Lên Máy Bay-Mẹ Chồng Tái Mặt Khi Thấy Con Dâu Cũ Đã Mất Tích 3 Năm Trước Cùng 2 Đứa Trẻ Sinh Đôi…

Lên Máy Bay-Mẹ Chồng Tái Mặt Khi Thấy Con Dâu Cũ Đã Mất Tích 3 Năm Trước Cùng 2 Đứa Trẻ Sinh Đôi…

Sân bay Tân Sơn Nhất đông nghịt người. Bà Nguyễn Thị Hồng siết chặt quai túi xách, mắt vẫn liếc nhìn đồng hồ liên tục. Chuyến bay đi Hà Nội trễ gần nửa tiếng khiến bà khó chịu ra mặt. Bên cạnh, con trai bà — Trần Minh Quân, 32 tuổi — ngồi lặng, cằm râu lún phún, gương mặt bơ phờ như người mất ngủ nhiều ngày.

“Con ra Bắc lần này là quyết dứt luôn hả?” bà Hồng hỏi, giọng thấp nhưng sắc.

Quân không nhìn mẹ, chỉ “Dạ” một tiếng. Anh vừa ký giấy chuẩn bị tái hôn với Phương Vy, một cô gái mẹ anh ưng bụng, gia đình có điều kiện, “hợp vía” và nhất là… không cãi mẹ.

Nếu mọi chuyện êm xuôi, đây sẽ là chuyến đi chốt hôn lễ.

Nhưng đúng lúc nhân viên gọi hành khách xếp hàng lên máy bay, bà Hồng bỗng khựng lại. Nhịp tim bà như hụt một nhịp.

Trước mắt bà, cách vài mét… là một người phụ nữ mặc áo sơ mi trắng giản dị, tóc búi gọn. Cô đang kéo vali nhỏ, tay kia dắt hai đứa trẻ tầm ba tuổi, một trai một gái. Hai đứa bé giống nhau đến kỳ lạ, đôi mắt sáng, mũi cao, làn da trắng hồng.

Người phụ nữ ấy quay nhẹ sang, và ánh mắt họ chạm nhau.

Bà Hồng tái mặt.

Bởi đó là Lê Thảo Nguyên — con dâu cũ của bà. Người đã mất tích tròn 3 năm, không một tin nhắn, không một cuộc gọi, bỏ lại giấy ly hôn ký vội và biến khỏi cuộc đời nhà họ Trần như chưa từng tồn tại.

“Không… không thể…” bà Hồng lắp bắp.

Quân nghe mẹ nói lạ, ngẩng lên. Và chỉ một giây sau, mặt anh đơ cứng.

“Nguyên…” anh thốt lên, môi run rẩy như vừa gặp một bóng ma sống.

Thảo Nguyên không hề tránh né. Cô đứng yên, bình tĩnh đến lạnh. Hai đứa trẻ nhìn Quân chằm chằm, rồi đứa bé trai hỏi nhỏ:

“Mẹ ơi… chú đó là ai?”

Câu hỏi ngây thơ khiến Quân gần như ngạt thở.

Bà Hồng bước tới một bước, giọng khàn đặc:

“Cô… cô còn sống? Ba năm nay cô đi đâu? Còn… hai đứa nhỏ này là…”

Nguyên siết nhẹ tay hai con, mắt không rời bà Hồng, chậm rãi nói:

“Con không mất. Con chỉ… biến mất khỏi nhà mình thôi. Còn hai đứa trẻ này…”

Cô ngừng lại đúng một nhịp, đủ khiến không khí như đông cứng.

“Là con của anh Quân.”

Tiếng loa sân bay vang lên thúc giục hành khách lên máy bay khiến người xung quanh vội vã. Nhưng với bà Hồng và Quân, cả thế giới như bị nhấn nút tắt tiếng.

“Cô nói cái gì?” bà Hồng gần như gào lên, nhưng vẫn cố kìm vì sợ mọi người chú ý.

