Bảo Mẫu Ngày Nào Cũng Tắm Rửa Cho Mẹ Liệt Gường Sạch Sẽ Nhưng Con Trai Mở Camera Xem Xong Tái Mặt Báo Cảnh Sát…
Bà Nguyễn Thị Hồng, 63 tuổi, bị tai biến nằm liệt giường đã gần một năm. Con trai bà là Lê Minh Quân, 32 tuổi, làm nghề chạy xe công nghệ, quanh năm tối mặt. Từ ngày mẹ đổ bệnh, anh thuê một bảo mẫu tên Trần Thị Thảo, 28 tuổi, do người quen giới thiệu, về chăm sóc tại nhà.
Ngày đầu đến, Thảo nói năng nhỏ nhẹ, làm việc nhanh nhẹn. Cô lau người cho bà Hồng rất sạch sẽ, thay ga giường mỗi ngày, bón cháo đúng giờ, thuốc thang không sót. Hàng xóm ai cũng khen Quân thuê được người tốt. Quân cũng yên tâm dần, thỉnh thoảng còn gửi thêm tiền cho Thảo mua sữa, mua bỉm cho mẹ.
Nhưng có một điều khiến Quân khó chịu: mỗi lần tắm rửa cho mẹ, Thảo đều đóng cửa phòng rất kỹ, rồi bảo “Anh đàn ông vào nhìn không tiện.” Quân nghe cũng có lý nên không nói gì.
Một tuần sau, Quân thấy mẹ mình… lạ. Bà Hồng vốn ít nói do méo miệng, nhưng đôi mắt luôn nhìn anh đầy lo lắng. Có lần Quân cúi xuống hỏi nhỏ:
“Má có sao không?”
Bà chỉ ú ớ, bàn tay run run cố kéo tay áo anh.
Quân bắt đầu nghi ngờ. Đêm đó anh ngủ chập chờn vì tiếng động trong phòng mẹ, như tiếng nước chảy và tiếng cửa khóa lách cách. Sáng hôm sau, khi Thảo vào phòng chuẩn bị tắm cho bà Hồng, Quân giả vờ có điện thoại rồi lùi ra ngoài. Nhưng anh không đi xa. Anh lén đứng ở góc cầu thang, mở camera điện thoại, hướng về cửa phòng.
Thảo vừa vào trong đã chốt then. Vài phút sau, Quân nghe tiếng Thảo nói rất nhỏ:
“Bà nằm im nha, không được làm khó con.”
Rồi đến tiếng một vật gì đó kéo lê và tiếng bà Hồng rên nghẹn.
Quân run tay, cố zoom camera sát khe cửa. Đúng lúc ấy, cánh cửa mở hé vì Thảo quên gài chặt. Hình ảnh hiện lên khiến Quân tái mặt: Thảo không chỉ lau rửa bình thường. Cô đang đặt điện thoại lên ghế, màn hình sáng rõ, như đang gọi video với ai đó. Và trong cuộc gọi, có tiếng đàn ông cười khẩy:
“Cho xem rõ mặt bà già coi.”
Quân đứng chết lặng. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Anh không biết Thảo đang làm gì với mẹ mình, nhưng chắc chắn đó không phải chăm sóc. Quân lùi lại, tim đập như muốn vỡ, rồi lập tức bấm số… 113.
Cảnh sát khu vực đến rất nhanh vì Quân trình báo có dấu hiệu xâm phạm đời tư và bạo hành người bệnh. Quân đứng trước cửa phòng mẹ, tay vẫn run, giọng lạc đi:
“Em xin các anh vào kiểm tra ngay… em thấy nó gọi video cho người khác xem mẹ em…”
Hai công an cùng một chị dân phòng gõ cửa liên tục. Bên trong có tiếng động mạnh, rồi tiếng Thảo cuống quýt:
“Dạ… dạ em đây… em đang tắm rửa cho bà, có gì đâu anh!”
Cửa mở ra, Thảo đứng chắn ngay lối vào, tóc hơi rối, mặt đỏ bừng như vừa bị bắt quả tang. Quân thấy ngay chiếc điện thoại đặt trên ghế bị úp xuống, còn màn hình vẫn sáng. Thảo vội chụp lấy, giấu sau lưng.
Một anh công an nghiêm giọng:
“Cô cho kiểm tra phòng. Bác Hồng đâu?”
