“Mày Bênh Mẹ Mày Thì Biến!” Chồng Tát Tôi Ù Tai, Đập Bất Hương Mẹ Tôi Vì Tôi Cãi Mẹ Chồng, Nhưng Chỉ Một Cuộc Goi Của Tôi Khiến Hắn Rơi Khỏi Ghế Giám Đốc..
Tôi tên Thu Hà, 29 tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở quận Bình Thạnh. Chồng tôi – Lê Hoàng, 34 tuổi – là giám đốc điều hành chi nhánh miền Nam của một tập đoàn lớn. Anh ta luôn nói “đàn ông thành đạt thì phải có uy”, còn tôi chỉ cần biết điều và nghe lời.
Nhưng điều khiến tôi nghẹt thở nhất không phải sự gia trưởng của anh ta, mà là mẹ chồng tôi – bà Lan. Bà coi tôi như người ở, sáng quét nhà tối nấu ăn, ăn nói phải nhỏ nhẹ, sai một chút là bị chì chiết. Tôi nhẫn nhịn suốt hai năm, vì nghĩ phụ nữ lấy chồng thì phải chịu.
Hôm đó là giỗ bố chồng. Nhà đông, bà Lan bắt tôi làm mâm cỗ một mình. Tôi vừa đứng vừa run vì mệt, tay còn đang gắp đồ thì bà gằn giọng:
“Cái loại vụng về như cô mà cũng đòi làm dâu nhà này à?”
Tôi cắn môi, cố nhịn. Nhưng bà vẫn chưa dừng lại, còn quay sang mẹ tôi – bà Hương – đang ngồi ở phòng khách:
“Bà dạy con kiểu gì mà nó hỗn thế? Nhìn mặt đã thấy không biết điều!”
Mẹ tôi sững lại. Tôi nghe tim mình như bị ai bóp chặt. Tôi đặt mạnh cái đĩa xuống bàn.
“Mẹ nói con sao cũng được, nhưng đừng xúc phạm mẹ con!”
Không khí trong nhà đóng băng. Mẹ chồng tôi đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mặt tôi:
“Cô dám cãi tôi?”
Tôi chưa kịp nói thêm câu nào thì Hoàng từ ngoài bước vào, mặt đỏ bừng, ánh mắt như muốn nuốt sống tôi.
“Mày bênh mẹ mày thì biến!” – anh ta gầm lên.
Tôi lắp bắp: “Anh… em chỉ—”
BỐP!
Một cú tát khiến tai tôi ù đặc, ngã sấp vào cạnh bàn. Tôi còn chưa hoàn hồn thì anh ta lao tới, giật phăng cái bình hoa sứ, đập đánh “rầm” ngay sát chân mẹ tôi. Mẹ tôi hoảng loạn, run lẩy bẩy.
Tôi bật khóc, tay bấu vào nền gạch. Tôi không chịu nổi nữa. Tôi lôi điện thoại, bấm gọi một số mà tôi từng định sẽ không bao giờ dùng.
Chỉ một cuộc gọi.
Tôi nói rất ngắn, giọng khàn đặc vì đau:
“Anh Minh… em cần anh giúp. Bây giờ.”
Tôi ngước lên nhìn Hoàng. Anh ta còn đang thở hồng hộc, cười khẩy như thắng trận.
Nhưng đúng lúc đó, điện thoại của anh ta rung liên tục.
Và từ giây phút ấy, tôi biết… chiếc ghế giám đốc của Hoàng sắp rơi khỏi tay hắn thật rồi.
Hoàng nhìn màn hình điện thoại, ban đầu còn cau mày khó chịu. Anh ta tưởng ai gọi làm phiền giữa lúc đang “dạy vợ”. Nhưng càng nghe, sắc mặt Hoàng càng thay đổi. Từ vẻ hống hách chuyển sang sững sờ, rồi tái xanh.
Tôi không nghe được bên kia nói gì, chỉ thấy Hoàng lùi một bước. Bàn tay anh ta siết chặt điện thoại đến mức nổi gân. Mẹ chồng tôi đứng cạnh, vẫn còn hậm hực, còn định lên tiếng mắng thêm nhưng bắt gặp ánh mắt con trai thì giật mình.
Hoàng nói, giọng nhỏ hẳn:
“Dạ… em nghe.”
Tôi đứng dậy, tay ôm má, tai vẫn ù. Mẹ tôi nhìn tôi, ánh mắt vừa lo vừa sợ. Tôi chỉ kịp kéo bà ra sau lưng mình, như một phản xạ bản năng. Tôi đã yếu đuối đủ rồi.
Hoàng tắt máy.
Cả nhà im phăng phắc.
Anh ta nhìn tôi, môi mấp máy như muốn hỏi nhưng lại không dám hỏi thẳng. Cái kiểu đàn ông luôn tưởng mình là vua trong nhà, đến lúc gặp đúng thứ khiến anh ta mất kiểm soát thì lộ nguyên bản chất… hèn.
Cuối cùng Hoàng gằn giọng:
“Mày gọi cho ai?”
