Cô gái 19 tuổi cưới chồng 85 tuổi, đêm tân hôn phát hiện bí mật khiến cho toàn thân tê tái…
Ngọc Mai, 19 tuổi, đứng trước gương trong căn phòng tân hôn rộng đến mức cô thấy lạnh sống lưng. Chiếc váy cưới vẫn còn vương mùi nước hoa đắt tiền, nhưng đôi bàn tay Mai thì run bần bật.
Tối nay, cô trở thành vợ của ông Lâm — người đàn ông 85 tuổi, nổi tiếng khắp vùng vì giàu có và kín tiếng. Đám cưới diễn ra như một buổi ký kết hơn là lễ cưới: khách toàn người mặc vest, nói chuyện làm ăn; mẹ Mai cười nhiều đến mức gò má cứng lại, còn Mai chỉ biết gật đầu như một cái máy.
Mai chưa từng nghĩ đời mình sẽ rẽ sang hướng này. Ba mất sớm, mẹ bệnh liên miên, nhà nợ nần. Khi ông Lâm đề nghị giúp trả hết nợ, đổi lại Mai làm vợ hợp pháp, mẹ cô đã khóc và gọi đó là “cơ hội cuối cùng”.
Cánh cửa phòng mở ra. Ông Lâm bước vào, dáng lưng còng, đôi mắt vẫn sáng. Ông không chạm vào Mai, chỉ nói bằng giọng khàn nhưng rõ:
– Con đừng sợ. Đây chỉ là một thỏa thuận.
Mai ngẩn người. Thỏa thuận?
Ông Lâm đặt lên bàn một tập hồ sơ dày, bảo Mai ngồi xuống. Trên trang đầu là dòng chữ in đậm: “HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN VÀ ỦY QUYỀN TÀI SẢN”.
Mai lật tiếp, tim đập dồn. Trong đó ghi rõ: Mai là vợ hợp pháp, được chu cấp đầy đủ, nhưng tuyệt đối không được rời khỏi căn nhà này quá 24 giờ nếu không báo trước, không được tiếp xúc với “người liên quan đến bà Thúy”, và đặc biệt có một điều khoản khiến Mai toát mồ hôi:
“Trong vòng 30 ngày, bên B phải ký xác nhận đồng ý tiếp nhận quyền thừa kế theo danh sách người thừa kế đính kèm.”
Mai nhìn sang trang phụ lục. Danh sách người thừa kế… chỉ có một cái tên duy nhất: Ngọc Mai.
Cô sững sờ. Vậy nghĩa là… ông Lâm muốn để lại tất cả cho cô?
Chưa kịp hỏi, điện thoại ông Lâm rung lên. Ông nhìn màn hình, mặt biến sắc, rồi tắt máy ngay.
Ngoài hành lang, Mai nghe rõ tiếng ai đó gằn giọng:
– Nó đã vào nhà rồi. Lần này, đừng để nó ký được gì cả.
Mai lạnh toát sống lưng.
Cô vừa cưới… và ngay đêm đầu tiên, cô hiểu rằng mình không phải cô dâu, mà là một quân cờ.
PHẦN 2 (550+ từ) – SỰ THẬT TRONG NGÔI NHÀ GIÀU CÓ
Sau câu nói ngoài hành lang, Mai không dám thở mạnh. Cô nhìn ông Lâm, nhưng ông chỉ bình thản như thể đã quen với những lời đe dọa ấy.
Ông rót một ly nước ấm đưa cho Mai.
– Con nghe rồi đúng không?
Mai nuốt khan.
– Họ… muốn con không ký được gì?
Ông Lâm khẽ gật. Dưới ánh đèn vàng, gương mặt ông hiện rõ những nếp nhăn sâu như đã trải qua nhiều năm đề phòng và chịu đựng.
– Con có biết vì sao ông chọn con không?
Mai lắc đầu. Cô chỉ nghĩ đây là một cuộc trao đổi để cứu mẹ và gia đình.
Ông Lâm kéo ngăn bàn, lấy ra một phong bì cũ đã ngả màu, trong đó là một tấm ảnh chụp ông khi còn trẻ bên cạnh một người phụ nữ đang bế một bé gái khoảng hai tuổi.
Mai nhìn kỹ rồi giật mình. Người phụ nữ trong ảnh… giống cô một cách kỳ lạ. Đặc biệt là đôi mắt và nụ cười.
– Đây là ai…? – Mai hỏi, giọng run.
Ông Lâm đáp:
– Mẹ ruột của con.
Mai chết lặng. Cô tưởng mẹ cô chính là mẹ ruột.
Ông Lâm nhìn xa xăm:
– Bà ấy tên Hạnh. Năm xưa làm ở xưởng may của ông. Ông yêu bà ấy, nhưng gia đình ông bắt cưới người khác. Khi bà ấy mang thai, mọi thứ trở thành scandal. Bà ấy bỏ đi, mang theo con.
Mai nghe mà đầu óc quay cuồng.
