Khi Chồng Đang Tắm, Thư Ký Nhắn: “Em Có Thai Rồi”. Tôi Sững Người 3 Giây, Rồi Thay Anh Ấy Trả Lời …
Tiếng nước trong phòng tắm vẫn đều đều. Chồng tôi — Hoàng — vừa đi công tác về, mệt mỏi nên vào tắm ngay sau bữa tối. Tôi đang thu dọn chén thì điện thoại anh để trên bàn rung lên.
Một tin nhắn hiện ngay trên màn hình khóa, rõ đến mức không cần mở máy:
“Em có thai rồi.”
Người gửi: Hà My – Thư ký.
Tôi đứng sững. Đúng 3 giây, não tôi như bị kéo căng đến rách. Trong khoảnh khắc đó, tôi không khóc. Cũng không run. Chỉ thấy cổ họng khô rát, tay lạnh buốt.
Tôi đã từng nghe người ta nói, khi bị phản bội, có người sẽ hét lên, đập phá, hoặc ngất xỉu. Nhưng tôi không làm được gì, ngoài việc nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó như nhìn một nhát dao găm thẳng vào ngực.
Tôi và Hoàng cưới nhau 6 năm, chưa có con. Tôi từng tự trách vì mình khó mang thai. Tôi từng nghĩ, chỉ cần chúng tôi yêu nhau, thế nào rồi cũng sẽ có một đứa trẻ.
Vậy mà…
Điện thoại rung thêm lần nữa. Màn hình hiện lên: “Anh đọc được chưa? Em lo quá…”
Tôi hít một hơi sâu. Cả người tôi như đóng băng, nhưng một thứ gì đó trong tôi lại bỗng tỉnh táo kỳ lạ.
Tôi cầm điện thoại lên, mở khóa bằng vân tay của anh — thứ anh từng vô tư cho tôi dùng, như một cách chứng minh “không có gì giấu giếm”.
Tôi mở khung chat. Hai tin nhắn nằm trơ trọi như lời tuyên án.
Tiếng vòi sen vẫn chảy.
Tôi gõ từng chữ, ngắn gọn, lạnh lùng, rồi bấm gửi trước khi bản thân kịp hối hận:
“Em giữ bình tĩnh. Mai anh nói chuyện.”
Gửi xong, tôi đặt điện thoại lại đúng vị trí ban đầu, như chưa từng có gì xảy ra. Nhưng tay tôi siết chặt đến trắng bệch.
Trong gương bếp, mặt tôi nhợt nhạt. Tôi nhìn chính mình và thầm nghĩ:
Nếu đây là sự thật, tôi sẽ không để mình là người bị dồn vào chân tường.
Cửa phòng tắm bật mở. Hoàng bước ra, tóc còn ướt, vừa lau vừa hỏi:
— Em sao nhìn căng thế?
Tôi mỉm cười, một nụ cười mỏng như giấy.
— Không sao. Anh tắm xong rồi thì ra đây, em có chuyện muốn hỏi.
Hoàng khựng lại đúng một nhịp. Dù anh cố giấu, tôi vẫn thấy rõ trong mắt anh có một tia… cảnh giác.
Hoàng ngồi xuống ghế sofa, còn tôi đứng đối diện. Thay vì cầm cốc nước, tôi cầm luôn… điều khiển tivi cho bớt trống tay. Tôi sợ nếu cầm thứ gì dễ vỡ, tôi sẽ ném thẳng vào mặt anh.
— Có chuyện gì vậy em? — Hoàng cố tỏ ra bình thường.
Tôi không hỏi ngay về tin nhắn. Tôi chọn cách mà Hoàng không kịp chuẩn bị.
— Anh còn nhớ hôm trước anh bảo tuần này công ty chốt dự án nên anh phải ở lại văn phòng muộn không?
Hoàng gật nhanh.
— Ừ, đúng rồi, nhiều việc quá mà.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
— Vậy hôm thứ Ba, anh “ở văn phòng” đến gần 11 giờ. Nhưng chị Loan kế toán lại nói chị gặp anh ở bãi xe trung tâm thương mại Lotte lúc hơn 9 giờ.
Hoàng chớp mắt một cái. Chỉ một cái thôi, nhưng tôi biết anh vừa bị trúng đòn. Anh cười gượng:
— À… hôm đó anh có ra đó gặp đối tác. Chị Loan nhìn nhầm thôi.
Tôi gật đầu, như thể tin ngay.
— Ừ, có thể.
Tôi bước lại gần, ngồi xuống đối diện anh, giọng vẫn nhẹ tênh:
— Thế… đối tác hôm đó có tên là Hà My không?
Hoàng đứng hình. Mặt anh tái đi rõ rệt, rồi anh vội chống chế:
— Em nghe ai nói gì vậy? Hà My chỉ là thư ký, đi cùng anh là bình thường.
