Bố mẹ chồng đòi chuyển đến ở chồng tôi trong đêm lặng lẽ dọn sạch nhà. Săng hồm sau tơ giấy dán trước của khiến bố mẹ chồng ngồi bệt xuống…

Bố mẹ chồng đòi chuyển đến ở chồng tôi trong đêm lặng lẽ dọn sạch nhà. Săng hồm sau tơ giấy dán trước của khiến bố mẹ chồng ngồi bệt xuống…

Tôi tên Thảo, lấy chồng được ba năm, sống cùng anh Minh trong căn nhà nhỏ mua trả góp ở Bình Dương. Cuộc sống không giàu có nhưng yên ổn. Cho đến tối hôm đó, mẹ chồng tôi gọi điện, giọng chắc nịch:

“Tuần sau bố mẹ lên ở với tụi con. Ở quê chật chội, với lại bố con bệnh, cần gần thành phố.”

Tôi cứng người. Tôi không phải người ích kỷ, nhưng ở chung là chuyện khác. Minh chỉ ậm ừ: “Để con tính.”

Đêm đó tôi không ngủ được. Tôi biết mẹ chồng tính khó, hay soi mói, và quan trọng nhất… bà luôn coi tôi là “người ngoài”. Tôi hỏi Minh thẳng:

“Anh muốn bố mẹ lên ở thật hả?”

Minh im lặng rất lâu rồi nói:
“Anh không muốn… nhưng anh không dám cãi.”

Câu đó như nhát dao. Tôi hiểu, nếu không tự bảo vệ mình, tôi sẽ bị đẩy khỏi chính căn nhà mình góp tiền.

Ngay trong đêm, Minh lặng lẽ dậy dọn sạch nhà. Anh không nói gì, chỉ gom toàn bộ giấy tờ, sổ sách, hợp đồng trả góp, rồi kéo tủ ra, lau sạch, trống trơn như chuẩn bị… đón bão.

Tôi đứng ở cửa phòng nhìn anh, tim đập dồn:
“Anh làm gì vậy?”

Minh quay lại, giọng khàn:
“Anh không muốn họ nghĩ họ lên đây là họ làm chủ… Anh cũng không muốn em bị coi thường.”

Sáng hôm sau, Minh đưa tôi đi làm sớm hơn. Trước khi ra khỏi nhà, anh dán một tờ giấy lên cửa chính. Tôi nhìn thấy tiêu đề to đậm: “NỘI QUY NHÀ Ở”.

Bảy giờ tối, bố mẹ chồng tôi tới. Vừa bước vào, mẹ chồng đã đảo mắt khắp phòng khách, rồi hất cằm:

“Nhà cũng được, chắc tụi bây mua nhờ bên ngoại chứ gì?”

Nhưng chưa kịp nói thêm, bà nhìn thấy tờ giấy dán ngay cửa. Đọc đến dòng thứ ba, mặt bà tái hẳn. Bố chồng tôi đang xách túi cũng đứng sững, tay run run.

Rồi cả hai… ngồi bệt xuống nền nhà, như bị ai tạt một gáo nước lạnh.

Tôi nhìn bố mẹ chồng ngồi bệt xuống sàn mà tim đập thình thịch. Mẹ chồng tôi, bà Hồng, vốn là người lúc nào cũng tự tin, nói năng áp đặt. Vậy mà lần này bà im phăng phắc, mắt dán vào tờ giấy “NỘI QUY NHÀ Ở” trước cửa như không tin nổi.

Bố chồng tôi – ông Tám – thở hắt ra, rồi đưa tay vịn vào tường đứng dậy. Ông không nói gì, chỉ khẽ liếc Minh, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa tức giận. Minh vẫn bình tĩnh, đặt hai cái túi du lịch của bố mẹ xuống góc phòng rồi nói:

“Bố mẹ đi đường xa mệt rồi. Vào nhà ngồi uống nước đã.”

Mẹ chồng tôi không vào phòng khách ngay, bà vẫn đứng đó, tay run nhẹ vì tức. Bà đọc lại tờ giấy lần nữa, từng chữ một, như muốn tìm xem có phải mình đọc nhầm không.

Trên giấy ghi rõ ràng, chữ in đậm, trình bày gọn gàng như một bản thông báo của chung cư:

  1. Đây là nhà của vợ chồng Minh – Thảo, mua trả góp, có giấy tờ đứng tên cả hai.

  2. Ai ở trong nhà này đều phải tôn trọng chủ nhà và không được xúc phạm người còn lại.

  3. Không tự ý thay đổi đồ đạc, không tự ý mang người khác đến ở dài ngày.

  4. Không can thiệp vào tài chính vợ chồng, không hỏi lương, không ép đưa tiền.

  5. Mọi mâu thuẫn sẽ được giải quyết bằng trao đổi trực tiếp, không nói xấu sau lưng.

  6. Ai không chấp nhận nội quy có thể chọn ở trọ hoặc thuê nhà gần đây.

Tôi đứng cạnh Minh, cảm giác cổ họng khô rát. Tôi không nghĩ Minh lại làm tới mức này. Nhưng tôi hiểu vì sao: bố mẹ chồng lên ở không chỉ là “ở chung”, mà là một cuộc chiếm chỗ.

