Hàng Xóm Mượn Tôi 500K Mua Gạo. Một Tuần Sau Bà Trả Bằng Một Thứ Khiến Tôi Cầm Mà Run Rấy Toàn Thân….
Tôi tên Hải, 29 tuổi, làm nhân viên kho cho một công ty vật liệu ở Bình Dương. Tôi thuê trọ trong một dãy phòng cấp bốn, mỗi phòng chừng mười mấy mét vuông. Cuộc sống chật vật nhưng yên ổn, chỉ mong đi làm về được ăn bữa cơm nóng, ngủ một giấc rồi mai lại cày tiếp.
Phòng sát bên tôi là bà Tư Lành, hơn 50 tuổi, sống cùng thằng con trai là Tuấn, tầm 26–27 tuổi. Tuấn ngày trước nghe đâu làm công trình, về sau thất nghiệp, suốt ngày nằm nhà hoặc tụ tập bạn bè nhậu nhẹt. Bà Tư thì hay cặm cụi đi sớm về khuya, ai hỏi làm gì bà chỉ cười trừ: “Đi phụ người ta chút việc vặt con ơi.”
Hôm đó là chiều thứ bảy. Tôi mới tắm xong, đang ăn mì gói thì nghe tiếng gõ cửa gấp gáp. Mở ra thấy bà Tư đứng đó, mặt tái tái, tay nắm chặt vạt áo.
“Hải ơi… con cho bà mượn 500 ngàn được không? Bà mua gạo với ít đồ ăn… trong nhà hết sạch rồi.”
Giọng bà khàn đi như cố nuốt nghẹn.
Tôi nhìn vào mắt bà, thấy nó đỏ và sâu hoắm. Tôi không phải người dư dả, nhưng cũng không nỡ. Tôi rút 500 ngàn trong ví đưa bà. Bà nhận tiền mà tay run run, cúi đầu cảm ơn rối rít.
“Bà hứa đúng một tuần, bà trả đủ. Con đừng nói với ai… nhất là… đừng nói với thằng Tuấn.”
Nghe câu đó, tôi hơi lạ. Nhưng nghĩ chắc bà sợ con trai biết lại lấy tiền đi nhậu nên tôi gật.
Suốt tuần đó, tôi thấy bà Tư càng ít ra khỏi phòng. Tuấn lại càng hay cáu, tiếng chửi thề văng vẳng qua vách tôn mỏng. Có đêm tôi nghe tiếng đồ đạc rơi, rồi tiếng bà Tư khóc nấc.
Đúng một tuần sau, tối muộn, tôi đang chuẩn bị ngủ thì lại có tiếng gõ cửa. Mở ra, bà Tư đứng đó nhưng không cầm tiền. Trên tay bà là một chiếc túi vải đen, cột nút chặt, nhìn như vừa giấu ở đâu đó lâu ngày.
Bà đưa tôi túi đó, giọng rít lên:
“Hải… bà trả con… bằng cái này. Con cầm lấy… rồi cất đi ngay! Đừng để ai thấy!”
Tôi vừa nhận túi, mới sờ vào thôi mà lạnh sống lưng. Bên trong không phải tiền. Nó cứng, nặng, vuông vuông, như một thứ kim loại… hoặc một tập giấy dày bị ép chặt.
Tôi nhìn bà Tư, định hỏi, thì bà đã quay mặt đi. Mắt bà hoảng loạn như người đang chạy trốn. Tôi đứng chết trân ở cửa, tim đập thình thịch.
Và đúng lúc đó… từ phía phòng bà, vang lên giọng Tuấn gằn gằn:
“MẸ! MẸ ĐANG LÀM GÌ NGOÀI ĐÓ?!”
Tôi cầm cái túi vải trong tay… mà run rẩy toàn thân.
Tôi giật mình, vội kéo bà Tư vào sát cửa phòng tôi, nói nhỏ:
“Bà… trong này là gì vậy? Bà đưa con làm gì? Con chỉ cho bà mượn 500 thôi mà…”
Bà Tư nhìn tôi, môi mím chặt. Bà không trả lời ngay, chỉ nói đúng một câu như dặn dò lần cuối:
“Con đừng mở ra ở đây. Cất kỹ. Tối nay… nếu có ai gõ cửa hỏi… con nói con không biết gì.”