Quân bước tới, mắt đỏ hoe, không tin nổi:

“Nguyên… em đừng nói vậy. Sao lại… sao lại là con anh?”

Thảo Nguyên nhìn anh. Ánh mắt ấy không còn là ánh mắt của cô gái trẻ từng cúi đầu nhẫn nhịn trong căn nhà đầy nguyên tắc của mẹ chồng. Nó là ánh mắt của một người đàn bà đã đi qua tuyệt vọng và tự đứng dậy.

“Anh không nhớ à?” cô hỏi.

Quân im lặng. Anh nhớ chứ. Nhớ những tháng ngày Nguyên mang thai rồi sảy. Nhớ cái lần cô nằm viện, còn anh bị mẹ gọi về vì “đừng ở đó làm khổ mình”. Nhớ những câu nói mẹ anh gieo vào đầu: “Nó không biết sinh con thì giữ làm gì.”

Sau lần đó, Nguyên sống như cái bóng. Dù vẫn là vợ, cô chẳng khác gì người ở trọ trong nhà chồng.

“Ba năm trước, em biến mất…” Quân nghẹn. “Anh tìm em khắp nơi…”

Nguyên bật cười nhạt.

“Anh tìm em? Anh tìm vì thương em… hay vì sợ người ta nói nhà anh bạc bẽo?”

Câu đó như dao cắt.

Bà Hồng chen vào, giọng sắc bén:

“Cô đừng có nói chuyện vòng vo! Nếu là con Quân, sao giờ mới về? Cô định bày trò tống tiền hay gì?”

Nguyên không nổi giận. Cô chỉ cúi xuống xoa đầu hai con:

“Bảo Bảo, Nhi Nhi, hai con đứng cạnh mẹ, đừng đi lung tung.”

Hai đứa trẻ ngoan ngoãn gật đầu.

Rồi cô ngẩng lên, nhìn thẳng bà Hồng:

“Con không cần tiền. Con cũng không cần quay về làm dâu nữa.”

Quân cuống quýt:

“Vậy em về làm gì? Em đang đi đâu? Em lên chuyến bay này… là đi Hà Nội à?”

Nguyên gật đầu.

“Em ra Hà Nội làm việc. Em ký hợp đồng với một công ty nội thất lớn. Mọi thứ ổn định rồi. Em không muốn gặp lại nhà anh, càng không muốn hai con biết chuyện quá sớm.”

Bà Hồng nghe đến “hai con”, lại nhìn hai đứa trẻ giống Quân như tạc, môi bà run lên. Sự hoảng loạn chuyển thành bối rối, rồi thành sợ hãi.

Bà sợ… người ta sẽ nói bà từng đuổi con dâu đi, để rồi con dâu mang theo cháu nội biệt tăm.

Quân thì khác. Anh nhìn hai đứa bé, trái tim anh như bị ai bóp nát. Đứa bé trai có cặp lông mày rậm giống anh hồi nhỏ. Đứa bé gái lại giống Nguyên, nhưng cái dáng mũi… y hệt anh.

“Nguyên… lúc đó…” Quân lắp bắp. “Em… em có thai hả?”

Nguyên đáp gọn:

“Có.”

Chỉ một từ, nhưng nặng như đá.

“Vậy sao em không nói?” Quân gần như quỵ xuống.

Nguyên nhìn thẳng:

“Em có nói. Nhưng anh không nghe.”

Quân cứng người. Anh chợt nhớ lại đêm hôm đó. Nguyên ôm bụng, khó thở, nói muốn đi khám gấp. Anh vừa định đưa cô đi thì bà Hồng gọi: “Mẹ đau đầu, về ngay!”

Anh đã chọn về nhà.

Hôm sau, Nguyên nhập viện một mình. Và trong lúc nằm trên giường bệnh, cô nhận được một tin nhắn từ chính số của Quân: “Ký đơn ly hôn đi. Anh mệt rồi.”

