Mỗi Lần Ông Nội Bế Chấu Gái Là Bé Lại Khóc Thét, Đưa Con Đi Khám Bác Sĩ Nói Một Câu Khiến Tôi Sững Sở Không Tin Nổi…
Từ ngày con bé Bông chào đời, nhà tôi lúc nào cũng rộn ràng. Tôi là Thảo (28 tuổi), sinh Bông được hơn ba tháng thì dần ổn định lại tinh thần sau những ngày đầu làm mẹ. Chồng tôi, anh Hùng (31 tuổi), làm kỹ sư xây dựng, đi sớm về muộn nhưng thương con lắm. Ông nội của Bông là ông Tư (63 tuổi), tính hiền, thương cháu như vàng.
Mọi chuyện bắt đầu từ một điều rất lạ: cứ hễ ông Tư bế Bông là bé khóc thét.
Ban đầu tôi nghĩ bé còn nhỏ, dễ giật mình. Nhưng lạ ở chỗ, tôi bế thì Bông lim dim ngủ, bà nội bế cũng chỉ ọ ẹ vài tiếng. Thậm chí chị giúp việc bế, bé còn cười. Vậy mà cứ ông Tư đưa tay ra là Bông như “bật công tắc”, mặt đỏ gay, cong người, khóc đến khàn giọng.
Ông Tư buồn thấy rõ. Ông ngồi một góc, đưa tay ra rồi rụt lại, cười gượng:
“Thôi chắc con bé không hợp hơi ông…”
Tôi xót, vừa thương con vừa thương ông. Nhưng trong lòng cũng bắt đầu lo. Nhiều lần ông bế thử chỉ vài giây thôi, Bông đã khóc sặc sụa như bị ai chọc đau.
Có đêm, tôi đang ru con ngủ thì ông Tư bước vào, bảo muốn nhìn cháu một chút. Ông chỉ đứng gần thôi mà Bông đã nhăn mặt, thút thít, mắt mở trừng trừng rồi khóc như hoảng. Tôi giật mình, tim đập thình thịch.
Chồng tôi cáu:
“Bố đừng lại gần con nữa, nó khóc hoài kìa!”
Ông Tư sững người, lặng lẽ đi ra. Tôi nhìn theo mà nghẹn.
Sáng hôm sau, tôi quyết định đưa con đi khám. Tôi tự nhủ: trẻ con có thể nhạy cảm, nhưng không thể nào chỉ riêng một người mà bé phản ứng dữ như vậy, lại còn là người ông ruột thịt.
Ở bệnh viện, bác sĩ nhi nhìn bé một lúc rồi hỏi rất kỹ:
“Bé khóc khi ông nội bế… có kèm theo cong người, ưỡn cổ, đỏ mặt không?”
Tôi gật, tay lạnh toát.
Bác sĩ im lặng vài giây rồi nói một câu khiến tôi như chết đứng:
“Không phải bé sợ ông nội… mà bé đang bị đau mỗi khi bị bế sai cách. Và người bế khiến bé đau nhiều nhất… chính là ông.”
Tôi sững sờ, không tin nổi.
Tôi chết lặng khi nghe bác sĩ nói vậy. Trong đầu tôi tua đi tua lại hình ảnh ông Tư bế Bông: ông hay luồn tay dưới nách bé, nhấc bé lên hơi vội rồi ôm sát vào ngực. Nhìn thì chẳng có gì nguy hiểm, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ “bế sai” lại khiến con khóc thét đến mức đó.
Bác sĩ đặt Bông nằm lên bàn khám, nhẹ nhàng ấn kiểm tra vùng lưng và hông. Bông đang ngoan bỗng “rẹt” một tiếng khóc, mặt nhăn nhó. Bác sĩ nhìn tôi, giọng chắc chắn:
“Bé có biểu hiện căng cơ vùng cổ – lưng, phản xạ đau khi bị nâng lên. Nhiều khả năng bé bị torticollis nhẹ (vẹo cổ do cơ co rút) hoặc đau vùng khớp hông do bế, ẵm không đúng tư thế.”
Tôi hoảng:
“Trời ơi… vậy có nguy hiểm không bác sĩ?”
Bác sĩ lắc đầu:
“Không đến mức nguy hiểm nếu phát hiện sớm. Nhưng nếu cứ bế sai kiểu kéo mạnh nách, không đỡ đầu – cổ và không nâng phần mông… bé sẽ đau, lâu ngày có thể ảnh hưởng cột sống, cổ, thậm chí tạo tâm lý sợ bị bế.”
