Nghe Tiếng Vợ Rên ở Bên Nhà Hàng Xóm Tôi Lập Tức Lao Vào Nhà Và Chết Lặng Với Cảnh Tượng Bên Trong..
Tôi tên Hùng, 32 tuổi, làm shipper kiêm phụ hồ theo công trình. Vợ tôi là Thảo, 29 tuổi, bán mỹ phẩm online. Chúng tôi ở trọ trong một dãy nhà cấp bốn ở Bình Dương, tường mỏng đến mức hàng xóm ho một tiếng cũng nghe rõ.
Tối đó tôi về muộn. Vừa dựng xe trước cửa phòng, tôi đã thấy cửa khóa trong, đèn vẫn sáng, nhưng không có tiếng Thảo. Tôi gọi mấy lần, không ai trả lời. Trong lòng bắt đầu bứt rứt. Tôi nhìn qua ô cửa sổ nhỏ, chỉ thấy bóng người thoáng qua rồi biến mất.
Đúng lúc ấy, từ căn nhà kế bên – phòng của anh Lợi, người thuê mới dọn đến được hơn tháng – vang lên những âm thanh lạ. Ban đầu là tiếng va chạm, rồi là một tiếng rên nghẹn, rất giống giọng Thảo. Tim tôi như bị ai bóp mạnh.
Tôi sững người vài giây, rồi cơn nóng dồn lên đầu. Tôi chạy sang gõ cửa nhà anh Lợi.
“Anh Lợi! Mở cửa!”
Không ai trả lời. Tôi gõ mạnh hơn. Đằng sau cánh cửa vẫn có tiếng động, ngắt quãng, như ai đó đang cố kiềm chế. Tôi không chịu nổi nữa, lùi lại… đạp thẳng vào cửa.
Cánh cửa bật tung. Tôi lao vào, đầu óc trống rỗng, chỉ kịp nghĩ: Nếu đúng là Thảo…
Nhưng cảnh tượng bên trong khiến tôi chết lặng.
Không có Thảo.
Anh Lợi nằm sõng soài trên nền nhà, mặt tím tái, mắt trợn ngược. Bên cạnh là một cái ghế đổ, chai rượu vỡ và một chiếc điện thoại đang mở loa. Trên màn hình hiện rõ dòng chữ: “Thảo đang gọi…”
Tôi đứng đơ ra, miệng khô khốc. Tay tôi run bần bật khi tôi cúi xuống nghe. Trong loa không còn tiếng người, chỉ là những âm thanh đứt đoạn, rè rè.
Tôi lùi lại một bước, nhìn quanh căn phòng. Trên bàn có một phong bì vàng, ghi nguệch ngoạc: “Gửi Hùng – đọc ngay.”
Tôi nhặt phong bì lên, tim đập dồn dập.
Và rồi tôi hiểu… đêm nay không chỉ là ghen tuông.
Tôi đứng giữa căn phòng của anh Lợi, vừa hoảng loạn vừa lạnh sống lưng. Trong đầu tôi có hàng chục câu hỏi: Tại sao Thảo gọi cho anh ta? Vì sao anh ta nằm đây? Tiếng rên vừa nãy là gì?
Tôi cố giữ bình tĩnh, quỳ xuống kiểm tra. Anh Lợi không còn phản ứng. Tôi không phải bác sĩ, nhưng nhìn sắc mặt tím tái và hơi thở không còn, tôi biết tình hình rất xấu. Tôi lao ra ngoài, vừa chạy vừa gọi cấp cứu.
Trong lúc chờ, tôi quay lại, tay vẫn cầm phong bì vàng như cầm một cục đá nóng. Tôi nhìn màn hình điện thoại của anh Lợi. Cuộc gọi của Thảo vừa kết thúc cách đây vài phút. Tôi gọi lại cho Thảo ngay lập tức.
Chuông đổ dài.
Không ai nghe.
Tôi run lên vì tức. Trong đầu tôi cứ vang lại âm thanh lúc nãy. Nhưng càng nghĩ càng thấy sai. Nếu Thảo ở đây thì cô ấy đâu? Và vì sao nhà tôi lại khóa trong?
Tôi xé phong bì.
Bên trong là một tờ giấy gấp đôi, chữ viết nghiêng nghiêng, như viết vội.
“Hùng, nếu mày đọc được cái này, chắc tao không còn kịp nói trực tiếp.
Tao xin lỗi vì đã kéo vợ mày vào chuyện này. Nhưng tao không làm bậy với cô ấy.
Tao là người quen cũ của Thảo… và tao đến đây để nhắc cô ấy trả nợ.
Thảo không nợ tao, mà nợ một người khác. Tao chỉ là thằng trung gian.
