VỪA RA KHỎI TOÀ CHỐNG NẾM CÁI BA LÔ RÁCH VÀO NGƯỜI TÔI VỀ NHÀ MỞ RA TÔI CHẾT LẶNG THẨY THỨ Ở BÊN TRONG..

VỪA RA KHỎI TOÀ CHỐNG NẾM CÁI BA LÔ RÁCH VÀO NGƯỜI TÔI VỀ NHÀ MỞ RA TÔI CHẾT LẶNG THẨY THỨ Ở BÊN TRONG..

Vừa bước ra khỏi tòa án quận, tôi vẫn còn nghe rõ tiếng thẩm phán gõ búa chốt lại bản án: ly hôn. Gần bảy năm sống chung, cuối cùng tôi cũng rời khỏi cuộc hôn nhân mà ai nhìn vào cũng tưởng yên ổn.

Tôi đứng dưới bậc thềm, tay cầm tập giấy tờ còn nóng mùi mực, lòng trống rỗng. Người ta ra tòa thường khóc lóc, còn tôi lại chẳng rơi nổi một giọt. Có lẽ vì đã khóc quá nhiều trong những đêm trước đó.

Đang định bước xuống đường bắt xe buýt về nhà mẹ, tôi nghe tiếng dép lẹp kẹp phía sau. Một người đàn ông gầy gò, mặc áo khoác sờn, đội mũ lưỡi trai kéo thấp. Tôi vừa quay lại thì…

“Bốp!”

Một cái ba lô rách bị ném thẳng vào ngực tôi. Lực mạnh khiến tôi loạng choạng, suýt ngã. Tôi chưa kịp phản ứng thì người đó đã quay lưng bỏ chạy, len vào dòng người trước cổng tòa nhanh như cắt.

Tôi ôm cái ba lô, tim đập thình thịch. Bên trong phát ra tiếng lạch cạch, như có thứ gì cứng va vào nhau. Tôi nhìn quanh, nhưng chẳng ai để ý. Cảm giác khó chịu bò dọc sống lưng.

Trên quai ba lô có buộc một mảnh giấy nhỏ, viết bằng bút bi:

“Về nhà hãy mở ra. Đừng gọi ai. Muốn biết sự thật thì nhìn kỹ.”

Tôi cứng người. Tôi không có thù oán với ai, càng không dính dáng chuyện bậy bạ. Vậy cái này là gì?

Tôi cố trấn tĩnh, bắt xe về căn nhà trọ cũ—nơi tôi từng sống với chồng, giờ chỉ còn tôi quay lại dọn đồ. Căn phòng vắng lặng, có mùi ẩm và mùi đồ đạc lâu ngày không mở.

Tôi đặt cái ba lô lên bàn, tay run bần bật. Một phần trong tôi muốn quăng nó ra ngoài ngay. Nhưng dòng chữ “muốn biết sự thật” cứ như cái móc kéo tôi lại.

Tôi kéo khóa.

Vừa hé ra, tôi thấy thứ bên trong làm mắt mình tối sầm.

Một tập hồ sơ dày, vài tấm ảnh in màu… và một xấp tiền được cột dây thun.
Nhưng thứ khiến tôi chết lặng lại là một chiếc điện thoại cũ, màn hình nứt vỡ, được dán băng keo…

Trên lưng máy có dán giấy ghi tên tôi:
“LINH – XEM TIN NHẮN.”

Tôi nuốt khan, tay bấm nút nguồn. Máy rung nhẹ. Màn hình sáng lên.

Và dòng thông báo đầu tiên hiện ra là:
“Anh xin lỗi… em đừng nói với Linh. Mọi chuyện là do anh bày ra.”

Tôi ngồi phịch xuống ghế. Cả người lạnh toát. Tin nhắn hiển thị trên màn hình giống như một cú tát thẳng vào mặt. Người gửi là một số lạ, nhưng cách xưng hô thì tôi quá quen: giọng của chồng cũ – Tuấn.

Tôi bấm vào phần tin nhắn. Một đoạn chat dài hiện ra, kéo xuống không hết. Những dòng chữ nhảy múa trước mắt như muốn làm tôi nghẹt thở.

Tuấn: “Em cứ giữ im lặng, đừng để Linh biết.”
Người kia: “Anh làm vậy có ác không? Nó có tội gì đâu.”
Tuấn: “Không ác thì làm sao đuổi nó ra khỏi nhà. Anh cần nó tự ký đơn ly hôn.”
Người kia: “Nhưng… anh dựng chuyện nó ngoại tình, anh ép nó ký. Nó suy sụp thật.”
Tuấn: “Càng suy sụp càng dễ điều khiển. Anh chỉ cần nó rời khỏi nhà, nhà đó còn nợ, anh không muốn nó đụng vào.”

Tôi bật cười, nhưng là kiểu cười nghẹn nơi cổ.
Hóa ra mọi thứ… là một kịch bản.