– Vậy… ông là…?
Ông Lâm không nói thẳng “ông là cha”, chỉ thở dài:
– Ông nợ mẹ con một đời. Và nợ con một tuổi thơ đủ đầy.
Mai bỗng thấy rùng mình. Nếu chuyện này là thật, thì cuộc hôn nhân này… không còn là cứu rỗi, mà là thứ gì đó méo mó và đáng sợ.
Cô đứng bật dậy:
– Không! Con không thể… Con không thể là vợ ông!
Ông Lâm giơ tay ra hiệu bình tĩnh.
– Con nghe ông nói hết đã. Trên giấy tờ, ông không hề là cha của con. Không ai biết, và ông cũng không muốn con mang danh “con rơi”. Ông làm vậy để bảo vệ con.
Mai cười nhạt, nước mắt bắt đầu trào ra.
– Bảo vệ bằng cách cưới con ư?
Ông Lâm im lặng vài giây rồi nói thật chậm:
– Ông không còn nhiều thời gian. Ông cần một người thừa kế hợp pháp để giữ tài sản khỏi rơi vào tay những người đang muốn giết ông.
Mai cảm giác tim mình thắt lại.
– Giết… ông?
Ông Lâm chỉ về phía cửa.
– Con nghe họ nói đấy. Người gọi điện cho ông là Hoàng, con trai riêng của vợ ông trước kia. Nó không phải con ruột ông, nhưng lớn lên trong nhà này, nó coi tất cả là của nó. Khi ông lập di chúc để lại phần lớn tài sản cho quỹ từ thiện và cho con, nó điên lên.
Mai run giọng:
– Nhưng tại sao lại là con? Trong danh sách chỉ có một mình con…
– Vì con là người duy nhất ông tin không phản bội ông. Và vì con là… món nợ của ông với mẹ con.
Không khí trong phòng như đông cứng.
Mai nhìn lại tập hồ sơ. Điều khoản “không rời khỏi nhà quá 24 giờ” bỗng trở nên đáng sợ hơn. Đây không phải sự kiểm soát bình thường… mà là bảo vệ, hoặc là giam lỏng.
Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa mạnh.
– Ba! Mở cửa! Con có việc gấp!
Giọng đàn ông trẻ, gằn từng chữ.
Ông Lâm nhìn Mai, ánh mắt nghiêm lại:
– Từ giờ, con phải cực kỳ tỉnh táo. Đừng tin ai trong nhà này, kể cả người giúp việc. Nếu con muốn sống yên, con chỉ có hai lựa chọn: ký và nghe lời ông… hoặc rời đi ngay lập tức.
Mai sững sờ:
– Con có thể rời đi?
– Có. Nhưng ông không chắc con và mẹ con còn an toàn.
Mai chưa kịp trả lời, cánh cửa bật mở. Một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi bước vào, mắt sắc như dao.
Anh ta nhìn Mai từ đầu đến chân, cười lạnh.
– Chào… “mẹ kế” mới của tôi.
Mai cảm giác sống lưng lạnh buốt.
Và cô biết, thứ đang chờ cô không phải cuộc sống xa hoa… mà là một cuộc chiến.
PHẦN 3 (550+ từ) – CÚ LẬT: NGỌC MAI KHÔNG PHẢI NGƯỜI NGÂY THƠ
Hoàng ngồi xuống ghế đối diện Mai, thái độ ung dung như thể đây là nhà của anh ta.
– Cô còn trẻ nhỉ. 19 tuổi đã biết chọn đường tắt rồi.
Mai mím môi, cố giữ bình tĩnh. Ông Lâm vẫn đứng cạnh bàn, tay chống gậy nhưng ánh mắt không hề yếu.
– Hoàng. Ra ngoài. – ông nói dứt khoát.
Hoàng nhún vai:
– Con chỉ muốn chúc mừng. Dù sao ba cũng sắp có người “kế nghiệp”.
Anh ta nói chữ “kế nghiệp” với giọng mỉa mai, rồi nhìn thẳng vào tập hồ sơ trên bàn. Ánh mắt Hoàng tối lại.
Mai nhận ra một điều: Hoàng không chỉ ghét cô vì ghen tài sản. Anh ta sợ cô ký vào đó.
Hoàng đứng dậy, tiến lại gần, cúi xuống sát mặt Mai:
– Cô nghĩ cô sẽ được hưởng hết thật à? Đừng ngây thơ. Ở nhà này, ai chạm vào thứ không phải của mình… đều phải trả giá.
Mai nắm chặt tay, rồi bất ngờ nói:
– Anh sợ tôi ký, đúng không?
Hoàng khựng lại nửa giây. Chỉ một thoáng thôi, nhưng đủ để Mai thấy.
– Tôi sợ? – Hoàng cười khinh – Tôi chỉ thấy tội cho cô.
Ông Lâm gõ gậy xuống sàn:
– Cút ra.
