Ly Hôn 5 Năm Tôi Không Tái Hôn Chông CŨ Tưởng Tôi Còn Vương Vấn Nên Dẫn Vợ Mới Đến Tận Nhà Khiều Khích. Vừa Đẩy Cửa Bước Vào, Cả Hai Run Rãy Khi Thấy Cảnh Tượng Bên Trong!
Tôi ly hôn được đúng 5 năm. Không tái hôn, không yêu đương ồn ào, chỉ tập trung làm việc và nuôi con. Người ngoài hay thương hại, nghĩ tôi “ế” hoặc còn vương vấn chồng cũ. Nhưng sự thật là tôi thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Chồng cũ tôi tên Hùng, từng là kiểu đàn ông gia trưởng, thích kiểm soát, lời nói lúc nào cũng như ra lệnh. Ly hôn xong, anh ta vẫn luôn nghĩ tôi không thể sống nổi nếu thiếu anh ta. Càng ngày anh ta càng tỏ ra “thắng đời”, khoe khoang đủ thứ trên mạng.
Gần đây, tôi nghe tin anh ta cưới vợ mới. Cô ta tên Thảo, trẻ hơn tôi gần 10 tuổi, mặt mũi ưa nhìn, ăn mặc sang chảnh. Hùng cố tình để tôi biết chuyện đó bằng cách nhờ người quen gửi thiệp mời, kèm câu nhắn mỉa: “Em tới được thì tới, để biết anh sống tốt ra sao.”
Tôi không trả lời.
Tưởng tôi im lặng là đau, Hùng càng được nước. Một chiều thứ Bảy, trời nắng gắt, tôi đang dọn dẹp nhà thì chuông cửa vang lên dồn dập. Mở cổng nhìn ra, tôi thấy Hùng đứng cạnh Thảo. Anh ta cười nhếch mép, giọng cố ý lớn:
“Đấy, nhà vẫn thế nhỉ! 5 năm rồi mà không lấy được ai à?”
Thảo khoác tay anh ta, nhìn tôi như nhìn một người thất bại. Tôi chưa kịp nói gì, Hùng đã tự nhiên đẩy cổng bước vào, kéo theo vợ mới, miệng còn buông lời:
“Cho bọn anh vào xem cuộc sống của em thế nào. Đừng ngại!”
Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã sôi lên. Tôi chặn họ ở cửa, lạnh giọng:
“Đây là nhà tôi. Không mời thì đừng vào.”
Hùng vẫn trơ trẽn, gằn từng chữ:
“Em sợ à? Hay còn nhớ anh nên không dám nhìn?”
Rồi anh ta đẩy cửa bước thẳng vào phòng khách, Thảo cũng theo sau, vẫn còn cười khẩy. Nhưng vừa bước qua ngưỡng cửa, cả hai bỗng khựng lại.
Nụ cười của Hùng đông cứng. Thảo tái mặt.
Cả hai run rẩy khi nhìn thấy cảnh tượng ngay giữa phòng khách…
Phòng khách nhà tôi không có gì xa hoa, nhưng gọn gàng, sạch sẽ. Thế mà Hùng và Thảo lại đứng như hóa đá, mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào một thứ đặt ngay trên bàn.
Đó là một tập hồ sơ dày, bên cạnh là một chiếc máy ghi âm, và vài tờ giấy tôi vừa in ra còn thơm mùi mực. Đặc biệt, trên cùng là tờ giấy tiêu đề lớn:
“ĐƠN ĐỀ NGHỊ XÁC MINH NGUỒN TIỀN VÀ TÀI SẢN – KÈM BẰNG CHỨNG”
Hùng nuốt khan, cố lấy lại bình tĩnh, cười gượng:
“Em… em làm cái trò gì đây?”
Tôi khoanh tay dựa cửa, giọng đều đều:
“Trò gì đâu. Tôi đang làm việc.”
Thảo quay sang nhìn Hùng, ánh mắt bắt đầu có chút dao động. Cô ta không hiểu chuyện gì, nhưng linh cảm không lành rõ ràng đã trùm lên mặt.
Hùng bước vội tới, chụp tập hồ sơ định giấu đi. Tôi lập tức tiến lên, đặt tay lên tập giấy, chặn lại. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi nhìn thẳng vào anh ta mà không hề sợ:
“Anh đặt xuống. Anh không có quyền động vào đồ của tôi.”