Họ ép tao gọi cho Thảo, ép tao làm khó cô ấy.
Nếu tối nay tao có chuyện, mày nhớ… coi chừng thằng tên Tuấn ‘Gà’.”
Mắt tôi tối sầm.
Tôi đọc đi đọc lại cái tên đó. Tuấn ‘Gà’… tôi đã nghe. Hồi trước, trong khu trọ hay có người bàn tán về một nhóm cho vay nóng, chuyên dụ những người bán hàng online vay “hỗ trợ vốn”, rồi bẫy lãi.
Tôi quay người nhìn quanh phòng anh Lợi. Trên kệ có một xấp giấy biên nhận, vài tờ ghi tên người vay, số tiền, số ngày. Tôi lật nhanh, và tim như rơi xuống nền nhà khi thấy một dòng: “Nguyễn Thị Thảo – 70.000.000 – lãi 2.000.000/tuần.”
Tôi muốn hét lên.
Thảo vay 70 triệu? Từ bao giờ? Tại sao không nói tôi? Tôi làm quần quật mỗi ngày, có tháng thiếu có tháng đủ, nhưng chưa bao giờ để vợ phải vay nóng.
Ngay lúc đó, ngoài cổng có tiếng xe máy thắng gấp. Tôi nín thở. Hai bóng người đứng ngoài, một người đội nón lưỡi trai kéo thấp, người còn lại dáng gầy gầy, tay cầm điện thoại.
Họ nhìn vào trong phòng anh Lợi rồi nhìn quanh dãy trọ.
Tôi vội tắt đèn, né vào góc tối.
Một giọng nói cộc lốc vang lên:
“Thằng Lợi đâu? Sao cửa bị phá?”
Người kia đáp nhỏ hơn, nhưng vẫn nghe được:
“Có khi nó giở trò. Gọi Thảo không bắt máy. Cẩn thận, coi chừng có chuyện.”
Tôi siết chặt phong bì, tim đập như trống. Tôi không hiểu tại sao mình lại ở giữa một mớ hỗn độn này. Tôi chỉ biết một điều: Thảo đang gặp nguy hiểm.
Tôi len ra cửa sau, đi vòng qua lối nhỏ cạnh nhà vệ sinh chung, chạy thẳng về phòng mình.
Cửa phòng tôi vẫn khóa trong.
Tôi đập cửa.
“Thảo! Mở cửa! Anh đây!”
Vài giây sau, cửa hé ra một khe nhỏ. Thảo đứng bên trong, mặt trắng bệch, tóc rối, hai mắt đỏ hoe như vừa khóc.
Cô nhìn tôi, môi run run:
“Anh… anh sang nhà anh Lợi rồi đúng không?”
Tôi gằn giọng:
“Em nói đi. Em vay tiền ai? Tuấn ‘Gà’ là ai?”
Thảo bật khóc nấc lên. Cô lùi lại, đóng cửa thật chặt rồi dựa lưng xuống.
“Em… em bị lừa… Em chỉ định vay 20 triệu nhập hàng… nhưng họ bắt ký giấy khác… rồi thành 70 triệu. Em sợ anh biết…”
Tôi chưa kịp đáp thì điện thoại tôi rung lên.
Một số lạ.
Tôi nghe máy, giọng đàn ông cười khẩy:
“Anh Hùng đúng không? Vợ anh làm mất thời gian của tụi tôi quá.
Giờ anh thay cô ấy trả… hay để tụi tôi tới ‘nói chuyện’?”
Tôi nắm điện thoại đến trắng cả tay.
Và tôi hiểu… cái chết của anh Lợi tối nay chỉ là màn mở đầu.
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng như lửa đốt.
“Anh là ai?” – tôi hỏi.
Đầu dây bên kia cười khẩy: “Không cần biết tao là ai. Mày chỉ cần biết… nếu không trả đủ thì đừng trách.”
“Bao nhiêu?” – tôi gằn.
“Hôm nay tao dễ tính. Đưa 75 triệu. Tính cả phí làm việc của tụi tao.”
Tôi nhìn Thảo đang ngồi bệt dưới sàn, vai run lên từng hồi. Cô ấy không dám nhìn tôi, chỉ úp mặt vào hai bàn tay.
Tôi nghiến răng: “Tôi không có.”
Giọng kia lạnh tanh: “Vậy thì chuẩn bị tinh thần. Tụi tao sẽ qua.”
Bíp.
Cuộc gọi kết thúc.
Không khí trong phòng trọ nặng như đá. Tôi nhìn Thảo, muốn mắng, muốn hét, nhưng cổ họng nghẹn lại. Tôi không còn thời gian để nổi giận. Bởi tôi biết mấy người đó thật sự có thể làm chuyện tàn nhẫn.
