Đưa mẹ nhập viện, vừa thử nước tiểu Bác sĩ vội nhét mảnh giấy vào tay tôi rồi thì thâm Đi gọi công an ngay!….
Tôi đưa mẹ vào khoa Cấp cứu Bệnh viện Quận lúc gần 11 giờ đêm. Mẹ tôi – bà Nguyễn Thị Hồng, 56 tuổi – nằm co quắp trên băng ca, mặt tái mét, tay lạnh ngắt. Bà kêu đau bụng dưới từ chiều, đến tối thì nôn liên tục, người lả dần. Tôi sốt ruột chạy ngược chạy xuôi làm thủ tục, mồ hôi túa ra dù trời đang lạnh.
Bác sĩ trực là một người đàn ông khoảng hơn 40, bảng tên ghi BS. Trần Minh Khang. Ông hỏi nhanh vài câu, rồi ra hiệu cho điều dưỡng đo huyết áp, lấy máu, và yêu cầu thử nước tiểu ngay vì mẹ tôi có dấu hiệu rối loạn điện giải.
“Con chờ ngoài này, có gì tôi sẽ gọi,” bác sĩ nói gọn.
Tôi đứng bên hành lang, nhìn mẹ nằm bất động sau tấm rèm kéo. Tiếng xe đẩy leng keng, tiếng giày chạy, tiếng người nhà gọi nhau gấp gáp… tất cả dội vào tai như búa đóng.
Chưa đầy mười phút sau, bác sĩ Khang bước ra. Nhưng lần này, nét mặt ông khác hẳn. Không còn vẻ bình tĩnh thường thấy ở người quen cấp cứu, mà là sự căng cứng, vội vàng, như vừa nhìn thấy thứ gì đó không thể chậm trễ.
Ông tiến thẳng đến tôi, kéo tôi sát vào góc tường, tránh khỏi camera hành lang. Rồi ông nhét nhanh một mảnh giấy gấp đôi vào tay tôi.
Tôi chưa kịp mở ra thì ông ghé sát, nói gần như thì thầm nhưng dứt khoát:
“Đi gọi công an ngay. Đừng hỏi vì sao. Đi liền!”
Tim tôi thót lên. “Bác sĩ… mẹ tôi bị sao ạ?”
Ông không trả lời ngay. Chỉ nhìn tôi một cái, ánh mắt nghiêm đến lạnh người. Rồi ông nói tiếp, giọng thấp nhưng rõ từng chữ:
“Kết quả nước tiểu không bình thường. Đây không phải bệnh tiêu hoá đơn giản. Có dấu hiệu… liên quan chất cấm. Nếu chậm một chút, có thể nguy hiểm cho bà. Và… cho cả cậu.”
Tôi đứng sững. Tay tôi siết chặt mảnh giấy đến nhăn nhúm.
Bác sĩ quay đi ngay, vừa đi vừa dặn điều dưỡng chuẩn bị truyền dịch và theo dõi tim mạch. Tôi mở mảnh giấy ra.
Trên đó là mấy dòng ngắn, viết vội bằng bút bi:
“Mẫu nước tiểu dương tính – nghi bị đầu độc/ép dùng chất. Đề nghị báo công an. Đừng để bệnh nhân rời viện.”
Tôi nhìn vào phòng cấp cứu, rồi nhìn ra cửa bệnh viện. Trong đầu tôi chỉ còn một câu: Ai có thể làm chuyện đó với mẹ tôi?
Tôi tên Nguyễn Văn Nam, 28 tuổi, làm nhân viên kỹ thuật điện lạnh. Nhà chỉ có hai mẹ con. Ba mất sớm, mẹ tôi tần tảo bán bún riêu nuôi tôi ăn học. Tôi không giàu có gì, nhưng luôn nghĩ cuộc đời mình ít nhất cũng bình yên… cho đến đêm đó.
Tôi bước ra ghế đá trước khoa Cấp cứu, run run bấm số 113. Cổ họng nghẹn lại, nhưng tôi cố giữ giọng bình tĩnh:
“Alo, tôi muốn trình báo… tôi nghi mẹ tôi bị đầu độc hoặc bị ép dùng chất lạ. Bác sĩ ở bệnh viện bảo gọi công an ngay.”
Đầu dây bên kia hỏi địa chỉ, họ tên, tình trạng mẹ tôi. Tôi trả lời ngắn gọn nhất có thể. Chỉ vài phút sau, họ nói sẽ cử người tới.
Trong lúc chờ, tôi quay vào gặp bác sĩ Khang. Ông đang xem bảng theo dõi, thấy tôi thì ra hiệu đi ra ngoài để nói chuyện.
“Bác sĩ, chuyện này cụ thể là sao? Mẹ tôi… chưa bao giờ dính tới gì cả.”
Bác sĩ nhìn quanh một lượt, rồi đáp thẳng:
“Chỉ số trong mẫu nước tiểu cho thấy có dấu vết của một nhóm chất kích thích. Không nhiều, nhưng đủ để cơ thể phản ứng: đau bụng, nôn, huyết áp tụt. Đây không giống trường hợp vô tình ăn nhầm thực phẩm bẩn.”