Nói xong bà quay ngoắt đi, lẩn nhanh về phòng mình như sợ chậm một giây thôi là có chuyện.
Tôi đứng trong phòng, tay vẫn cầm túi. Cửa phòng bên kia bật mạnh. Tuấn bước ra, dáng người cao gầy, mặt hốc hác vì rượu. Nó đảo mắt nhìn qua nhìn lại rồi dừng ngay ở tôi.
“Anh Hải!” Tuấn gọi, giọng ngọt lạt nhưng mắt lại sắc như dao. “Anh có thấy mẹ em vừa đi qua đây không?”
Tôi nuốt khan. Trong tay tôi lúc đó cái túi vải như đang nóng dần lên, tim tôi cũng nóng theo. Tôi cố giữ bình tĩnh:
“À… bà đi về phòng rồi.”
Tuấn cười nhạt, gãi cằm:
“Vậy hả… Em tưởng mẹ em lại đi đâu. Dạo này bả hay giấu em.”
Nói xong nó nhìn chằm chằm vào tay tôi, như muốn xuyên qua cái túi vải. Tôi kéo túi vào sát người, giả vờ lấy điện thoại.
Tuấn bước sát hơn một chút:
“Anh cầm gì đó?”
Tôi lắc đầu:
“À không… đồ linh tinh thôi.”
Nó đứng im vài giây, rồi quay về phòng. Nhưng tiếng cửa đóng lại không làm tôi bớt căng. Tôi cảm giác như mình vừa thoát một cái bẫy.
Tôi đóng cửa phòng, kéo khóa. Ngồi bệt xuống nền gạch lạnh. Tôi không phải kiểu người tò mò, nhưng cái túi đó quá kỳ lạ. Cộng thêm dáng vẻ hoảng loạn của bà Tư… tôi sợ đây không chỉ là chuyện “trả nợ”.
Tôi hít sâu, mở nút dây.
Bên trong là một xấp giấy tờ được bọc nylon kỹ, kèm một chiếc phong bì màu vàng đã cũ. Tôi lôi ra thì thấy… SỔ ĐỎ.
Tôi đứng bật dậy như bị điện giật.
Không phải một cuốn, mà là hai cuốn sổ đỏ cùng mang tên Trần Thị Lành. Kèm theo đó là một tờ giấy viết tay: chữ nguệch ngoạc, nhưng đọc rõ từng dòng:
“Hải… nếu con đọc được cái này nghĩa là bà không còn cách nào khác. Tuấn nó đang nợ người ta. Nó lấy hết đồ trong nhà bán rồi. Bà không cho nó sổ đỏ, nó sẽ đánh bà chết. Bà nhờ con giữ giùm. Khi nào con thấy an toàn, con đưa bà ra khỏi đây… Bà xin con.”
Tôi bủn rủn chân tay. Tôi tưởng 500 ngàn mua gạo là chuyện nhỏ, ai ngờ lại kéo theo thứ lớn như vậy.
Tôi đang rối thì bên ngoài vang lên tiếng đập cửa rầm rầm.
“Anh Hải! Mở cửa!” — giọng Tuấn.
Tôi giấu vội sổ đỏ vào trong balo, nhét xuống gầm giường. Phong bì vàng tôi nhét vào túi quần. Tôi mới vừa đứng dậy thì cửa lại bị đập mạnh hơn.
“Mở ra!” Tuấn quát. “Em biết mẹ em vừa qua đây. Anh đừng giấu!”
Tôi cố giữ giọng bình thường:
“Có chuyện gì mà em làm dữ vậy?”
“Mẹ em cầm cái gì qua đây đúng không?” Nó gằn từng tiếng, như muốn nuốt chửng tôi. “Anh trả lại đây. Đó là chuyện gia đình em.”
Tôi thấy tay mình lạnh ngắt. Nếu tôi mở cửa, tôi không biết nó sẽ làm gì. Còn nếu tôi không mở, nó có thể gọi người hoặc phá cửa.
Tôi lùi lại một bước, nhìn quanh phòng tìm thứ phòng thân. Cái búa nhỏ tôi dùng đóng kệ gỗ nằm ở góc.
Tôi chậm rãi trả lời qua cửa:
“Tuấn… anh không giữ gì của mẹ em. Bà qua hỏi thăm chút thôi.”
Im lặng vài giây.