Rồi bác sĩ hỏi tiếp, rất bình tĩnh:
“Ông nội bé có hay bị đau vai, đau lưng, tê tay không?”
Tôi giật mình. Ông Tư đúng là hay than đau vai, thi thoảng ông còn xoa xoa cánh tay, nói tê vì hồi trẻ khuân vác nặng. Tôi trả lời thật.
Bác sĩ gật đầu:
“Đó. Người lớn bị đau vai thường bế theo kiểu tiết kiệm sức, vô tình làm trẻ bị kéo mạnh. Ông ấy không cố ý, nhưng bé cảm nhận đau nên phản ứng dữ.”
Trên đường về, tôi ôm Bông sát ngực, đầu óc rối như tơ vò. Tôi không biết phải nói sao với ông Tư. Ông thương cháu thật lòng, chỉ là vụng về. Nhưng nếu tôi nói thẳng: “Bố bế sai nên cháu đau”, ông sẽ buồn đến mức nào?
Vừa về tới nhà, ông Tư đã đứng sẵn ở cửa. Ông hỏi nhỏ:
“Bác sĩ nói sao con?”
Tôi nhìn đôi mắt ông, thấy vừa lo vừa mong. Tôi nuốt nghẹn rồi cố nói nhẹ nhàng:
“Bác sĩ bảo bé… bị đau cổ lưng nhẹ, cần bế đúng tư thế. Không phải Bông ghét ông đâu, bố ạ.”
Ông Tư thở ra như trút được gánh nặng. Nhưng rồi ông cúi xuống, giọng chùng hẳn:
“Thế… là do ông làm cháu đau hả?”
Tôi không trả lời ngay. Tôi chỉ đưa tờ hướng dẫn bác sĩ ghi: cách bế đỡ đầu, đỡ mông, không kéo nách, không nhấc bé dựng đứng đột ngột.
Ông Tư cầm tờ giấy mà tay run run. Ông nói khẽ:
“Hồi xưa bố bế mấy đứa con tụi bay có sao đâu…”
Chồng tôi từ ngoài đi vào, nghe vậy liền nói:
“Ngày xưa khác, giờ con nít yếu hơn… với lại bố già rồi, tay bố không chắc.”
Câu nói vô tình khiến ông Tư tái mặt. Ông quay đi, không nói gì nữa.
Tối đó, tôi nghe tiếng ông thở dài trong phòng. Tôi vào thì thấy ông đang ngồi nhìn cái áo sơ sinh của Bông, đôi tay xoa xoa như sợ rách. Ông bảo:
“Bố tưởng ôm cháu là niềm vui… ai ngờ lại làm nó đau. Thảo à, bố thấy mình vô dụng quá…”
Tôi ngồi xuống cạnh ông, giọng mềm lại:
“Bố thương cháu nên mới vậy. Mình học lại cách bế thôi bố. Mai con chỉ bố bế từng chút một, được không?”
Ông im lặng lâu lắm rồi gật.
Nhưng vấn đề chưa dừng ở đó. Hai ngày sau, tôi phát hiện một điều khiến tôi lạnh sống lưng: mỗi lần ông Tư đến gần Bông, dù chưa bế, bé vẫn giật mình và khóc trước. Như thể con bé đã “ghi nhớ” nỗi đau.
Tôi bắt đầu nhận ra: nếu không xử lý đúng cách, chuyện này sẽ không chỉ là “bế sai” nữa… mà là một khoảng cách thật sự giữa ông và cháu.
Sáng hôm sau, tôi chủ động nhờ bà nội giữ Bông để tôi nói chuyện riêng với ông Tư. Tôi không thể để ông cứ chìm trong mặc cảm, cũng không thể để Bông lớn lên với cảm giác sợ ông.
Tôi pha cho ông ly trà nóng, kéo ghế ngồi đối diện. Tôi nói thẳng nhưng nhẹ:
“Bố ơi, con biết bố buồn. Nhưng Bông còn nhỏ, con bé không hiểu ai làm đau nó, chỉ biết là mỗi lần gặp ông là cơ thể nó phản ứng. Nếu mình không làm lại từ đầu, sau này càng khó gần.”
Ông Tư nhìn xuống bàn, giọng khàn:
“Bố sợ bế nó nữa… bố sợ nó khóc.”
