Thấy Mẹ Vợ CŨ Ăn Xin Ngoài Chọ Tôi Lén Theo Về Nhà Và Phát Hiện Một Bí Mật: Khiến Tôi Nghẹn Lởi…
Tôi tên Nam, 32 tuổi, làm trưởng nhóm kinh doanh cho một công ty vật liệu xây dựng ở TP.HCM. Đã hơn ba năm từ ngày ly hôn với Hà, tôi tưởng mọi chuyện cũ đã chôn sâu, đặc biệt là gia đình bên vợ cũ. Vậy mà chiều hôm đó, trên đường về nhà sau ca tiếp khách, tôi dừng xe ở ngã tư gần chợ Tân Định vì đèn đỏ và nghe tiếng gõ nhẹ vào cửa kính.
Một phụ nữ gầy gò, tóc lốm đốm bạc, áo khoác cũ sờn vai đang chìa tay: “Chú ơi… cho cô xin ít tiền mua cơm.” Tôi khựng lại. Gương mặt ấy… tôi không thể nhầm. Bà Thúy—mẹ vợ cũ của tôi.
Tôi chết lặng. Hồi còn là con rể, tôi từng thấy bà Thúy ăn mặc sang trọng, tay đeo vàng, nói chuyện lúc nào cũng “đàng hoàng gia đình có nề nếp”. Bà từng chê tôi “dân tỉnh lẻ lên Sài Gòn”, từng ép Hà phải chọn nhà ngoại thay vì tôi. Cũng bà là người đổ thêm dầu vào những trận cãi vã khiến cuộc hôn nhân của tôi vỡ nát.
Thế mà bây giờ bà đứng trước tôi, dáng co ro, ánh mắt tránh né, bàn tay run run. Tôi không đưa tiền ngay. Tôi mở ví, rút một tờ năm mươi ngàn, nhưng lại cảm thấy nghẹn nơi cổ. Bà nhận lấy, cúi đầu cảm ơn rất khẽ rồi quay lưng đi vội, như sợ tôi kịp hỏi điều gì.
Tôi nhìn theo, tim đập dồn. Cả buổi tôi không thể nào tập trung. Trong đầu cứ lởn vởn: “Sao bà lại ra nông nỗi này? Hà đâu? Gia đình bà đâu?”
Một phần trong tôi muốn quay đi, coi như không thấy, vì những vết xước cũ vẫn còn. Nhưng phần khác—phần đã từng sống chung một mái nhà và từng gọi bà là “mẹ”—không cho phép tôi bỏ mặc. Khi bà Thúy rẽ vào con hẻm nhỏ sau chợ, tôi khởi động xe, giữ khoảng cách, lén theo.
Bà đi rất nhanh, thỉnh thoảng ngoái nhìn, rồi dừng trước một căn nhà trọ lợp tôn thấp tè, cửa sắt rỉ sét. Bà mở cửa bước vào như người đã quen thuộc nơi này. Tôi dựng xe ở đầu hẻm, tim nặng trĩu. Một cảm giác bất an trào lên: bà không chỉ nghèo đi—bà đang giấu một thứ gì đó.
Tôi tiến lại gần, vừa định gõ cửa thì bên trong vang lên tiếng ho khan dữ dội và giọng đàn ông gằn từng chữ:
“Bà còn định giấu nó tới bao giờ?”
Tôi đứng chết sững. “Nó” là ai? Và vì sao bà Thúy phải giấu?
Tôi nín thở, đứng sát vách tôn. Tiếng ho trong phòng như muốn xé phổi, rồi là tiếng dép lê kéo loẹt xoẹt. Cánh cửa sắt kẽo kẹt mở hé, bà Thúy thò đầu ra nhìn quanh. Tôi vội lùi lại, giả vờ nhìn điện thoại. Bà đóng cửa lại ngay, nhanh đến mức tôi chỉ kịp thấy bên trong tối om và có mùi thuốc men lẫn mùi ẩm mốc.
Tôi không thể đứng mãi. Tôi gõ cửa, cố giữ giọng bình tĩnh:
“Cô Thúy… là con, Nam đây.”