Mẹ chồng quay phắt sang Minh:

“Con dán cái này là có ý gì? Con đuổi bố mẹ à?”

Minh không hề gắt, giọng anh chậm rãi:

“Con không đuổi. Nhưng con nói rõ trước để sau này không ai khó xử. Bố mẹ lên ở thì con quý, nhưng phải theo cách của vợ chồng con.”

Bố chồng tôi cau mày:

“Minh! Mày là con tao. Tao già rồi, tao bệnh, tao về ở với con tao là chuyện bình thường!”

Minh gật đầu:

“Con biết bố bệnh. Con cũng đã tìm phòng khám gần đây rồi. Bố muốn điều trị thì con lo. Nhưng bố mẹ không thể lên đây rồi coi Thảo là người ăn nhờ.”

Nghe đến tên tôi, mẹ chồng lườm tôi như muốn xuyên qua da thịt. Tôi đã quen với ánh mắt ấy, nhưng lần này tôi không cúi đầu nữa. Tôi nhìn thẳng bà, chậm rãi nói:

“Con không cấm bố mẹ đến ở. Nhưng con cũng là người trong nhà. Con không phải người giúp việc.”

Không khí nặng như chì. Một phút sau, mẹ chồng bật cười nhạt:

“Được, vậy tao hỏi thật. Nhà này ai đóng tiền? Con Thảo đóng được mấy đồng?”

Minh mở ngăn kéo bàn, lấy ra một xấp giấy. Anh đặt lên bàn trà trước mặt bố mẹ.

“Đây là hợp đồng mua nhà. Đây là sao kê chuyển khoản hàng tháng. Thảo trả một nửa. Mỗi tháng đều có tên em ấy.”

Tôi nhìn ông Tám, thấy ông im lặng, ánh mắt lảng tránh. Có lẽ ông không ngờ tôi không “ăn bám” như bà Hồng vẫn nói.

Mẹ chồng cứng họng vài giây nhưng vẫn chống chế:

“Thế rồi sao? Tao là mẹ mày. Tao vẫn có quyền…”

Minh cắt lời, lần đầu giọng anh hơi cao:

“Mẹ có quyền làm mẹ. Nhưng mẹ không có quyền phá gia đình con.”

Câu đó khiến bà Hồng đỏ bừng mặt. Bà quăng túi xuống đất, bước vào nhà như thể muốn chứng minh bà mới là chủ. Bà đi thẳng về phía phòng ngủ, vừa đi vừa nói:

“Phòng nào bố mẹ ngủ? Nhà này không thể để bố mẹ ngủ ngoài phòng khách được!”

Minh đứng chắn trước cửa phòng ngủ của tôi và anh:

“Phòng này của vợ chồng con. Bố mẹ ở tạm phòng làm việc, con sẽ mua thêm nệm.”

Mẹ chồng trợn mắt:

“Phòng làm việc bé tí, nóng nực! Mày để bố mẹ như vậy hả?”

Minh vẫn bình tĩnh:

“Nếu bố mẹ thấy không phù hợp, con có thể thuê căn trọ gần đây cho bố mẹ. Con trả tiền.”

Tôi nhìn Minh, tự dưng sống mũi cay xè. Anh đang đặt ranh giới thay tôi. Và đó là điều tôi thiếu suốt ba năm làm dâu.

Nhưng tôi chưa kịp thở phào, mẹ chồng bất ngờ quay sang tôi, giọng lạnh tanh:

“Thảo, mày xúi nó đúng không? Mày muốn tách nó khỏi gia đình tao chứ gì?”

Tôi chưa kịp đáp, Minh đã bước lên trước, nhìn thẳng mẹ:

“Không ai xúi con. Con tự quyết. Nếu mẹ còn nói Thảo như vậy, con xin lỗi… con không thể để mẹ ở đây.”

Căn nhà im phăng phắc. Và tôi biết, cuộc chiến thật sự… mới bắt đầu.

Đêm đó, bố mẹ chồng tôi vẫn ở lại. Không phải vì họ chấp nhận nội quy, mà vì họ không có lựa chọn ngay lập tức. Minh trải nệm trong phòng làm việc, đặt quạt, chuẩn bị gối sạch sẽ. Anh còn chủ động nấu một nồi cháo loãng vì bố chồng bị đau dạ dày.

Tôi nghĩ như vậy là đủ tử tế. Nhưng mẹ chồng tôi vẫn không vừa lòng. Bà đi tới đi lui trong nhà như kiểm tra từng góc, thỉnh thoảng lại buông vài câu mỉa mai:

“Nhà gì mà bếp nhỏ xíu.”
“Đồ đạc bày không có phong thủy.”
“Vợ chồng trẻ sống kiểu gì mà lạnh lẽo.”

Tôi im lặng. Tôi sợ nói ra lại thành “hỗn”. Minh cũng cố nhịn, chỉ nhắc:

“Mẹ, mẹ mệt thì nghỉ sớm.”