Tôi gật:
“Vậy mình không bế liền. Mình tập cho bé quen giọng và mùi của ông trước.”
Tôi nhớ lời bác sĩ dặn thêm khi ra về: trẻ sơ sinh rất nhạy với cảm giác khó chịu, muốn bé bớt phản ứng thì phải tạo lại trải nghiệm an toàn. Tôi lập kế hoạch đơn giản:
-
Ông Tư chỉ đứng gần, nói chuyện nhỏ nhẹ.
-
Ông đeo khẩu trang mỏng vì ông hay dùng dầu xoa bóp, mùi khá nồng.
-
Ông không được đưa tay bế bất ngờ.
-
Khi bế, tôi sẽ hướng dẫn từng bước, bế ở tư thế nằm ngang, đỡ đầu và mông.
Ông nghe mà gật liên tục, như người sắp được “cứu”.
Chiều hôm đó, tôi bế Bông ngồi trên ghế sofa. Ông Tư ngồi cách một mét. Ông không nhìn chằm chằm, chỉ khẽ nói:
“Bông ơi… ông nội đây. Ông không làm con đau nữa đâu…”
Bông vẫn nhăn mặt, miệng bắt đầu mếu. Tôi nắm lấy tay ông, đặt lên bàn tay nhỏ xíu của con, chỉ chạm nhẹ. Tôi thì thầm:
“Con nhìn nè, ông nội nè. Không sao đâu.”
Kỳ lạ là Bông không khóc to. Con bé chỉ “è è” vài tiếng rồi im. Ông Tư mắt đỏ hoe.
Ngày thứ hai, ông ngồi gần hơn, đưa cho Bông nghe cái lục lạc nhỏ tôi mua. Ông không bế, chỉ lắc nhẹ. Bông nhìn theo, tò mò. Cái nhìn đó làm ông như sống lại.
Ngày thứ ba, tôi thử cho ông bế nhưng có “chốt an toàn”: tôi ngồi sát, tay tôi vẫn đỡ phần lưng và cổ của bé.
Ông Tư run đến mức cả người cứng đờ. Tôi phải nói từng câu:
“Bố luồn tay dưới đầu bé… đúng rồi. Tay kia đỡ mông… từ từ thôi. Bố đừng nhấc lên nhanh…”
Bông vừa được nâng lên đã khựng lại, mắt mở tròn, môi run run. Tôi hồi hộp đến nín thở.
Ông Tư không dám ôm sát, ông chỉ giữ bé cách ngực một chút, như sợ làm đau. Ông nói nhỏ:
“Ông xin lỗi con…”
Và rồi… điều mà cả nhà tôi không ai tin nổi đã xảy ra.
Bông nhìn thẳng vào mặt ông, miệng chúm chím, rồi thở ra một tiếng “ư…” rất nhẹ. Không khóc. Không thét. Con bé rướn người, tay nhỏ bấu lấy áo ông.
Bà nội đứng cạnh tôi bật khóc ngay:
“Trời ơi… nó chịu ông bế rồi!”
Chồng tôi đang quay video cũng đứng sững. Tôi nhìn ông Tư, thấy nước mắt ông rơi xuống từng giọt, nhưng gương mặt ông lại cười như đứa trẻ.
Ông nói, giọng vỡ ra:
“Ông bế được cháu rồi… Ông bế được cháu rồi Thảo ơi…”
Tôi cũng khóc theo. Không phải vì chuyện lớn lao gì, mà vì tôi hiểu: đôi khi khoảng cách trong gia đình không đến từ thù ghét, mà chỉ từ một sai sót nhỏ… nếu không ai kiên nhẫn sửa lại, nó có thể thành vết xước cả đời.
Sau đó, tôi vẫn đưa Bông đi tái khám và tập vận động cổ nhẹ theo hướng dẫn. Tôi cũng mua thêm một chiếc địu mềm để ông Tư bế đỡ mỏi tay, đúng tư thế. Ông không dùng dầu xoa bóp gần bé nữa, thay bằng thuốc uống theo đơn bác sĩ vì vai ông cũng cần điều trị.
Từ một đứa bé khóc thét, Bông dần quen ông. Một tháng sau, mỗi lần nghe tiếng ho nhẹ của ông Tư, con bé lại quay đầu tìm, rồi cười “hề hề”. Ông nội giờ trở thành người ru cháu ngủ giỏi nhất nhà.
Và mỗi lần nhìn cảnh đó, tôi thấy lòng mình bình yên lạ.



