CHỊ CHỐNG TÁT TÔI NGAY TẠI BÀN ĂN MẸ CHÔNG CƯỜI HÀ HÊ CỔ VŨ, TÔI NUỐT NHỤC RỜI ĐI, 3 NGÀY SAU KHIẾN CẢ NHÀ HỌ QUỲ DƯỚI CHÂN TÔI…
Tôi tên Trâm, 27 tuổi, lấy chồng được hơn một năm. Người ngoài nhìn vào cứ tưởng tôi may mắn: chồng là Hùng, làm kinh doanh vật liệu xây dựng, gia đình có nhà mặt phố. Nhưng phía sau cánh cửa đóng kín, tôi sống như một cái bóng.
Bữa cơm tối hôm đó, cả nhà chồng ngồi đông đủ. Trên mâm có cá kho, canh chua, thịt rang. Tôi vừa dọn thêm bát nước chấm thì nghe mẹ chồng – bà Lệ – cười khẩy:
“Đàn bà về làm dâu mà chả biết điều. Con gái nhà người ta lấy chồng thì đẻ ngay cho nhà này đứa cháu nối dõi, còn cô… lấy về chỉ tổ tốn cơm!”
Tôi cứng người. Tôi đã đi khám, bác sĩ nói cả hai vợ chồng đều cần thời gian. Nhưng bà Lệ không cần nghe giải thích. Bà nhìn sang chị chồng tôi – Thảo – rồi nói như ra lệnh:
“Cô dâu kiểu này phải dạy lại!”
Tôi còn chưa kịp đáp, Thảo đứng bật dậy. Chị ta tiến thẳng đến chỗ tôi, ánh mắt đầy khinh miệt. Tôi lùi lại theo phản xạ, nhưng sau lưng là tủ bếp.
“Em hỗn với mẹ à?” – Thảo gằn giọng.
Tôi chỉ kịp nói: “Em không—”
BỐP!
Một cú tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt tôi. Tai tôi ù đi. Bát cơm trên tay rơi xuống nền vỡ choang. Tôi sững sờ, cổ họng nghẹn ứ, nước mắt trào ra mà không dám khóc thành tiếng.
Điều khiến tôi lạnh sống lưng không phải cái tát… mà là tiếng cười hả hê của mẹ chồng.
Bà Lệ vỗ tay như xem trò vui:
“Đúng rồi! Cho nó chừa! Con dâu phải biết thân biết phận!”
Hùng – chồng tôi – ngồi im. Anh ta chỉ liếc tôi một cái rồi cúi xuống tiếp tục ăn, như thể chuyện vừa xảy ra là bình thường.
Tôi nuốt nhục đến mức miệng đắng ngắt. Tôi cúi xuống nhặt mảnh bát vỡ, bàn tay run lên, một mảnh sứ cứa rách ngón tay. Máu nhỏ xuống nền gạch.
Không ai hỏi tôi đau không.
Tôi bước ra khỏi bếp, vào phòng ngủ, kéo vali dưới gầm giường. Tim đập thình thịch, nhưng trong đầu tôi chỉ có một câu: “Mình không thể sống kiểu này nữa.”
Tôi rời khỏi nhà đó trong đêm.
Ba ngày sau… tôi quay lại.
Nhưng lần này, tôi không còn là Trâm cam chịu nữa.
Tôi kéo vali ra khỏi cổng nhà chồng mà không ngoái đầu lại. Đêm đó trời đổ mưa, phố loang loáng ánh đèn, lạnh đến tê tay. Tôi gọi taxi về nhà mẹ ruột ở quận Bình Thạnh. Vừa bước vào cửa, mẹ tôi – bà Hòa – nhìn thấy dấu tay đỏ trên mặt tôi liền tái xanh.
“Trời ơi, ai đánh con?” – mẹ nghẹn giọng.
Tôi chưa kịp nói, nước mắt đã trào ra. Mọi thứ tôi cố nuốt xuống suốt một năm qua bỗng vỡ òa. Tôi kể hết: từ chuyện bà Lệ chì chiết chuyện con cái, chuyện chị chồng Thảo thường xuyên kiếm cớ chèn ép, đến việc Hùng lạnh nhạt như người dưng. Mẹ tôi ngồi lặng, mắt đỏ hoe, bàn tay run run siết chặt vai tôi.
“Con… sao con chịu đựng tới giờ?” – mẹ hỏi.
Tôi chỉ biết cười chua chát: “Con nghĩ… đàn bà lấy chồng phải nhịn.”
Mẹ tôi lắc đầu: “Nhịn là để giữ nhà. Chứ nhịn mà bị giẫm lên mặt thì đó không phải gia đình.”