Nguyên đưa điện thoại ra, chìa trước mặt Quân.

“Tin nhắn này anh gửi không?”

Quân giật mình, mặt trắng bệch.

“Anh… anh không…”

Bà Hồng chợt giật lấy điện thoại, nhìn lướt rồi vội trả lại, nhưng ánh mắt bà né tránh.

Nguyên lạnh giọng:

“Anh không gửi. Nhưng nó xuất phát từ nhà anh. Và sau đó, em về nhà thì mẹ anh đưa đơn ra bắt ký ngay, nói anh đã quyết rồi.”

Quân quay phắt sang mẹ:

“Mẹ… mẹ làm cái gì vậy?”

Bà Hồng cứng họng. Rồi bà gằn giọng:

“Mẹ làm vậy là vì con! Nó không xứng với con! Nó…”

Nguyên cắt ngang:

“Và hôm đó con ký. Con bước ra khỏi nhà, không một ai đuổi theo. Con lên xe đi thẳng về quê. Ba tháng sau, con sinh đôi.”

Quân run rẩy:

“Trời ơi…”

Nguyên kéo vali, giọng bình thản nhưng như dập tắt tất cả hy vọng:

“Anh đừng tìm cách kéo con về nữa. Con không cần nhà anh. Nhưng… anh phải biết mình có hai đứa con.”

Cô quay lưng.

Đúng lúc đó, nhân viên gọi lần cuối.

Quân vội chụp lấy tay cô:

“Nguyên! Em định để anh mất con thêm lần nữa sao?”

Nguyên quay lại, đôi mắt đỏ nhưng không rơi nước mắt.

“Anh đã mất rồi… từ ba năm trước.”

Quân không buông tay. Anh nắm chặt cổ tay Nguyên như sợ nếu thả ra, cô sẽ lại biến mất vĩnh viễn.

Nguyên nhìn xuống tay anh, khẽ nói:

“Buông ra. Anh làm vậy chỉ khiến em ghét hơn thôi.”

Quân lập tức thả, nhưng giọng anh rối bời:

“Anh xin lỗi. Anh sai rồi. Anh không biết… anh thật sự không biết em sinh con.”

Bà Hồng đứng bên cạnh, mặt vẫn tái nhưng cố lấy lại vẻ cứng rắn. Bà kéo tay Quân:

“Lên máy bay đi. Đừng đứng đây làm trò. Chuyện gia đình về rồi tính!”

Nguyên bật cười nhạt:

“Về tính? Mẹ định tính như ba năm trước à?”

Bà Hồng nghẹn lại. Bà nhìn hai đứa bé, tự nhiên giọng bà xuống thấp:

“Cháu… cháu tên gì?”

Nguyên nhìn mẹ chồng cũ, ánh mắt không còn căm ghét, chỉ là xa lạ:

“Bé trai là Trần Bảo, bé gái là Trần Nhi.”

Quân nghe họ Trần mà mắt đỏ lên:

“Em… em cho con mang họ anh?”

Nguyên đáp thẳng:

“Con không muốn con bị thiệt thòi. Dù anh không làm tròn trách nhiệm, con vẫn biết cha chúng là ai. Nhưng điều đó không có nghĩa con cần anh quay lại.”

Họ bước vào ống lồng máy bay. Không khí chật hẹp khiến mọi lời nói càng khó giấu. Một vài hành khách tò mò nhìn, Quân đành hạ giọng:

“Nguyên… ít nhất cho anh ngồi gần em, anh muốn nhìn con.”

Nguyên không từ chối. Cô chọn ghế sát cửa sổ, hai đứa trẻ ngồi giữa, Quân ngồi ngoài cùng. Bà Hồng ngồi hàng bên, vẫn như bị ai giáng cho một cú trời giáng.