Tôi mỉm cười, nhưng lần này nụ cười có chút châm biếm.
— Đi cùng bình thường, nên… cô ấy nhắn tin cho anh: “Em có thai rồi”?
Không khí đông lại. Hoàng nhìn tôi như bị tát thẳng mặt. Anh há miệng định nói, rồi im.
Tôi rút điện thoại của mình ra, mở ảnh chụp màn hình tôi đã chụp lại lúc nãy. Tôi đặt lên bàn.
— Em không có thói quen coi trộm. Nhưng tin nhắn tự hiện lên. Em nhìn thấy.
Hoàng đột ngột đứng bật dậy, bước vòng ra sau ghế như muốn né đi.
— Em nghe anh giải thích…
— Anh giải thích đi. — Tôi bình thản đến đáng sợ.
Hoàng vuốt tóc, giọng hạ thấp, cố tỏ ra “chân thành”:
— Anh… anh và Hà My chỉ lỡ một lần. Anh say. Nó xảy ra… ngoài ý muốn.
Câu “anh say” đối với tôi lúc này giống một bài văn mẫu mà người đàn ông nào cũng thuộc. Tôi không cãi. Tôi hỏi câu quan trọng hơn:
— Vậy đứa bé là của anh?
Hoàng mở miệng, nhưng không trả lời ngay. Sự chần chừ của anh chính là câu trả lời.
Tôi thấy tim mình như chìm xuống đáy.
— Em muốn làm gì? — Hoàng hỏi, giọng bắt đầu pha bực bội, có lẽ vì thấy tôi không gào khóc như anh tưởng.
Tôi tựa lưng vào ghế, nhìn anh như nhìn một người lạ.
— Em muốn nghe anh nói thật. Anh định bỏ vợ để cưới thư ký à?
Hoàng bỗng đập tay xuống bàn:
— Em đừng nói quá lên! Anh chưa từng nghĩ bỏ em!
Tôi nhếch môi:
— Nhưng anh lại nghĩ chuyện phản bội em là “không quá lên”.
Hoàng im. Anh đi tới đi lui vài bước, rồi đột nhiên đổi giọng mềm mỏng:
— Em à… mình cưới lâu rồi chưa có con. Anh áp lực. Anh mệt mỏi… Anh chỉ muốn có một gia đình trọn vẹn.
Câu đó như một cú đâm thứ hai. Tôi đứng dậy ngay.
— Nghĩa là lỗi của em vì em chưa sinh con cho anh?
Hoàng giật mình:
— Không… anh không nói vậy!
Tôi nhìn anh, từng chữ rành rọt:
— Hoàng, em không cần anh thương hại. Em chỉ cần anh hiểu một điều: từ giây phút Hà My nhắn tin “em có thai rồi”, cuộc hôn nhân này đã khác.
Hoàng bước tới, nắm tay tôi:
— Anh xin em. Cho anh cơ hội sửa sai…
Tôi rút tay ra.
— Em sẽ cho anh cơ hội. Nhưng là cơ hội để anh… nói chuyện thật rõ ràng với Hà My. Trước mặt em.
Hoàng ngước lên, mắt mở to:
— Ý em là sao?
Tôi lạnh giọng:
— Gọi cô ấy đến đây. Ngay tối nay.
Hoàng nhìn tôi một lúc rất lâu. Có thể anh đang tính đường lui, hoặc đang cân nhắc xem tối nay có nên kéo Hà My vào cuộc. Cuối cùng, anh thở ra, lấy điện thoại.
— Được. Anh gọi.
Tôi đứng khoanh tay. Tôi không run nữa. Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã sợ phải nhìn mặt người con gái kia. Nhưng bây giờ, tôi muốn nhìn rõ ràng: người phá vỡ gia đình tôi là ai, và chồng tôi đã “vô tình” đến mức nào.
Hoàng gọi. Tôi nghe rõ tiếng chuông đổ bên kia, rồi giọng Hà My vang lên, ngọt ngào đến khó chịu:
— Anh Hoàng ạ?
Hoàng liếc tôi, rồi nói:
— Em qua nhà anh ngay được không? Có chuyện phải nói rõ.
Đầu dây bên kia im một chút.
— Giờ này… có chị ở đó không anh?
Tôi bật cười khẽ. Câu hỏi đó đủ để chứng minh: cô ta biết rất rõ mình đang làm gì.
Hoàng nuốt khan:
— Có. Em qua đi.
Tắt máy xong, anh quay sang tôi:
— Em bình tĩnh nhé. Đừng làm lớn chuyện.
Tôi đáp ngay:
— Em không làm lớn. Em chỉ muốn nghe sự thật.