Thảo lắp bắp:
“Bà… bà nằm trong đó. Em đang lau người cho bà mà…”
Quân lao thẳng vào phòng. Bà Hồng nằm nghiêng, chăn kéo cao quá ngực, mặt bà nhợt nhạt, đôi mắt hoảng hốt. Quân quỳ xuống nắm tay mẹ. Bàn tay bà lạnh toát, các ngón co rút như cố bấu víu. Quân nghẹn giọng:
“Má… má có sao không?”
Bà Hồng không nói được, nhưng nước mắt trào ra. Bà cố đưa tay chỉ vào vùng cổ tay và bắp tay—nơi có vài vết bầm tím cũ, màu vàng xanh lẫn lộn. Quân nhìn mà tim nhói lên. Anh giận đến mức muốn tát Thảo ngay lập tức.
Cảnh sát yêu cầu Thảo đưa điện thoại để kiểm tra. Ban đầu cô cố chối, nói chỉ gọi video cho người nhà hỏi chuyện riêng. Nhưng khi công an yêu cầu mở lịch sử cuộc gọi, Thảo bắt đầu hoảng. Cô cúi đầu, rồi bất ngờ bật khóc:
“Em… em không cố ý… tại em thiếu tiền… em bị người ta dụ…”
Quân gằn từng chữ:
“Dụ cái gì? Dụ quay mẹ tôi cho người ta xem hả?”
Thảo nức nở nói ra sự thật: cô quen một người đàn ông qua mạng tên Hoàng Phú, tự xưng làm “dịch vụ chăm sóc người bệnh tại nhà”, hứa sẽ giúp cô kiếm thêm tiền. Ban đầu chỉ là hướng dẫn cách massage, cách tắm rửa nhanh. Nhưng sau đó, Phú yêu cầu Thảo bật camera gọi video để hắn “xem cô làm đúng kỹ thuật không”.
Vài lần đầu, Thảo nghĩ chỉ là kiểm tra công việc. Nhưng dần dần, hắn bắt Thảo quay rõ mặt bà Hồng, quay cả lúc thay bỉm, và còn cười cợt, nói lời thô tục. Thảo sợ nhưng vẫn làm vì hắn chuyển tiền “thưởng” mỗi lần vài trăm nghìn. Thảo đang nợ tiền trả góp điện thoại, mẹ ở quê bệnh, nên cô nhắm mắt làm liều.
Không chỉ vậy, Quân chết lặng khi công an phát hiện trong điện thoại Thảo còn có những đoạn video đã lưu. Một đoạn quay lúc bà Hồng bị kéo người ra mép giường, Thảo cáu gắt:
“Bà nằm yên! Con làm cực lắm rồi đó!”
Bà Hồng yếu đến mức chỉ biết rên nhỏ, mắt đỏ hoe.
Quân nhìn mà muốn phát điên. Anh tự trách mình quá tin người, quá bận rộn, quá vô tâm. Anh nhớ lại nét mặt bất an của mẹ suốt tuần qua, nhớ ánh mắt mẹ như muốn cầu cứu mà không thể nói.
Công an lập biên bản tại chỗ, yêu cầu đưa Thảo về phường làm việc. Thảo quỳ xuống xin Quân tha, nói cô sẽ xóa hết, sẽ bồi thường. Nhưng Quân chỉ lạnh giọng:
“Tôi không cần tiền. Tôi cần mẹ tôi được tôn trọng.”
Trong lúc đó, một anh công an gọi Quân ra ngoài hỏi thêm thông tin về người tên Hoàng Phú. Quân đưa cả số điện thoại, tài khoản chuyển tiền mà anh vô tình thấy trong tin nhắn. Công an ghi lại rất kỹ, nói sẽ phối hợp điều tra.
Khi Thảo bị đưa đi, bà Hồng vẫn nắm chặt tay Quân không buông. Quân cúi xuống, giọng nghẹn:
“Con xin lỗi má… con xin lỗi…”
Bà Hồng chỉ nhìn anh, nước mắt chảy dài. Và lần đầu tiên sau nhiều tháng, bà cố phát ra một âm thanh yếu ớt như muốn nói:
“Quân…”
Sau hôm đó, Quân gần như không dám rời khỏi nhà. Anh xin nghỉ chạy xe mấy ngày, ở bên cạnh mẹ, tự tay lau người, thay ga, bón ăn. Anh vụng về, làm chậm, nhưng anh làm bằng tất cả sự cẩn thận và ân hận. Mỗi lần chạm vào vết bầm trên tay mẹ, anh thấy tim mình đau nhói.