“Nhưng… mẹ tôi bán bún, ngày nào cũng vậy…”
“Chính vì vậy mới nguy hiểm,” ông nói. “Nếu có ai đó bỏ vào đồ ăn, nước uống… thì có thể lặp lại nhiều lần. Lâu dần sẽ thành chuyện lớn.”
Tôi lạnh cả sống lưng. Mẹ tôi bán bún ở đầu hẻm, khách quen đông, nhưng cũng có vài người hay gây khó dễ. Tôi nghĩ tới ông Phan Văn Lợi, 46 tuổi, chủ một quán bún mới mở cách đó hai con hẻm. Gần đây ông ta hay sang nói cạnh khoé, chê mẹ tôi bán “dơ”, rồi giành khách bằng cách giảm giá. Mẹ tôi hiền, chỉ cười trừ.
Nhưng liệu ông ta có thể làm đến mức này?
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung. Một số lạ.
Tôi nghe.
Giọng đàn ông trầm, nói nhanh như thuộc bài:
“Nam đúng không? Mày đang ở bệnh viện hả?”
Tôi chết lặng. “Ai đấy?”
Đầu dây cười khẩy. “Không cần biết tao là ai. Nghe này, đừng báo công an. Đưa bà già về đi. Chuyện nhà mày tự lo.”
Tôi nắm chặt điện thoại, tim đập thình thịch. “Mày là ai? Sao biết mẹ tao nhập viện?”
Giọng kia bỗng lạnh tanh:
“Nếu mày không muốn ngày mai quán bún của bà già cháy rụi… thì im miệng. Còn nếu mày cứng, cứ thử xem.”
Tôi như bị tạt nước đá. Bàn tay tôi run đến mức gần rơi máy. Tôi quay phắt nhìn quanh hành lang. Có vài người nhà bệnh nhân, một cô điều dưỡng đi ngang, và… một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đứng ở cửa thang máy, quay lưng về phía tôi.
Tôi không chắc, nhưng cảm giác như hắn đang nghe ngóng.
Tôi lập tức cúp máy. Vừa định gọi lại thì số đó đã tắt.
Tôi quay vào phòng cấp cứu, thấy mẹ tôi đang được truyền dịch, mắt vẫn nhắm nhưng thở yếu. Điều dưỡng nói nhỏ: “Bác ơi, bác gái có dấu hiệu mất nước nặng. May mà tới kịp.”
Tôi nghẹn cứng. Trong lòng tôi dâng lên một cơn giận không thể tả. Ai đó đang đe doạ mẹ tôi, và còn theo dõi tôi ngay trong bệnh viện.
Lúc ấy, hai cán bộ công an phường đến. Họ mặc thường phục, nhưng tác phong nhanh gọn. Một người tên Trung úy Lê Quang Huy, người còn lại là Thượng úy Vũ Thanh Tùng. Tôi đưa mảnh giấy bác sĩ viết, kể lại cuộc gọi đe doạ, và nghi ngờ ban đầu của mình.
Thượng úy Tùng hỏi: “Cậu có xích mích với ai gần đây không? Bà ấy có uống gì lạ trước khi đau không?”
Tôi nhớ lại. Chiều nay, mẹ có nói: có người khách lạ mua bún rồi “tốt bụng” đưa mẹ chai nước suối bảo uống cho đỡ mệt.
Lúc đó mẹ cười kể cho vui. Còn tôi… tôi không để ý.
Bây giờ, tôi ước gì mình để ý.
Trung úy Huy lập tức bảo tôi: “Cậu về nhà lấy chai nước đó, nếu còn. Và tuyệt đối không cho ai tiếp xúc với bà ấy ngoài nhân viên y tế.”
Tôi gật đầu, cổ họng nghẹn lại. Đêm đó, lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình đang đứng giữa một vụ án thật sự… và nạn nhân là người quan trọng nhất của tôi.
Tôi chạy về nhà như bay. Nhà tôi cách bệnh viện chưa tới ba cây số, nhưng đoạn đường đêm nay dài như vô tận. Đầu óc tôi chỉ lặp lại câu nói của kẻ gọi điện: “Đừng báo công an.” Và hình ảnh mẹ nằm tái mét trên băng ca khiến tôi vừa sợ vừa căm.
Về tới nhà, tôi lao thẳng vào gian bếp. Quán bún của mẹ tôi nhỏ, dựng trước nhà. Tôi lục thùng rác, lục kệ bếp, rồi chợt nhớ mẹ hay để đồ uống ở góc tủ lạnh, cạnh mớ rau. Tôi mở tủ ra.
Ở đó, đúng thật có một chai nước suối, nắp đã mở, uống dở khoảng một nửa.
Tôi cầm chai lên, ngửi thử – không mùi. Tôi không dám uống, chỉ vặn nắp lại chặt và bỏ vào túi nilon sạch, mang ngay trở lại bệnh viện như lời công an dặn.