Hùng gằn giọng:
“Nhà em thì sao? Em định bày trò kiện tụng à? Em còn muốn kéo anh xuống bùn?”
Tôi bật cười, không phải cười vui, mà là cười vì quá rõ bản chất của anh ta. Tôi chỉ tay vào ghế, nói:
“Ngồi đi. Hai người đã tới tận nhà khiêu khích, thì tôi cho xem cái mà anh tưởng tôi không bao giờ có.”
Thảo đứng yên, môi mím chặt. Hùng kéo ghế ngồi phịch xuống, nhưng tay run nhẹ. Anh ta vẫn tỏ ra hung hăng, song ánh mắt lại liên tục liếc về phía tập hồ sơ.
Tôi mở trang đầu tiên.
“Đây là sao kê chuyển khoản từ công ty cũ của anh.” Tôi nói chậm rãi. “Anh từng khoe với tôi hồi chưa ly hôn rằng anh làm ăn lớn, có quan hệ. Nhưng anh quên mất, tôi từng là người quản lý giấy tờ trong nhà.”
Hùng tái mặt. Thảo lúc này mới giật mình:
“Anh… anh Hùng, cái này là sao?”
Tôi không trả lời Thảo vội, mà nhìn thẳng Hùng:
“Anh và tôi ly hôn 5 năm. Anh nghĩ tôi không tái hôn là vì tôi còn yêu anh. Nhưng thật ra là vì tôi bận sống cho tử tế và lo cho con. Còn anh… anh thì chỉ bận diễn.”
Hùng bật dậy:
“Câm! Đừng có nói kiểu đó!”
Tôi nhấn nút máy ghi âm.
Trong phòng vang lên chính giọng của Hùng, rất rõ:
“…cứ đứng tên tạm, rồi tách ra sau. Mấy khoản đó không ai lần ra được đâu…”
Thảo lùi lại một bước, mặt trắng bệch. Cô ta nhìn Hùng, nhìn tôi, rồi nhìn chiếc máy như nhìn thấy một cái bẫy sập xuống chân mình.
Tôi tiếp tục, lạnh lùng:
“Anh dẫn vợ mới tới đây để chứng minh anh hơn tôi. Nhưng anh không biết, tôi đã nhận được tin nhắn từ một người từng làm chung với anh, kèm bằng chứng anh mượn danh làm dự án rồi ôm tiền chạy.”
Hùng hét lên:
“Em bịa! Ai tin em?”
Tôi đưa thẳng điện thoại ra trước mặt Thảo, mở đoạn chat. Có ảnh chụp hợp đồng, hóa đơn, chữ ký. Tôi không cần giải thích nhiều, vì sự hoảng hốt trên mặt Thảo đã nói hết tất cả.
Thảo lắp bắp:
“Anh… anh nói với em anh làm doanh nghiệp đàng hoàng… Anh mua xe, mua vàng… bảo là tiền sạch…”
Hùng bỗng chụp tay Thảo kéo lại:
“Em nghe nó làm gì! Nó ghen nên chơi bẩn!”
Tôi thở dài:
“Anh lúc nào cũng nghĩ phụ nữ tồn tại quanh anh là vì ghen hay yêu. Anh tự tin quá mức rồi.”
Tôi nhìn Thảo, giọng nhẹ nhưng sắc:
“Cô Thảo, cô không phải người đầu tiên bị anh ta lừa. Nhưng cô có thể là người đầu tiên thoát sớm, nếu cô đủ tỉnh.”
Thảo đứng im vài giây. Rồi cô ta bất ngờ giật mạnh tay khỏi Hùng. Nước mắt ứa ra, giọng run:
“Em… em không muốn dính vào chuyện này…”
Hùng quay sang trợn mắt:
“Em dám?”
Và đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại tôi reo lên.
Tôi nghe máy, chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Dạ, em ở nhà. Hồ sơ em chuẩn bị đủ rồi.”
Tôi nhìn thẳng vào Hùng, khẽ mỉm cười:
“Công an phường đang qua.”
Hùng như bị ai tạt nước lạnh. Anh ta đứng phắt dậy, mắt đảo nhanh:
“Em gọi công an? Em điên à?”
Tôi bình thản:
“Không. Tôi chỉ làm đúng quy trình. Tôi nộp đơn trình báo, nhờ họ hướng dẫn xác minh. Có gì sai thì họ bảo tôi rút.”