Tôi nuốt nước bọt. Chưa bao giờ tôi thấy anh ta sợ như vậy. Tôi bình thản đáp:
“Anh hỏi để làm gì?”
Hoàng nghiến răng. Mẹ chồng tôi lao tới, chỉ tay vào mặt tôi:
“Con này! Mày bày trò gì vậy? Mày làm mất mặt chồng mày à?”
Tôi quay sang nhìn bà ta. Đầu óc tôi nóng ran, nhưng giọng nói lại lạnh như đá:
“Mất mặt? Người mất mặt không phải con. Mất mặt là người đàn ông đánh vợ trước mặt mẹ vợ.”
Mẹ tôi bật thở hắt, tay run bám vào tay tôi.
Hoàng trừng mắt, định nhào tới, nhưng điện thoại anh ta rung thêm lần nữa. Lần này, anh ta không dám không nghe.
Chỉ vài giây sau, anh ta cúp máy cái “cạch”, cả người như bị rút hết sức.
Bà Lan hoảng hốt:
“Ai gọi nữa vậy? Có chuyện gì?”
Hoàng không trả lời bà ta. Anh ta chỉ nhìn tôi chằm chằm, như nhìn một người xa lạ. Một lát sau, anh ta nói như rít qua kẽ răng:
“Mày… mày có liên quan gì đến chuyện công ty?”
Tôi bật cười. Một tiếng cười cay đắng.
“Tới giờ anh mới nhớ tôi cũng có cuộc sống ngoài cái bếp sao?”
Tôi kể cho anh ta nghe điều anh ta chưa bao giờ thèm biết.
Tôi từng làm trợ lý kế toán ở công ty của anh ta trước khi cưới. Nhưng sau khi cưới, Hoàng ép tôi nghỉ việc để ở nhà “cho đỡ va chạm xã hội”. Anh ta sợ tôi giỏi hơn anh ta, sợ tôi có tiếng nói riêng.
Còn người tôi vừa gọi là Trần Đức Minh – 37 tuổi – trưởng phòng kiểm soát nội bộ của tập đoàn. Anh Minh là người từng làm việc trực tiếp với tôi hồi đó. Anh Minh không phải “người yêu cũ”, không có thứ drama rẻ tiền như Hoàng hay nghĩ. Anh Minh là người từng nói với tôi:
“Nếu sau này em bị ép buộc, hoặc bị đối xử sai, cứ gọi anh.”
Lúc ấy tôi chỉ cười, nghĩ mình sẽ chẳng cần đến ngày đó.
Nhưng hôm nay, tôi buộc phải gọi.
Tôi đã từng biết một số chuyện trong công ty khi còn làm ở đó. Những khoản chi không rõ ràng, những “quà biếu” đi đường vòng, và cả những hóa đơn đội giá. Tôi không nắm hết, nhưng tôi biết đủ để hiểu: Hoàng không sạch sẽ như cái danh giám đốc anh ta vẫn khoe.
Anh ta dựa vào quan hệ, dựa vào việc “biết điều”, và dựa vào việc đàn áp những người yếu hơn mình.
Hoàng bước lại gần, giọng gấp gáp nhưng cố giữ vẻ cứng:
“Mày nói gì với Minh?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta:
“Tôi chỉ nói đúng một câu: Tôi muốn ly hôn, và tôi muốn được bảo vệ.”
Không cần nói thêm về cú tát, về cái bình hoa đập xuống sàn, về việc mẹ tôi suýt ngất.
Chỉ cần một câu đó thôi, người như anh Minh sẽ hiểu phải làm gì.
Hoàng bỗng chửi thề một tiếng. Anh ta quay phắt ra ngoài, quát lớn với mẹ:
“MẸ IM ĐI! ĐỪNG NÓI NỮA!”
Bà Lan đứng chết trân, không tin nổi con trai mình vừa quát lại mẹ ruột.
Tôi biết… Hoàng đang bắt đầu hiểu.
Không phải tôi sợ anh ta.
Mà là anh ta sắp mất tất cả.
Chưa đầy một tiếng sau, nhà tôi xuất hiện một người đàn ông mặc sơ mi trắng, dáng cao gầy, ánh mắt lạnh nhưng rất điềm tĩnh.
Anh Minh.
Anh không ầm ĩ, không lên giọng “trừng trị”. Anh chỉ đứng ở cửa, nhìn thẳng Hoàng, rồi nói một câu rõ ràng:
“Hoàng, anh đến đón chị Hà và cô Hương về. Từ giờ, mọi trao đổi sẽ có luật sư.”
Bà Lan hoảng loạn, lập tức xông lên:
“Anh là ai mà tự tiện vào nhà tôi?”
Anh Minh chỉ đưa thẻ nhân viên và một tấm danh thiếp. Bà ta nhìn lướt qua, mặt biến sắc. Tôi thấy ánh mắt bà chao đảo như vừa nghe tên người rất đáng sợ.
Hoàng cố lấy lại bình tĩnh, nhưng giọng đã méo đi:
“Anh Minh… chuyện gia đình thôi… anh không cần can thiệp.”