Rồi giọng Tuấn nhỏ lại, nhưng ghê hơn:
“Anh Hải… em nói thật… anh đừng để em làm lớn chuyện.”
Ngay lúc đó, tôi nghe tiếng cửa phòng bà Tư bật mở, rồi tiếng bà hét lên:
“Tuấn! Mày tránh ra!”
Tôi nhìn qua khe cửa sổ. Bà Tư đứng đó, tóc rối bù, tay ôm bụng như đau. Bà nhìn về phía tôi một cái. Ánh mắt đó vừa sợ, vừa van xin, vừa như gửi gắm.
Tuấn quay sang bà, giọng bùng lên:
“Sổ đâu?! Mày giấu ở đâu?!”
Tôi hiểu ngay: nó đang tìm sổ đỏ. Và tôi… đang giữ thứ nó muốn.
Tôi chưa kịp nghĩ thêm thì Tuấn lao về phía bà, kéo tay bà mạnh đến mức bà ngã khuỵu xuống nền xi măng.
Tôi không chịu nổi nữa.
Tôi bật khóa, mở cửa, lao ra:
“Tuấn! Dừng lại!”
Nó quay phắt lại nhìn tôi. Mắt nó đỏ ngầu:
“Anh muốn xen vào hả?”
Tôi biết, giây phút này… nếu tôi xử lý sai, sẽ có người bị thương. Hoặc là bà Tư. Hoặc là tôi.
Tôi đứng chắn giữa Tuấn và bà Tư, hai tay đưa ra trước như phản xạ. Bà Tư nằm co quắp dưới nền, thở dốc, mặt nhăn lại vì đau. Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình phải can thiệp vào chuyện nhà người khác kiểu này, nhưng nhìn cảnh đó tôi không làm ngơ được.
“Tuấn, bình tĩnh!” Tôi cố nói dứt khoát. “Em đánh mẹ em như vậy là sai rồi.”
Tuấn cười khẩy, giọng chát:
“Anh không hiểu gì hết! Bà già đó làm khổ em! Bà giấu đồ của em!”
“Đồ của em?” Tôi gằn lại. “Sổ đỏ mang tên bà, sao là của em?”
Tuấn đứng sững một nhịp. Sự im lặng đó giống như tôi vừa chọc trúng điểm yếu nhất của nó. Nó nghiến răng, quay phắt về phía phòng tôi:
“Anh biết sổ ở đâu đúng không?”
Tôi thấy lạnh sống lưng, nhưng vẫn đứng yên. Tôi không thể để nó vào phòng lục tung. Nếu nó lấy được sổ, bà Tư coi như hết đường sống.
Tuấn bước tới một bước. Tôi lùi nửa bước, tay nắm chặt. Không phải tôi muốn đánh nhau, nhưng tôi cũng không thể để mình bị dồn ép.
Bà Tư lúc đó ngồi dậy được, giọng run run:
“Tuấn… mẹ xin mày… mẹ không có giấu gì của mày hết… Mày muốn tiền… mẹ sẽ kiếm… nhưng đừng làm vậy…”
“Kiếm?” Tuấn gào lên. “Kiếm kiểu gì? Đi rửa chén thuê với bán vé số cả đời cũng không đủ! Mẹ biết con nợ bao nhiêu không? Họ sắp tới kéo con đi rồi đó!”
Tôi nghe đến đó thì hiểu. Không phải nợ vài triệu. Giọng nó hoảng loạn, tuyệt vọng như người đang bị dí tới chân tường.
Nhưng dù vậy… đánh mẹ vẫn là không thể chấp nhận.
Tôi lấy điện thoại ra, nói lớn:
“Tuấn, nếu em còn đụng tay, anh gọi công an.”
Tuấn nhìn điện thoại rồi nhìn tôi, ánh mắt chuyển từ hung hăng sang tính toán. Nó lùi lại, nở nụ cười méo xệch:
“Anh Hải… anh nghĩ gọi công an là xong hả? Anh ở đây thuê trọ, em cũng thuê trọ. Anh làm lớn chuyện, anh cũng mệt.”
Nó nói đúng. Tôi chỉ là người thuê trọ, không họ hàng, không người chống lưng. Nhưng nếu tôi sợ, thì bà Tư sẽ bị nuốt chửng.
Tôi quay sang bà Tư:
“Bà đứng lên được không? Bà qua phòng con ngồi tạm.”