Nhưng đến gần nửa đêm, tôi đang ngủ thì nghe tiếng động lạch cạch. Tôi giật mình ngồi dậy, thấy Minh đã bật dậy trước tôi, bước nhanh ra phòng khách. Tôi khoác áo đi theo, lòng bất an.

Từ ngoài phòng khách, tôi nhìn thấy mẹ chồng đang mở ngăn kéo bàn trà. Bà lục tìm gì đó, tay run run nhưng vẫn cố làm nhanh. Trên bàn còn vương cả giấy tờ Minh vừa đưa ban nãy.

Minh đứng ngay sau lưng bà, giọng lạnh:

“Mẹ đang làm gì vậy?”

Bà Hồng giật nảy, quay lại, cố bình tĩnh:

“Tao tìm thuốc của bố mày. Bố mày đau bụng.”

Minh nhìn thẳng:

“Thuốc ở trong túi bố. Con đã để ngay đầu giường.”

Mẹ chồng cứng người. Rồi bà chuyển giọng gắt:

“Mày nghi mẹ mày ăn cắp à?”

Minh không đáp ngay, anh chỉ bước tới, kéo ngăn kéo đóng lại. Rồi anh lấy điện thoại, mở lên một đoạn video. Tôi nhìn màn hình, tim như rớt xuống.

Video là từ camera nhỏ gắn ở góc phòng khách, loại Minh lắp từ hồi mới mua nhà vì khu trọ cũ hay mất đồ. Trên video rõ ràng cảnh mẹ chồng mở tủ giày, lục túi của tôi đặt trong đó. Bà còn kéo ví ra xem, rồi nhét lại.

Tôi bủn rủn chân tay. Không phải vì mất tiền, mà vì cảm giác bị xâm phạm. Tôi đã là vợ của Minh, nhưng trong mắt bà, tôi vẫn chỉ là người có thể bị lục đồ bất cứ lúc nào.

Minh hít sâu:

“Mẹ, con đã nói nội quy. Mẹ vi phạm ngay ngày đầu.”

Bố chồng lúc đó cũng bước ra, mặt tái, giọng yếu:

“Bà làm cái gì vậy Hồng? Có gì mai nói.”

Mẹ chồng quát lên:

“Ông im đi! Tôi lo cho con tôi! Tôi phải biết nó bị con này điều khiển tới mức nào!”

Tôi đứng đó, nước mắt chực trào, nhưng tôi không khóc. Tôi đã mệt với việc phải chứng minh mình “ngoan”.

Tôi nhìn mẹ chồng, giọng tôi nhỏ nhưng rõ:

“Con lấy chồng, con không lấy luôn sự nghi ngờ của mẹ.”

Bà Hồng tiến tới định nói tiếp, nhưng Minh giơ tay chặn lại. Anh nhìn mẹ mình, ánh mắt buồn hơn là tức:

“Mẹ muốn ở lại thì mẹ phải tôn trọng vợ con. Còn nếu mẹ muốn kiểm soát, muốn lục đồ, muốn xét nét… thì con xin lỗi, con không làm con trai kiểu đó nữa.”

Bà Hồng sững lại. Câu nói ấy như đóng cánh cửa cuối cùng. Bà quay sang ông Tám:

“Ông thấy chưa? Nó nghe lời vợ nó! Nó dám hỗn với mẹ nó!”

Ông Tám thở dài, giọng khàn:

“Không phải nó hỗn. Là bà quá đáng.”

Chính câu nói đó mới khiến mẹ chồng im bặt. Có lẽ cả đời, bà chưa từng nghe chồng mình đứng về phía “người khác”. Bà nhìn Minh, rồi nhìn tôi, ánh mắt dằn vặt pha lẫn cay độc.

Một lúc lâu sau, bà nói, giọng thấp đi nhưng vẫn cứng:

“Được. Tôi không ở đây nữa. Mai tôi về.”

Minh gật đầu, không níu kéo:

“Mai con đặt xe cho bố mẹ.”

Tôi tưởng mọi chuyện sẽ kết thúc ở đó. Nhưng sáng hôm sau, mẹ chồng tôi thu dọn đồ rất sớm, mặt lạnh như băng. Khi tôi đang chuẩn bị bữa sáng, bà đứng trước cửa, quay lại nói đúng một câu:

“Thảo, mày nhớ kỹ. Tao chưa thua đâu.”

Nói xong bà kéo túi đi. Tôi đứng chết lặng.

Minh bước tới, đặt tay lên vai tôi, giọng chắc nịch:

“Em không cần thắng. Chỉ cần em được sống đúng trong nhà của mình.”

Tôi quay sang anh, lần đầu tiên tôi thấy chồng mình thật sự là một người đàn ông trưởng thành. Không phải người con trai chỉ biết sợ mẹ, mà là người chồng biết bảo vệ vợ.

Và tôi hiểu… cuộc đời làm dâu không cần phải chịu đựng để được công nhận. Tôi chỉ cần sống tử tế và giữ ranh giới. Ai muốn bước vào, phải bước bằng sự tôn trọng.