Hai mươi lăm phút sau, chuông cửa reo. Tôi ra mở. Hà My đứng đó, mặc áo sơ mi trắng, quần jean, tóc buộc gọn, mặt trang điểm nhẹ. Nhìn cô ta sạch sẽ, chỉnh chu, giống kiểu “người tốt” mà ai gặp lần đầu cũng có thể tin.
Cô ta cúi đầu chào:
— Em chào chị…
Tôi không đáp lại, chỉ nhường đường:
— Vào đi.
Hà My bước vào phòng khách, ánh mắt lướt nhanh qua căn nhà, rồi dừng ở Hoàng. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ một điều: giữa họ không đơn giản là “lỡ một lần”.
Tôi ngồi xuống, chỉ tay vào ghế đối diện:
— Em ngồi đi. Chị không muốn đứng nói chuyện.
Hà My ngồi, hai tay đan vào nhau. Cô ta không nhìn thẳng tôi, mà nhìn xuống đầu gối, giọng run run:
— Chị… em xin lỗi. Em không có ý…
Tôi giơ tay ra hiệu:
— Khoan. Chị hỏi trước, em trả lời đúng trọng tâm.
Hà My gật đầu.
Tôi hỏi:
— Em có thai thật không?
Hà My cắn môi, rồi đáp nhỏ:
— Dạ… có.
Tôi quay sang Hoàng:
— Anh nghe rõ chưa?
Hoàng tái mặt, miệng mấp máy:
— Anh… anh đang định đưa em đi giải quyết.
Tôi nhìn lại Hà My:
— Thai mấy tuần?
Hà My ngập ngừng:
— Gần… 8 tuần.
Tôi nhẩm tính. 8 tuần, nghĩa là đúng khoảng thời gian Hoàng nói đi công tác “cùng team”. Tôi siết chặt tay, nhưng vẫn giữ giọng đều:
— Em nói tiếp đi. Em muốn gì?
Hà My ngước lên, mắt đỏ hoe:
— Em không muốn phá gia đình chị… nhưng em cũng không thể một mình. Em chỉ cần anh Hoàng có trách nhiệm. Em… em không đòi cưới xin.
Tôi bật cười, lần này là cười thành tiếng.
— Em không đòi cưới xin. Nhưng em nhắn tin đúng lúc anh ấy đang tắm ở nhà vợ. Em thấy hợp lý không?
Hà My giật mình, mặt cứng lại.
Hoàng chen vào, giọng gấp:
— Thôi đủ rồi! Em đừng ép Hà My nữa!
Tôi quay phắt sang Hoàng, ánh mắt lạnh:
— Em ép cô ta? Hay em đang bảo vệ cô ta?
Hoàng cứng họng.
Tôi đứng dậy, bước tới bàn, lấy ra một tờ giấy tôi đã chuẩn bị sẵn lúc Hoàng gọi điện. Tôi đặt xuống trước mặt anh.
— Đây là điều em muốn.
Hoàng nhìn tờ giấy. Anh nhíu mày:
— Cái gì đây?
Tôi nói rõ ràng:
— Thỏa thuận. Anh có thể chọn một trong hai:
-
Ly hôn êm đẹp. Anh ra đi với đúng phần tài sản của anh. Không tranh chấp.
-
Anh ở lại hôn nhân này, nhưng phải làm đúng ba việc:
-
Anh tự nói với gia đình hai bên, anh đã ngoại tình.
-
Anh cắt mọi liên lạc với Hà My và chuyển công tác/công ty nếu cần.
-
Anh cùng em đi xét nghiệm ADN khi em bé sinh ra. Nếu đúng là con anh, anh chu cấp theo pháp luật, nhưng không được biến em thành người phải chịu nhục thay anh.
-
Hoàng đập bàn:
— Em điên rồi! Sao lại bắt anh bêu xấu mình trước gia đình?
Tôi nhìn anh, giọng vẫn bình thản:
— Anh bêu xấu anh, chứ không phải em. Em không có lỗi.
Hà My bật khóc:
— Chị ơi… chị tha cho tụi em…
Tôi nhìn cô ta, chậm rãi nói:
— Chị không đánh em. Không chửi em. Không làm ầm lên. Nhưng chị cũng không tha.
Vì nếu hôm nay chị “tha”, ngày mai em sẽ lại nhắn: “Em sinh rồi”, “Em cần anh”, “Em muốn một danh phận”.
Hoàng nhìn tôi như nhìn người khác. Có lẽ lần đầu tiên anh hiểu: tôi không còn là người vợ chỉ biết chịu đựng nữa.
Tôi cầm túi xách, bước ra cửa.
— Anh có một đêm để chọn. Sáng mai, em sẽ quyết định cuộc đời mình.
Và lần này, tôi biết chắc một điều:
Dù anh chọn gì, tôi cũng không thua.