Tôi ở nhà mẹ ba ngày. Ba ngày ngắn ngủi nhưng đủ để tôi tỉnh ra. Tôi không ăn được nhiều, nhưng tôi ngủ ngon hơn mọi đêm ở nhà chồng. Buổi sáng ngày thứ hai, tôi mở điện thoại ra xem. Hùng gọi cho tôi đúng hai cuộc. Cả hai lần đều chỉ nhá máy. Không có tin nhắn xin lỗi, không có hỏi han.
Nhưng chị chồng Thảo thì khác.
Chị ta nhắn:
“Biết điều thì về xin lỗi mẹ. Đàn bà mà làm lớn chuyện thì chỉ có nhục.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy mà bàn tay lạnh ngắt. Tôi nhận ra trong căn nhà đó, tôi không phải người thân. Tôi chỉ là một món đồ được mang về để phục vụ và đẻ cháu.
Tôi quyết định không khóc nữa.
Tôi gọi cho bạn thân – Ngọc, làm kế toán – nhờ kiểm tra giúp vài thứ. Vì trước đây, tôi có lần vô tình thấy Hùng đưa mẹ anh ta một tập giấy tờ, nghe loáng thoáng chuyện “sang tên” nhưng tôi không quan tâm. Tôi cứ nghĩ tài sản nhà ai người đó giữ.
Ngọc nghe xong, chỉ hỏi một câu:
“Trâm, mày có chắc mày đứng tên cái gì trong cuộc hôn nhân này không?”
Tôi im.
Thật ra, trước lúc cưới, ba mẹ tôi có cho tôi một khoản tiền để mua căn hộ nhỏ. Nhưng Hùng bảo:
“Em cứ để anh lo, vợ chồng một nhà, đứng tên ai cũng vậy.”
Tôi nghe theo. Và đó là sai lầm.
Ngọc gửi tôi một danh sách những thứ tôi cần chuẩn bị: giấy đăng ký kết hôn, giấy tờ liên quan đến khoản tiền ba mẹ tôi đưa, sao kê chuyển khoản, hóa đơn nội thất tôi từng mua bằng tiền của mình. Tôi gom lại từng thứ, giống như đang nhặt từng mảnh vỡ của lòng tự trọng.
Chiều ngày thứ ba, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Giọng bà Lệ vang lên, nhưng không còn đanh đá như hôm trước:
“Trâm à, con về đi. Đừng làm mất mặt nhà này. Con muốn gì cũng được, về nói chuyện.”
Tôi bật cười. Muốn gì cũng được? Nếu đúng vậy, sao hôm bị tát bà không cản? Sao bà cười?
Tôi nhẹ nhàng đáp:
“Con sẽ về. Nhưng con không về để xin lỗi.”
Bà Lệ im bặt vài giây, rồi giọng lại cứng:
“Cô còn bướng à?”
Tôi nói chậm rãi, từng chữ như đóng đinh:
“Con về để lấy lại những gì đáng ra thuộc về con.”
Tôi cúp máy.
Ngọc nhìn tôi, hỏi khẽ: “Mày chắc không? Về đó dễ bị làm nhục tiếp.”
Tôi gật đầu.
“Lần này, tụi nó phải nhìn thấy tao khác.”
Tối hôm đó, tôi mặc bộ đồ đơn giản nhưng chỉnh tề, trang điểm nhẹ để che vết bầm đã nhạt. Tôi không mang vali. Tôi chỉ cầm một chiếc túi hồ sơ.
Tôi bước xuống taxi trước cửa nhà chồng.
Ba ngày trước tôi rời đi trong nước mắt.
Ba ngày sau, tôi quay lại… với một thứ họ chưa từng nghĩ tôi có: bằng chứng và sự quyết liệt.
Tôi bước vào nhà chồng, không ai mở cửa đón. Họ để tôi tự bấm chuông, tự đứng chờ. Cánh cửa vừa mở ra, Thảo nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt khinh khỉnh:
“Cuối cùng cũng biết đường về.”
Tôi không đáp. Tôi bước thẳng vào phòng khách. Bà Lệ đang ngồi trên sofa, Hùng thì ngả lưng xem điện thoại như thể tôi chỉ là người ở về muộn.
Tôi dừng lại giữa phòng, đặt túi hồ sơ lên bàn.
Bà Lệ nhướn mày:
“Cô bày trò gì đây?”
Tôi nhìn thẳng vào bà:
“Hôm trước con bị chị Thảo tát trước mặt cả nhà. Mẹ cười và cổ vũ. Con im vì con nghĩ mình là dâu, phải nhịn. Nhưng con nhịn đủ rồi.”
Thảo bật cười:
“Thế giờ muốn gì? Đòi tát lại à?”
Tôi nghiêng đầu:
“Không. Tôi không làm mấy chuyện hèn đó. Tôi làm chuyện đúng luật.”
Hùng lúc đó mới ngẩng lên, cau mày:
“Trâm, em về thì nói chuyện cho đàng hoàng. Đừng làm quá.”