Khi tôi quay lại khoa Cấp cứu, hai cán bộ công an vẫn ở đó. Tôi đưa chai nước. Thượng úy Tùng đeo găng tay, cẩn thận nhận lấy rồi nói:
“Tốt. Chúng tôi sẽ gửi mẫu này đi xét nghiệm.”
Tôi hỏi dồn: “Có thể truy ra ai không anh?”
Trung úy Huy nhìn tôi một lát: “Nếu đúng là có chất, và có dấu vết liên quan, chúng tôi sẽ làm tới cùng. Nhưng cậu phải bình tĩnh.”
Bác sĩ Khang cũng bước ra, ông bảo tình trạng mẹ tôi đã ổn hơn sau truyền dịch, nhưng vẫn cần theo dõi tim và dạ dày ít nhất 24 giờ.
Điều khiến tôi không ngờ là công an không chỉ lấy mẫu nước. Họ còn yêu cầu bệnh viện trích xuất camera hành lang khu cấp cứu, đặc biệt là đoạn từ lúc mẹ tôi vào viện đến khi tôi nhận cuộc gọi đe doạ.
Tôi đứng phía sau theo dõi. Trong màn hình camera đen trắng, hình ảnh mờ nhưng vẫn thấy rõ: tôi đứng gọi điện ở ghế đá… và đúng lúc đó, có một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đứng gần cửa thang máy, nhìn về phía tôi vài lần.
Trung úy Huy chỉ tay: “Người này cậu có nhận ra không?”
Tôi nheo mắt nhìn kỹ. Dù hình không rõ, nhưng dáng người, cái cách đứng… tôi có cảm giác quen. Tôi chợt nhớ tới một người hay lảng vảng gần quán mẹ tôi, làm như khách nhưng không bao giờ ăn, chỉ đứng nhìn rồi bỏ đi.
Tôi nói: “Em không chắc… nhưng hình như là người hay đứng gần quán nhà em.”
Thượng úy Tùng gật đầu: “Chúng tôi sẽ kiểm tra.”
Sáng hôm sau, công an đến khu hẻm nhà tôi. Họ hỏi hàng xóm, trích camera nhà dân. Một nhà đối diện có gắn camera hướng ra đường, ghi được cảnh chiều hôm qua: một người đàn ông mặc áo khoác sẫm màu, đội mũ, giả làm khách mua bún. Hắn đứng nói chuyện với mẹ tôi khoảng nửa phút, rồi đưa chai nước.
Quan trọng nhất là khoảnh khắc hắn rời đi, hắn đứng nép vào góc tường, bấm điện thoại gọi ai đó.
Tôi nhìn hình mà răng nghiến chặt.
Tới chiều, kết quả xét nghiệm nhanh cho thấy trong chai nước có lẫn một chất gây kích thích nhẹ, liều thấp nhưng đủ khiến người lớn tuổi bị tụt huyết áp, nôn ói và rối loạn.
Công an lập hồ sơ. Họ hỏi mẹ tôi khi bà tỉnh lại.
Mẹ tôi yếu nhưng vẫn cố nói: “Tôi… tôi đâu có làm gì ai. Người đó nói là khách… bảo tôi uống cho khoẻ…”
Bác sĩ Khang nhìn tôi, ánh mắt vẫn nghiêm: “May là bà uống không nhiều. Nếu uống hết chai, có thể sốc nặng.”
Đêm đó, tôi ngồi ở hành lang bệnh viện, lần đầu tiên trong đời cảm thấy bất lực đến mức muốn bật khóc. Nhưng tôi không thể gục. Tôi còn mẹ.
Ba ngày sau, công an mời tôi lên làm việc. Họ đã xác minh được người đàn ông đội mũ là Trần Văn Đạt, 33 tuổi, từng có tiền sự gây rối và chuyên làm “việc vặt” cho người khác.
Và người thuê hắn… không ai khác chính là Phan Văn Lợi, chủ quán bún mới mở.
Lý do? Nghe mà rùng mình.
Ông Lợi không chỉ muốn “dằn mặt” để mẹ tôi nghỉ bán vài ngày cho mất khách. Ông ta còn muốn tạo ra tin đồn kiểu “ăn bún nhà bà Hồng bị ngộ độc phải nhập viện”, để kéo khách sang quán mình.
Chỉ vì vài chục tô bún mỗi ngày… ông ta chọn cách hèn hạ nhất.
Khi công an đối chất, ông Lợi chối. Nhưng camera nhà dân, lịch sử cuộc gọi, và lời khai của Đạt đã khiến ông ta không thể thoát.
Ngày mẹ tôi xuất viện, trời nắng nhẹ. Mẹ nắm tay tôi, giọng khàn nhưng ấm:
“Nam… con đừng sợ. Mình sống đàng hoàng thì trời không phụ.”
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng tôi hiểu: nếu đêm đó bác sĩ Khang không kịp nhét mảnh giấy vào tay tôi… nếu tôi do dự vài phút… có khi tôi đã mất mẹ.
Và tôi cũng hiểu thêm một điều: trong đời thực, đôi khi thứ đáng sợ nhất không phải bệnh tật… mà là lòng người.



