tuấn… anh đứng chết trân.

Tôi kéo túi xách, quay người bước ra cửa.

Lần này, tôi không bị đuổi nữa.

Tôi tự rời đi trong tư thế ngẩng cao đầu.