Hùng lao tới định giật điện thoại. Nhưng tôi lùi lại một bước, giọng dứt khoát:
“Anh thử động vào tôi xem. Anh quên rồi à? Nhà này có camera. Và tôi không còn là người đàn bà câm lặng như trước nữa.”
Thảo ngồi bệt xuống ghế, hai tay ôm đầu. Cô ta khóc không thành tiếng, kiểu khóc của người vừa nhận ra mình bước vào một cuộc hôn nhân bằng niềm tin mù quáng.
Hùng bắt đầu hoảng thật. Anh ta nhìn quanh nhà như tìm đường thoát, rồi quay lại ném cho tôi ánh mắt căm thù:
“Mày hại tao!”
Tôi nhìn anh ta, thấy thương hại nhiều hơn giận:
“Tôi không hại anh. Anh tự làm.”
Bên ngoài vang lên tiếng xe dừng. Tiếng bước chân, tiếng nói chuyện. Hùng tái mét, kéo tay Thảo:
“Đi! Về!”
Nhưng Thảo giật tay lại, bật lên:
“Về để anh tiếp tục lừa em à? Anh còn giấu em bao nhiêu chuyện nữa?”
Hùng gầm lên:
“Im!”
Tôi không chen vào cuộc cãi vã đó. Tôi chỉ mở cửa ra.
Hai anh công an phường bước vào, cùng một cán bộ khu vực mà tôi đã gặp khi đến xin tư vấn trước đó. Tôi cúi đầu chào, đưa hồ sơ.
“Dạ em gửi các anh. Những cái này em có bản sao, bản gốc em giữ lại.”
Một anh công an nhìn Hùng, hỏi thẳng:
“Anh là Nguyễn Văn Hùng đúng không?”
Hùng lắp bắp:
“Dạ… dạ đúng… nhưng… đây là chuyện gia đình thôi mà…”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Không phải chuyện gia đình. Đây là vấn đề nghi ngờ liên quan đến tài chính và giấy tờ, em chỉ nhờ xác minh.”
Hùng quay sang tôi, ánh mắt như muốn xé xác. Nhưng trước mặt người ngoài, anh ta không dám làm gì. Anh ta chỉ cố cười méo mó:
“Cô ấy bịa đặt. Cô ấy thù tôi nên dựng chuyện.”
Cán bộ khu vực lật vài trang, gật gù:
“Chị này làm việc rất rõ ràng. Nếu anh không sai thì anh cần gì sợ. Mời anh hợp tác làm việc.”
Thảo đứng lên, giọng nghẹn:
“Các anh… em có thể cung cấp thêm thông tin không? Vì… em là vợ anh ấy…”
Câu nói đó khiến Hùng và tôi đều sững lại, nhưng theo hai hướng khác nhau. Hùng ngỡ ngàng vì Thảo không đứng về phía anh ta. Còn tôi thì ngỡ ngàng vì cuối cùng, một người phụ nữ đã tỉnh ra.
Thảo quay sang tôi, mắt đỏ hoe:
“Chị… em xin lỗi. Em không biết… Em tưởng chị… còn yêu anh ấy.”
Tôi nhìn Thảo một lúc, rồi nói thật chậm:
“Chị không yêu anh ấy. Chị từng yêu cái hình ảnh chị tự tưởng tượng ra. Nhưng chị tỉnh rồi.”
Hùng bị mời ra làm việc. Trước khi bước ra cửa, anh ta ngoái lại, nói như rít qua kẽ răng:
“Rồi em sẽ hối hận.”
Tôi không đáp.
Chỉ đến khi cửa đóng lại, tôi mới thấy tay mình hơi run. Không phải run vì sợ, mà run vì lần đầu tiên sau 5 năm, tôi hiểu rõ: mình đã thắng không phải vì trả thù, mà vì dám đứng thẳng.
Đêm đó, tôi dọn lại phòng khách, gom hồ sơ cất vào tủ. Tôi mở điện thoại, thấy tin nhắn từ con trai tôi đang ở nhà ngoại:
“Mẹ ơi, mai con về. Mẹ đừng buồn nhé.”
Tôi mỉm cười.
Tôi không tái hôn không phải vì thiếu người, càng không phải vì còn vương vấn Hùng. Tôi không tái hôn vì tôi muốn chọn một cuộc sống đúng, trước khi chọn một người đàn ông mới.
Còn Hùng… anh ta đến nhà tôi để khiêu khích. Nhưng cuối cùng, thứ anh ta nhận được lại là điều anh ta sợ nhất:
Sự thật.