Bà Tư gật đầu, cố bám tường đứng lên. Tôi đỡ bà đi qua. Tuấn đứng chặn lại.
“Bà đi đâu?” nó hỏi.
Tôi đáp thẳng:
“Qua phòng anh nghỉ. Anh khóa cửa lại.”
Tuấn trợn mắt:
“Anh bênh bà luôn hả? Anh dám chắc anh làm vậy là đúng không?”
Tôi nhìn nó, tim vẫn đập mạnh nhưng giọng tôi đã chắc hơn:
“Đúng. Vì đó là mẹ em.”
Khoảnh khắc ấy, Tuấn như muốn lao vào. Nhưng nó dừng lại khi nghe tiếng người trong dãy trọ bắt đầu mở cửa, xì xào. Có bà cô phòng đầu dãy nói vọng:
“Ủa, sao ồn dữ vậy?”
Tuấn liếc quanh, rồi nhổ một bãi nước bọt xuống đất:
“Được. Anh muốn giữ thì giữ. Nhưng anh nhớ… cái gì của em, em sẽ lấy lại.”
Nói xong nó quay vào phòng, đóng cửa cái rầm.
Tôi đưa bà Tư vào phòng mình, cho bà uống nước. Bà ngồi run bần bật, tay ôm bụng. Tôi kéo ghế cho bà, rồi ngồi xuống đối diện.
“Bà… rốt cuộc chuyện gì vậy?” tôi hỏi.
Bà Tư nấc lên. Mất vài phút bà mới nói ra được. Tuấn nghiện cá độ bóng đá, nợ lãi ngày càng chồng chất. Ban đầu bà Tư còn bán đồ đạc trong nhà trả giúp. Nhưng càng trả càng lún. Tuấn bắt bà phải đưa sổ đỏ nhà ở quê để thế chấp vay nóng.
Bà không chịu. Nó chuyển sang đe dọa, đánh đập, canh lúc bà đi làm về là lục tìm.
“Bà mượn con 500… thật ra không phải chỉ mua gạo…” bà nghẹn giọng. “Bà không còn tiền… nhưng quan trọng hơn… bà muốn thử con có phải người tốt không. Bà cần người giữ giúp cái này… chứ để trong phòng, nó giết bà mất…”
Tôi nghe mà sống mũi cay xè. Tôi hiểu cảm giác bị dồn đến đường cùng. Và cũng hiểu vì sao bà “trả nợ” bằng thứ làm tôi run. Không phải vì giá trị của cuốn sổ đỏ… mà vì trách nhiệm nó đặt lên tay tôi.
Tôi lấy phong bì vàng ra. Trong đó có tờ giấy ghi số điện thoại một người tên chị Hương ở quê, kèm lời nhắn:
“Nếu có chuyện, gọi chị Hương — em gái bà.”
Tôi nói ngay:
“Bà Tư, tối nay bà ngủ đây. Sáng mai con chở bà ra bến xe về quê. Con gọi chị Hương trước.”
Bà Tư sững người, rồi òa khóc. Bà nắm tay tôi, chặt đến mức tôi đau:
“Con… con giúp bà thật hả?”
Tôi gật đầu:
“Giúp. Nhưng bà phải làm đơn trình báo. Không thể để nó đánh bà như vậy mãi.”
Đêm đó tôi không ngủ. Tôi nằm nghe từng tiếng động ngoài hành lang. Mỗi lần có tiếng bước chân, tôi lại ngồi bật dậy. Không phải tôi sợ Tuấn đánh tôi… mà sợ bà Tư xảy ra chuyện.
Sáng sớm, tôi xin nghỉ làm nửa buổi, chở bà ra bến xe. Trước khi lên xe, bà Tư quay lại nhìn tôi, mắt đỏ hoe:
“Bà không biết trả ơn con sao… 500 ngàn đó… bà xin lỗi…”
Tôi lắc đầu:
“Bà đừng nhắc nữa. Bà giữ sức khỏe. Về quê rồi mình tính tiếp.”
Chiếc xe rời bến. Tôi đứng nhìn theo, trong túi vẫn còn hai cuốn sổ đỏ. Tay tôi lại run.
Nhưng lần này… tôi run không phải vì sợ hãi.
Mà vì tôi biết mình vừa bước vào một chuyện mà nếu không làm tới cùng, một người mẹ sẽ bị chính con mình hủy hoại.