Hoàng quay người đi, nhưng trước khi đóng cửa, anh ta ném lại một câu như lưỡi dao:
– Ba coi chừng. Con bé này không đơn giản đâu.
Cánh cửa khép lại.
Mai nhìn ông Lâm, giọng khàn:
– Ông ta nói đúng. Con không đơn giản.
Ông Lâm nheo mắt:
– Ý con là sao?
Mai đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, kéo rèm nhìn xuống sân. Trong bóng tối, cô thấy vài bóng người lảng vảng, rõ ràng không phải người giúp việc bình thường.
Mai quay lại, lần đầu tiên ánh mắt cô sắc lạnh:
– Con không cưới ông chỉ vì mẹ con nợ tiền. Con biết ông giàu, biết ông yếu, biết nhà này có mùi nguy hiểm… nhưng con vẫn bước vào.
Ông Lâm im lặng. Ông không ngạc nhiên, chỉ hỏi:
– Ai xúi con?
Mai cười nhạt.
– Không ai xúi. Con tự tính.
Rồi cô rút từ túi áo khoác cưới ra một chiếc điện thoại khác — chiếc mà cô đã giấu kín từ chiều.
Mai bật màn hình lên. Là đoạn ghi âm cuộc nói chuyện giữa mẹ cô và một người đàn ông lạ:
“Chỉ cần con bé ký vào, tiền sẽ chuyển ngay. Ông Lâm chết cũng không liên quan.”
Mai đặt điện thoại xuống bàn.
– Con nghe được cuộc gọi này cách đây một tuần. Từ lúc đó, con hiểu… mẹ con cũng đang bị ai đó điều khiển. Hoặc mẹ con… đã chọn đứng về phía họ.
Ông Lâm nhìn chiếc điện thoại, gương mặt căng cứng.
– Con nghi mẹ con phản bội con?
Mai nhắm mắt, giọng run nhưng không khóc:
– Con không muốn tin. Nhưng nếu con không tự cứu mình, sẽ không ai cứu con.
Mai tiến đến tập hồ sơ, lật nhanh từng trang, tìm điều khoản cụ thể. Cô dừng lại ở trang có dòng chữ “ủy quyền tài sản”, rồi nhìn thẳng ông Lâm:
– Ông muốn con ký. Nhưng con sẽ không ký kiểu mù quáng.
Ông Lâm hỏi:
– Con muốn gì?
Mai nói rõ ràng, từng chữ như đóng đinh:
– Một luật sư riêng, do con chọn. Và con muốn ông làm xét nghiệm ADN với mẹ ruột con trong ảnh… để xác minh chuyện ông nói.
Ông Lâm nhìn Mai rất lâu. Cuối cùng, ông bật cười khẽ.
– Con quả thật không giống một cô bé 19 tuổi.
Mai không cười.
– Vì con đã bị đời ép lớn sớm.
Ngay sáng hôm sau, Mai đề nghị ông Lâm chuyển cô sang căn phòng khác gần phòng ông hơn, và đổi toàn bộ người giúp việc trong khu vực tầng hai. Ông Lâm đồng ý bất ngờ, như thể ông đang chờ cô chủ động.
Nhưng rắc rối chưa dừng lại.
Buổi chiều, Hoàng mang theo một người đàn bà khoảng hơn năm mươi tuổi, ăn mặc sang trọng, mặt lạnh như tiền.
– Đây là dì Thúy. – Hoàng giới thiệu – Người phụ nữ đã chăm sóc ba suốt mười năm.
Ngọc Mai giật mình.
Bởi trong hợp đồng có ghi: “Không tiếp xúc với người liên quan đến bà Thúy.”
Thúy nhìn Mai, ánh mắt không chút thiện cảm.
– Cháu là Mai? Nhìn cũng… được. Nhưng cháu vào đây bằng cách nào, cháu tự biết.
Mai đáp thẳng:
– Cô cũng tự biết mình ở đây bằng cách nào.
Không khí căng như dây đàn.
Thúy cười lạnh:
– Con bé này miệng ghê. Nhưng miệng ghê… không cứu được mạng đâu.
Mai hơi khựng lại, nhưng vẫn giữ giọng bình tĩnh:
– Cô thử xem.
Tối hôm đó, Mai phát hiện sữa ông Lâm uống hằng ngày bị đổi loại. Cô lén giữ lại mẫu và gọi cho một người bạn học ngành dược nhờ kiểm tra.
Kết quả trả về làm cô tê tái:
Trong đó có thành phần khiến người già tụt huyết áp và rối loạn nhịp tim, dùng lâu dài rất nguy hiểm.
Mai siết chặt điện thoại.
Vậy ra bí mật đêm tân hôn không chỉ là chuyện thừa kế…
Mà là: Có người đang âm thầm giết ông Lâm, và cô chính là vật cản duy nhất.
Mai nhìn về phía phòng ông Lâm, tự nhủ:
“Được. Nếu họ muốn chơi… thì tôi chơi tới cùng.”