Quân đưa mẹ đến bệnh viện kiểm tra tổng quát. Bác sĩ nói may mắn bà Hồng không bị gãy xương hay tổn thương nặng, nhưng tinh thần bà bị ảnh hưởng rõ rệt. Bà hay giật mình, ngủ chập chờn. Bác sĩ khuyên gia đình nên có người thân ở cạnh thường xuyên, tránh thay đổi người chăm sóc liên tục.
Về phía Thảo, tại cơ quan công an, cô khai toàn bộ quá trình làm việc và giao nộp điện thoại. Từ dữ liệu trích xuất, công an xác định người đàn ông tên Hoàng Phú không chỉ dụ Thảo quay bà Hồng mà còn dụ nhiều bảo mẫu khác ở các khu vực khác nhau. Hắn lập một nhóm kín trên mạng, chuyên thu thập video “nhạy cảm” từ những tình huống chăm sóc người bệnh, rồi bán cho người khác với giá cao.
Nghe đến đây, Quân lạnh cả người. Anh không thể tưởng tượng những đoạn video về mẹ mình có thể đã bị phát tán đi đâu, đến tay ai. Quân làm đơn yêu cầu xử lý hình sự và đề nghị hỗ trợ ngăn chặn phát tán.
Công an sau đó mời Quân lên làm việc nhiều lần để đối chiếu lời khai. Họ cho Quân xem các giao dịch chuyển khoản từ Phú sang Thảo. Số tiền không lớn—mỗi lần chỉ 200 đến 500 nghìn—nhưng mức độ tàn nhẫn thì không thể đo bằng tiền.
Một tháng sau, công an thông báo đã bắt được Hoàng Phú tại một phòng trọ ở quận khác. Hắn không phải “người làm dịch vụ” như tự nhận, mà là kẻ thất nghiệp, sống bằng cách lừa đảo và bán nội dung bẩn trên mạng. Trong máy tính của Phú chứa hàng loạt video từ nhiều nguồn. Khi nghe tin, Quân vừa nhẹ nhõm vừa rùng mình vì nghĩ đến số nạn nhân khác.
Vụ việc được chuyển sang điều tra mở rộng. Thảo bị xử lý vì hành vi xâm phạm đời tư, làm nhục và có dấu hiệu bạo hành người được chăm sóc. Cô có thái độ hợp tác, gia đình đến xin lỗi, nhưng Quân vẫn giữ quan điểm:
“Xin lỗi không thể xóa được nỗi nhục của mẹ tôi.”
Quân cũng chủ động làm điều anh nghĩ là cần nhất: anh thuê luật sư để hỗ trợ bảo vệ quyền lợi, đồng thời xin tư vấn cách yêu cầu các nền tảng mạng xã hội gỡ bỏ nội dung nếu phát hiện bị phát tán. Anh gia nhập một nhóm cộng đồng chăm sóc người bệnh tại nhà để học cách chăm mẹ đúng cách và tìm người hỗ trợ uy tín.
Từ sau biến cố, Quân thay đổi hoàn toàn. Anh không còn mải kiếm tiền đến mức bỏ mặc mẹ cho người lạ. Anh lắp thêm camera ở khu vực phòng khách và hành lang, nhưng tuyệt đối không đặt trong phòng mẹ để giữ sự riêng tư. Anh cũng đặt quy định rõ ràng nếu thuê người chăm sóc: luôn có người thân kiểm tra ngẫu nhiên, yêu cầu ký cam kết không quay phim chụp ảnh, và chỉ được làm việc khi cửa phòng không khóa kín hoàn toàn.
Bà Hồng dần ổn hơn, nhưng vẫn còn sợ khi có người lạ bước vào nhà. Quân kiên nhẫn ngồi cạnh mẹ mỗi tối, kể chuyện ngày xưa, bật lại những bản nhạc bà thích. Có hôm bà nhìn Quân thật lâu, rồi đưa tay chạm vào má anh—một cái chạm run rẩy nhưng ấm.
Quân cúi xuống, giọng chậm rãi:
“Con biết con sai rồi. Từ giờ con không để ai làm tổn thương má nữa.”
Ngoài cửa sổ, trời tối dần. Căn nhà nhỏ vẫn vậy, nhưng đối với Quân, đó không còn là nơi anh chỉ ghé qua ngủ. Nó là nơi anh phải bảo vệ bằng mọi giá—bởi có mẹ anh ở đó, và mẹ anh đã chịu đủ tổn thương rồi.