Tôi nhớ lại từng mốc thời gian. Tuấn bắt đầu lạnh nhạt từ đầu năm. Anh ta hay kiếm cớ gây chuyện, rồi biến mất cả đêm. Tôi nghi ngờ, hỏi thì anh ta mắng tôi “đa nghi, rảnh rỗi”. Sau đó Tuấn lôi ra một loạt “bằng chứng” tôi ngoại tình: ảnh chụp màn hình tin nhắn, lịch sử cuộc gọi, thậm chí cả một đoạn camera trong thang máy nhìn giống tôi đi với người lạ.

Tôi đã cãi đến khàn cổ. Nhưng Tuấn gào lên, dọa sẽ đưa lên mạng, đưa ra tòa. Rồi đúng lúc tôi kiệt sức nhất, anh ta mang đơn ly hôn về và bảo:
Ký đi cho nhẹ nợ.

Tôi ký. Tôi nghĩ mình thua vì mình không được tin. Nhưng hóa ra… tôi thua vì Tuấn đã sắp đặt tất cả.

Tôi tiếp tục lướt xuống. Trong đoạn chat, có nhắc đến chuyện tiền và nhà đất.

Tuấn: “Giờ chỉ còn bước cuối. Ra tòa xong là xong.”
Người kia: “Nhưng cô Linh đâu có biết nhà anh đang đem cầm?”
Tuấn: “Nó mà biết thì nó cào cấu, kiện tụng. Anh phải ly hôn trước. Sau đó anh bán nhà trả nợ, rồi cưới Thảo.”

Thảo.
Tên đó đập thẳng vào đầu tôi.

Thảo là cô kế toán ở công ty Tuấn. Tôi từng gặp một lần ở tiệc cuối năm, cô ta cười dịu dàng, gọi tôi là “chị”, hỏi thăm chuyện gia đình như thân lắm. Tôi từng thấy Tuấn nhắn tin với cô ta, nhưng anh ta nói chỉ là công việc.

Tôi mở phần hình ảnh trong chiếc điện thoại. Từng tấm ảnh hiện ra—Tuấn và Thảo ngồi trong quán cà phê, tay chạm tay. Một tấm khác là cả hai đứng trước một căn hộ, trên tay cầm xấp giấy giống hợp đồng. Và có cả ảnh chụp màn hình chuyển khoản: Tuấn gửi tiền đều đặn cho Thảo mỗi tháng.

Tôi run rẩy mở tập hồ sơ trong ba lô. Bên trong không chỉ có hình ảnh mà còn có giấy tờ sao kê, bản chụp hợp đồng vay nợ, giấy cầm cố sổ đỏ… thậm chí cả bản ghi âm được chép ra giấy.

Tôi thấy mình nghẹt thở.
Những thứ này nếu đúng là thật, thì Tuấn không chỉ phản bội tôi, mà còn dùng tôi làm lá chắn.

Tôi nhìn xấp tiền buộc dây thun: khoảng vài chục triệu. Không hiểu ai gửi. Tôi cũng chẳng cần. Tôi chỉ cần một câu trả lời: ai ném cái ba lô này vào tôi?

Tôi lật kỹ trong ngăn phụ. Một tờ giấy khác xuất hiện, nét chữ cẩu thả, nhưng rõ ràng:

“Tôi từng giúp anh ta dựng chuyện hại chị. Tôi không chịu nổi nữa. Chị muốn biết ai?
Tên tôi là HUY. Tôi là người chụp ‘bằng chứng’ giả.”

Tôi chết đứng.

Vậy ra không phải tôi tưởng tượng. Không phải tôi yếu đuối.
Tôi đã bị gài bẫy từ đầu đến cuối.

Tôi nhìn ra cửa sổ, trời đã sẩm tối. Tôi nắm chiếc điện thoại trong tay, lòng rối như tơ.

Giờ tôi phải làm gì?
Nếu im lặng, tôi mất tất cả.
Nếu làm lớn chuyện… tôi sẽ kéo cả cuộc đời mình vào một trận chiến không khoan nhượng.

Nhưng ngay lúc đó, điện thoại tôi rung lên.

Số gọi đến: Tuấn.

Tôi nhìn màn hình, cổ họng khô đắng.
Tôi biết… anh ta đã cảm nhận có gì đó không ổn.

Tôi để chuông reo thêm vài giây, rồi mới bấm nghe. Không phải vì sợ, mà vì tôi muốn nghe xem giọng của Tuấn sẽ “diễn” tới mức nào.

“Linh à, em về tới nhà chưa?” – giọng anh ta mềm hơn bình thường, như thể vẫn còn tư cách quan tâm.

Tôi cố giữ bình tĩnh:
“Về rồi.”

“Ừ… anh gọi hỏi thăm thôi. Với lại anh nhớ em còn để vài thứ ở phòng trọ, em dọn thì báo anh một tiếng.”

Tôi nhìn cái ba lô rách trên bàn, tay siết chặt đến trắng bệch. Tôi bật cười nhẹ:
“Em dọn rồi. Nhiều thứ lắm. Có cả ‘quà’ nữa.”

Tuấn im lặng. Chỉ một giây thôi, nhưng tôi nghe rõ tiếng anh ta nuốt nước bọt.