Khi máy bay bắt đầu lăn bánh, Quân mới run rẩy hỏi:

“Ba năm qua… em sống sao?”

Nguyên nhìn ra cửa sổ. Bầu trời xám, mưa lất phất.

“Ban đầu rất cực. Con về quê ở Tiền Giang. Mẹ con bán hủ tiếu, con phụ bán. Đêm thì ôm con khóc. Có lúc con nghĩ… hay là chết cho rồi.”

Quân nín thở.

Nguyên tiếp:

“Nhưng con nhìn hai đứa nhỏ, con không cho phép mình gục. Con học thiết kế nội thất online. Làm từng đơn nhỏ. Dần dần con có khách, có thu nhập. Một người chị giới thiệu con ra Hà Nội nhận dự án lớn. Vậy thôi.”

Quân nghe đến đây, nước mắt trào ra:

“Anh… anh đúng là đồ tệ.”

Nguyên quay sang, giọng chậm rãi:

“Anh không tệ. Anh chỉ yếu. Anh để mẹ anh sống thay cuộc đời anh.”

Câu nói khiến bà Hồng giật mình quay sang. Bà mím môi, mắt đỏ nhưng không nói được.

Bảo bất ngờ hỏi:

“Chú ơi, chú có biết máy bay bay cao bao nhiêu không?”

Quân giật mình, nhìn đứa bé trai, cố nuốt nghẹn:

“Chú… chú không chắc, nhưng rất cao. Cao hơn cả mấy tòa nhà.”

Nhi cười khúc khích:

“Con muốn nhìn mây!”

Quân bất giác mỉm cười. Nụ cười đầu tiên của anh sau nhiều năm. Anh nhìn hai đứa trẻ, cảm giác vừa hạnh phúc vừa đau đớn.

Một lúc sau, bà Hồng cúi đầu, nói với Nguyên bằng giọng nhỏ đến khó tin:

“Ngày đó… mẹ sai.”

Nguyên không đáp ngay. Cô nhìn bà, chậm rãi:

“Mẹ sai, nhưng mẹ không phải người chịu hậu quả. Con mới là người chịu.”

Bà Hồng nấc nhẹ:

“Mẹ biết… mẹ ích kỷ. Mẹ sợ con trai mẹ khổ, nên mẹ đổ hết lên con.”

Nguyên thở ra.

Quân quay sang mẹ, giọng khàn:

“Mẹ… con xin mẹ. Đừng chen vào cuộc đời con nữa. Con mất vợ, mất con… cũng vì con nghe mẹ.”

Bà Hồng im lặng, đôi vai run run. Có lẽ lần đầu trong đời bà nghe con trai phản kháng thật sự.

Máy bay đã lên ổn định. Nguyên lấy ra một phong bì nhỏ trong túi xách, đưa cho Quân.

“Đây là giấy khai sinh của hai con. Và… đây là địa chỉ con đang thuê trọ ngoài Hà Nội.”

Quân nhìn phong bì, tay run lên:

“Em… em cho anh cơ hội hả?”

Nguyên nhìn thẳng:

“Con cho anh quyền làm cha. Còn cơ hội làm chồng… xin lỗi, không còn.”

Quân cắn môi, gật đầu liên tục như sợ cô đổi ý:

“Anh hiểu. Anh không dám đòi hỏi gì hơn.”

Nguyên cúi xuống chỉnh lại áo cho Nhi, giọng bình thản nhưng dứt khoát:

“Anh muốn bù đắp thì bù đắp cho con. Đừng bù đắp cho con nữa.”

Quân nhìn hai đứa trẻ đang cười nói, lòng anh vừa đau vừa thề rằng lần này anh sẽ không để ai cướp mất chúng thêm lần nào nữa.

Còn bà Hồng… lần đầu tiên bà hiểu rằng, có những thứ mất đi rồi, dù có hối hận đến đâu cũng không thể lấy lại như cũ.