Tôi nhìn anh ta, giọng bình tĩnh đến lạ:
“Anh nói đàng hoàng? Đàng hoàng là để chị anh tát vợ anh trước mặt anh mà anh vẫn ngồi ăn?”
Không khí bỗng nghẹt lại.
Tôi mở hồ sơ, lấy ra một xấp giấy.
“Đây là sao kê khoản tiền ba mẹ tôi chuyển cho tôi trước cưới. Tổng cộng 600 triệu. Đây là hóa đơn nội thất tôi mua. Và đây là tin nhắn anh nói ‘để anh lo, đứng tên ai cũng vậy’.”
Bà Lệ nheo mắt:
“Tiền đó cô tự nguyện đưa cho chồng cô. Vợ chồng thì—”
Tôi cắt lời:
“Vợ chồng thì chia sẻ, đúng. Nhưng cái tôi không chia sẻ là lòng tự trọng. Và cái tôi không chấp nhận là nhà này coi tôi như cái máy đẻ.”
Thảo đứng bật dậy:
“Cô nói ai là máy đẻ?”
Tôi quay sang:
“Tôi nói đúng vai trò chị đang ép tôi phải làm.”
Thảo giơ tay lên như định tát tiếp, nhưng lần này tôi không né. Tôi nhìn thẳng vào mắt chị ta, giọng lạnh:
“Chị thử động vào tôi lần nữa đi. Tôi sẽ gọi công an ngay tại đây. Và tôi sẽ làm đơn yêu cầu xử lý hành vi cố ý gây thương tích, kèm theo lời khai nhân chứng. Chị muốn thử không?”
Thảo sững lại.
Tôi quay lại nhìn Hùng:
“Anh có hai lựa chọn. Một là anh ký giấy thỏa thuận rõ ràng: hoàn trả lại khoản tiền riêng của tôi, hoặc xác nhận đó là tài sản riêng tôi đóng góp vào căn hộ. Hai là tôi nộp đơn ly hôn, yêu cầu tòa phân chia tài sản và làm rõ việc anh và gia đình anh bạo lực tinh thần với tôi.”
Hùng ném điện thoại xuống bàn:
“Em dọa anh à?”
Tôi bật cười, nhưng không có chút vui:
“Không. Tôi cho anh cơ hội cuối cùng để làm chồng cho đúng nghĩa.”
Bà Lệ lúc này bỗng đổi giọng:
“Trâm à, con bình tĩnh. Mẹ… hôm đó mẹ nóng tính. Con về đây rồi, gia đình hòa thuận lại—”
Tôi nhìn bà:
“Hòa thuận là khi tôi có mặt để phục vụ. Còn khi tôi bị đánh, bà cười. Đó không phải hòa thuận. Đó là tôi bị sỉ nhục.”
Tôi đứng dậy, kéo ghế, ngồi xuống đối diện họ như một người đàm phán.
“Tôi không cần xin lỗi. Tôi cần câu trả lời.”
Không khí im lặng kéo dài. Hùng bắt đầu thấm. Anh ta nhìn sang mẹ và chị gái, rồi nhìn lại tôi. Có lẽ đây là lần đầu anh ta thấy tôi không còn sợ hãi.
Cuối cùng, Hùng hạ giọng:
“Em… muốn bao nhiêu?”
Tôi đáp gọn:
“Đúng những gì tôi có. Không thiếu, không dư. Và một điều nữa.”
Bà Lệ hỏi dồn:
“Điều gì?”
Tôi nhìn thẳng:
“Chị Thảo phải xin lỗi tôi. Trước mặt mẹ và Hùng. Không phải vì tôi cần, mà vì chị ta cần hiểu rằng không ai có quyền tát người khác để ‘dạy’.”
Thảo run lên vì tức. Nhưng lần này, chị ta không có thế áp đảo. Bởi vì tôi đã đứng vững.
Cuối cùng, Thảo nghiến răng:
“…Xin lỗi.”
Bà Lệ cũng lí nhí:
“Thôi… mẹ xin lỗi con.”
Hùng nhìn tôi, mắt lảng đi:
“Anh xin lỗi.”
Tôi nghe ba chữ đó mà không thấy nhẹ. Tôi chỉ thấy… trống rỗng. Vì tôi biết, họ xin lỗi không phải vì hiểu sai, mà vì sợ tôi làm tới.
Tôi đứng dậy, đẩy hồ sơ về phía Hùng:
“Mai tôi cần giấy tờ. Nếu không, tôi sẽ nộp đơn.”
Tôi bước ra cửa.
Sau lưng tôi, cả nhà họ im phăng phắc. Không còn tiếng cười hả hê. Không còn ai dám coi tôi là thứ có thể giẫm đạp.
Ba ngày trước, tôi rời đi như một người thua cuộc.
Ba ngày sau, tôi quay lại… và họ phải cúi đầu.