“Quà gì?” – anh ta hỏi lại, cố tỏ ra thản nhiên.

“Anh không biết hả?” – tôi đáp, giọng đều. – “Ba lô bị ai đó ném vào em trước cổng tòa. Em mở ra thấy cũng… thú vị.”

Phía bên kia, Tuấn thở mạnh. Anh ta vẫn cố gượng:
“Em đừng có suy diễn. Chắc ai nhầm lẫn thôi.”

Tôi không vòng vo nữa. Tôi nói thẳng:
“Tuấn, em xem hết rồi. Tin nhắn, ảnh, giấy tờ. Anh dựng chuyện ngoại tình để ép em ký đơn, đúng không?”

Không còn tiếng giả vờ. Chỉ còn sự căng thẳng lộ ra qua hơi thở.
Tuấn gằn giọng:
“Em muốn gì?”

Câu hỏi đó làm tôi đau. Không phải “anh xin lỗi”, không phải “em hiểu nhầm rồi”. Chỉ là “muốn gì”. Như thể tôi chỉ là một chướng ngại vật.

Tôi hít sâu:
“Em muốn sự thật. Và anh trả lại những gì thuộc về em.”

Tuấn cười khẩy:
“Thuộc về em? Ly hôn rồi Linh. Giấy trắng mực đen. Em ký rồi.”

Tôi nắm điện thoại, nói từng chữ:
“Anh quên một chuyện. Nếu em chứng minh anh lừa dối, ép buộc, dàn dựng bằng chứng giả… thì bản thỏa thuận đó chưa chắc đã yên đâu.”

Tuấn im hẳn. Tôi cảm nhận được anh ta đang tính toán.

Một lúc sau, anh ta hạ giọng:
“Em muốn tiền à? Anh cho. Nói con số.”

Tôi thấy vừa buồn cười vừa chua xót.
Hóa ra trong đầu anh ta, mọi thứ đều có thể mua bằng tiền.

“Em không cần tiền bố thí.” – tôi đáp. – “Em cần anh thừa nhận, và em sẽ gặp luật sư.”

“Em dám!” – Tuấn bật lên.

Tôi cắt ngang:
“Anh mới là người đáng sợ khi dám làm những chuyện đó. Anh có biết cảm giác bị cả nhà chồng nhìn như kẻ phản bội không? Bị bạn bè xa lánh không? Bị ép ký giấy trong lúc suy sụp không?”

Giọng tôi bắt đầu run, nhưng không phải vì yếu, mà vì cơn giận dồn nén quá lâu.
“Tuấn, em đã từng nghĩ mình đáng bị bỏ rơi. Nhưng không. Em chỉ là nạn nhân của anh.”

Tuấn im lặng.

Tôi tắt máy.

Ngay trong đêm đó, tôi nhắn cho số điện thoại tên Huy trong tờ giấy. Tôi không biết có nên tin hoàn toàn, nhưng tôi cần gặp anh ta. Chỉ vài phút sau, Huy trả lời:

“Chị đừng gặp em ở nhà. Mai 9h sáng, quán cà phê góc đường Nguyễn Trãi, em sẽ đưa file gốc. Em sợ Tuấn theo dõi.”

Tôi đọc xong mà tim đập thình thịch.

Sáng hôm sau, tôi mang toàn bộ hồ sơ trong ba lô đi photo thêm một bản. Tôi gửi cho một người bạn thân làm trong ngân hàng nhờ kiểm tra các giao dịch có thật không. Tôi cũng tìm một văn phòng luật sư gần nhất.

Luật sư nhìn hồ sơ, chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Chị có cơ hội lật lại nhiều vấn đề. Nhưng phải đi đúng cách, đừng nóng.”

Lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi thấy mình không còn lạc lõng nữa.

9h, tôi đến quán cà phê. Huy ngồi ở góc khuất, đội mũ, mắt thâm quầng, vẻ mặt hối hận. Anh ta đẩy về phía tôi một USB nhỏ.

“Trong này có ảnh gốc, video gốc… và cả đoạn ghi âm Tuấn thuê em làm.” – Huy nói, giọng khàn. – “Em xin lỗi. Em thiếu tiền, em làm liều.”

Tôi nhìn anh ta, lòng vừa tức vừa tê. Nhưng tôi không gào lên, không chửi. Tôi chỉ hỏi:
“Tuấn trả anh bao nhiêu?”

Huy cúi đầu:
“Ba mươi triệu. Với lời hứa sẽ giới thiệu việc.”

Tôi nhắm mắt lại. Ba mươi triệu… đổi lấy danh dự của tôi.

Tôi cầm USB, đứng dậy.
Tôi biết mình sắp bước vào một cuộc chiến dài. Nhưng ít nhất lần này, tôi không còn sợ.

Tôi bước ra khỏi quán, gọi cho mẹ.

“Mẹ ơi… con ổn rồi. Con sẽ làm lại từ đầu. Nhưng lần này… con sẽ không để ai dẫm lên con nữa.”