Tôi kéo Thảo đứng dậy, giọng dứt khoát:
“Thu đồ. Đi khỏi đây ngay.”
Thảo ngẩng lên, hoảng hốt: “Đi đâu bây giờ anh?”
“Về nhà má ở Đồng Nai. Giờ đi.”
Cô lắc đầu, mắt đỏ rực: “Không kịp đâu… họ biết hết… em đã đưa địa chỉ, số căn cước, cả chỗ anh làm…”
Tôi đứng sững. Những thông tin đó mà rơi vào tay bọn cho vay nóng thì… cái dãy trọ này sẽ thành địa ngục.
Tôi lấy chìa khóa xe, giục Thảo thay đồ. Còn tôi chạy sang phòng anh Lợi lần nữa. Tôi cần bằng chứng. Tôi không thể chỉ nghe lời đe dọa rồi bỏ chạy như một kẻ hèn.
Nhưng vừa ra đến sân, tôi đã thấy hai người lúc nãy đứng trước dãy trọ. Bọn họ quay sang nhìn tôi, ánh mắt lạnh như dao.
Một thằng bước tới:
“Anh Hùng hả?”
Tôi cố giữ bình tĩnh: “Có chuyện gì?”
Hắn cười nhạt: “Vợ anh nợ tiền. Anh tính sao đây?”
Tôi lùi một bước, tay nắm chặt chìa khóa, mắt đảo nhanh tìm đường thoát. Nhưng phía sau tôi, thêm một chiếc xe máy khác vừa trờ tới. Tổng cộng ba người.
Tôi biết mình bị kẹp.
Thảo ở trong phòng. Nếu chúng kéo vào… tôi không dám nghĩ tiếp.
Tôi hít sâu, nói cứng: “Tôi đã gọi công an. Anh Lợi chết rồi.”
Cả nhóm khựng lại nửa giây. Nhưng thằng đứng đầu chỉ nhếch môi:
“Chết thì càng tốt. Đỡ phải chia phần.”
Tim tôi lạnh buốt. Chúng không hề sợ.
Một thằng khác tiến lên, giọng nhỏ nhưng đầy đe dọa:
“Anh thử làm lớn chuyện xem. Người khổ đầu tiên… là vợ anh.”
Tôi trào máu nóng. Nhưng đúng lúc tôi định lao vào, tôi nghe tiếng xe cứu thương từ xa vọng lại. Còi hú xé không khí.
Chúng nhìn nhau.
Thằng cầm điện thoại chửi thề: “Mẹ, có biến. Rút!”
Cả nhóm lên xe phóng đi. Tôi thở phào, chân mềm nhũn.
Chỉ vài phút sau, xe cấp cứu và công an khu vực xuất hiện. Họ kéo băng dây, hỏi tôi liên tục. Tôi kể lại mọi chuyện, đưa phong bì, đưa cả tờ giấy ghi nợ của Thảo tôi đã chụp vội.
Công an nhìn tôi nghiêm:
“Anh phải khai rõ. Đây có thể liên quan tới tội phạm cho vay nặng lãi và có dấu hiệu đe dọa cưỡng đoạt.”
Tôi gật đầu lia lịa. Trong lòng vừa sợ vừa bức xúc. Tôi quay lại nhìn Thảo, cô ấy đứng nép bên cửa, mặt tái xanh, mắt dại đi như người mất hồn.
Khi công an đưa Thảo vào lấy lời khai, cô ấy khóc không thành tiếng:
“Em không muốn vậy… em chỉ muốn kiếm thêm tiền… em không muốn anh khổ…”
Tôi nhìn vợ, cảm giác như có gì đó vỡ ra.
Tôi nhận ra một điều cay đắng: không phải Thảo phản bội tôi. Cô ấy chỉ bị dồn vào đường cùng vì áp lực tiền bạc và những lời dụ dỗ ngọt như mật.
Nhưng chuyện chưa kết thúc.
Vì ngay tối hôm đó, khi tôi về thu dọn ít đồ chuẩn bị đưa Thảo đi chỗ khác, tôi thấy trước cửa phòng có một mảnh giấy nhỏ, bị nhét dưới khe cửa.
Chỉ có đúng một dòng:
“Trốn cũng không thoát.”
Tôi đứng im thật lâu. Rồi tôi gấp tờ giấy lại, nhét vào túi.
Tôi biết cuộc sống của vợ chồng tôi từ giây phút này đã rẽ sang một hướng khác.
Không còn bình yên.
Nhưng tôi cũng biết: tôi không thể bỏ Thảo lại phía sau.