Anh Minh gật nhẹ:
“Gia đình? Vậy sao có dấu hiệu bạo lực? Và tại sao có người chứng kiến là mẹ vợ?”
Anh Minh quay sang tôi, nói vừa đủ để tôi nghe:
“Em thu xếp đi. Anh đã gọi taxi đợi dưới.”
Tôi kéo vali nhỏ, tay mẹ tôi vẫn run. Mẹ tôi thì thầm:
“Hà… con làm vậy có ổn không? Mẹ sợ…”
Tôi nắm tay mẹ, siết chặt:
“Mẹ yên tâm. Con không để mẹ bị ai dọa nữa.”
Lúc bước ngang Hoàng, anh ta chặn lại. Mắt anh ta đỏ lên, không phải vì thương, mà vì tức.
“Mày tưởng mày bước ra khỏi nhà này là xong hả? Mày nghĩ anh Minh cứu được mày chắc?”
Tôi nhìn anh ta, bình thản đến lạ:
“Hoàng, anh đánh tôi trước mặt mẹ tôi. Vậy anh nghĩ anh còn tư cách nói chuyện nữa không?”
Hoàng giơ tay lên như định tát thêm.
Nhưng lần này, anh Minh đã bước tới, đứng giữa chúng tôi. Anh không đánh lại, chỉ nói chậm rãi, chắc nịch:
“Hoàng, nếu anh giơ tay thêm lần nữa, tôi sẽ gọi công an ngay. Và tôi đảm bảo anh không còn cơ hội giải thích.”
Hoàng đứng như bị đóng băng. Bà Lan ở sau thì la lên:
“Con ơi! Đừng làm chuyện dại!”
Tôi bật cười nhạt.
Bà sợ con trai bà “dại”, nhưng bà không sợ tôi bị đánh.
Lúc tôi xuống dưới nhà, điện thoại Hoàng lại rung. Lần này tiếng chuông dài và liên tục. Anh ta nghe máy, giọng đầy hoảng hốt:
“Dạ… em đây… sao lại—”
Chỉ vài giây, anh ta gào lên:
“Không! Em không làm gì sai! Ai gửi đơn tố cáo? Ai?!”
Tôi đứng ở bậc thềm, không quay lại. Tôi biết chuyện gì đang xảy ra.
Anh Minh đã làm đúng như lời anh nói. Anh không bịa đặt gì. Anh chỉ báo lên bộ phận kiểm soát nội bộ rằng: giám đốc chi nhánh có dấu hiệu bạo lực gia đình, có nguy cơ rủi ro về đạo đức và hình ảnh doanh nghiệp. Với một tập đoàn lớn, chỉ riêng điều đó đã đủ để bị tạm đình chỉ để điều tra.
Và quan trọng hơn…
Có những việc Hoàng tưởng không ai biết. Nhưng tập đoàn có cách của họ. Khi một người bị đưa vào diện rà soát, mọi thứ sẽ bị lôi ra.
Hoàng gào thêm, rồi bỗng im bặt. Anh ta ngồi phịch xuống ghế salon, như mất hết sức.
Tôi nghe loáng thoáng tiếng bà Lan khóc:
“Trời ơi… giám đốc mà bị đình chỉ thì sao… con ơi…”
Hoàng không trả lời.
Vì lần đầu tiên trong đời, anh ta hiểu cảm giác bị dồn vào góc tường, không ai cứu.
Tôi lên taxi cùng mẹ. Xe lăn bánh, tôi nhìn ra ngoài cửa kính, thành phố vẫn đông, vẫn ồn ào, nhưng trong lòng tôi lại yên tĩnh đến kỳ lạ.
Tôi không vui vì Hoàng sụp đổ.
Tôi chỉ thấy… nhẹ.
Một tuần sau, tôi nộp đơn ly hôn. Tôi không lấy tiền của anh ta, chỉ yêu cầu chia tài sản đúng luật và một khoản nhỏ để ổn định thuê nhà trong thời gian chờ giải quyết.
Hoàng gọi cho tôi hơn hai mươi cuộc mỗi ngày. Khi thì dọa, khi thì năn nỉ, lúc lại chửi rủa. Tôi chỉ nhắn đúng một câu:
“Anh đã chọn cái tát. Tôi chọn cuộc gọi.”
Một tháng sau, tin Hoàng bị miễn nhiệm chức giám đốc chi nhánh lan ra. Không phải vì tôi “hại” anh ta. Mà vì chính anh ta đã tạo ra quá nhiều vết nứt, chỉ chờ một ngày có người kéo tấm màn xuống.
Còn tôi, tôi quay lại đi làm, thuê căn phòng nhỏ cho hai mẹ con. Mẹ tôi vẫn ám ảnh, nhưng bà bắt đầu ngủ được.
Tôi cũng vậy.
Đêm đầu tiên nằm trong căn phòng mới, tôi đặt tay lên tai mình. Vẫn còn đau nhẹ.
Nhưng tôi mỉm cười.
Vì lần này, tôi biết chắc một điều:
Tôi đã thoát khỏi địa ngục.