Im lặng vài giây dài như cả phút. Rồi cửa mở ra. Bà Thúy nhìn tôi trân trân, đôi mắt đỏ hoe và hoảng sợ như vừa bị bắt quả tang.
“Sao… sao con ở đây?” bà lắp bắp.
“Tình cờ con gặp cô ở ngoài chợ. Con lo… nên theo về.” Tôi nói thật nửa chừng, còn nửa kia là tò mò và bất an.
Bà Thúy định đóng cửa, nhưng tôi đưa tay chặn lại. “Nếu cô không muốn con vào thì con đứng ngoài. Nhưng cô nói cho con biết, cô đang gặp chuyện gì?”
Đôi vai bà rũ xuống. Bà quay đi, mở rộng cửa: “Vào đi… nhưng đừng nói với Hà.”
Bên trong là một phòng trọ chật chưa tới mười mét vuông. Một chiếc giường sắt cũ, quạt đứng kêu rè rè, góc phòng là bếp gas mini và mấy vỉ thuốc. Trên giường có một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặt hốc hác, da vàng vọt, tay cắm kim truyền. Ông ta nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh, như thể tôi là kẻ thừa thãi.
“Đây là…” tôi chưa kịp hỏi, bà Thúy đã nói nhanh: “Ông ấy tên Dũng.”
Người đàn ông bật cười khan, rồi lại ho sù sụ: “Nói cho nó biết đi. Đừng diễn nữa.”
Bà Thúy đưa tay lau mặt, giọng nghẹn: “Dũng… là… chồng sau của cô. Cô… giấu Hà.”
Tôi như bị tạt nước lạnh. Trong trí nhớ của tôi, bà Thúy sau khi ông Hải—bố vợ cũ—mất đã sống một mình khá ổn, còn có nhà mặt tiền ở quận Phú Nhuận. Sao giờ lại là phòng trọ? Sao lại chồng sau? Và tại sao phải giấu?
Bà Thúy ngồi xuống ghế nhựa, hai bàn tay đan chặt như sợ rã ra. “Sau khi con với Hà ly hôn, cô… cô nghe lời người ta. Cô quen Dũng qua bạn. Ban đầu ông ấy tử tế, nói thương cô, hứa chăm sóc. Cô dại. Cô bán căn nhà… góp vốn mở quán ăn, đứng tên ông ấy vì cô tin.”
Dũng nhếch môi: “Tin người thì chịu.”
Bà Thúy rùng mình, vẫn cố nói tiếp: “Quán chưa kịp lời thì ông ấy dính nợ. Rồi bệnh. Cô mới biết ông ấy đã có khoản vay lớn, giấy tờ nhà và tiền cô đưa… đều bay sạch. Cô không dám nói với Hà, vì Hà đang vất vả nuôi con một mình. Cô sợ con bé khinh cô… sợ nó đau thêm.”
Tôi nuốt khan. “Thế còn… việc cô đi xin?”
Bà Thúy cúi mặt: “Viện phí, thuốc thang… cô làm gì ra tiền nữa. Bán hết rồi. Cô đi rửa chén thuê được vài hôm thì té đau lưng. Mấy tháng nay… cô sống nhờ người ta. Đi xin là cách cuối.”
Dũng lại ho, ánh mắt sắc như dao: “Nói nốt đi. Cái bí mật quan trọng ấy.”
Bà Thúy nhìn tôi, như muốn cầu xin nhưng lại không dám. Rồi bà lôi từ dưới nệm ra một phong bì nhàu nhĩ. Trên đó là chữ viết tay: “HỒ SƠ XÉT NGHIỆM ADN – KHẨN”.
Tôi nghe tim mình rơi thẳng xuống đáy bụng.
Bà Thúy run giọng: “Nam… đứa bé… con trai của Hà… có thể… không phải của con.”
Không khí đặc quánh. Tôi nhìn phong bì, mắt nhòe đi. Tôi và Hà ly hôn khi con trai—bé Minh—mới hơn một tuổi. Tôi vẫn chu cấp đều, vẫn thỉnh thoảng đến thăm, vẫn xem Minh như máu mủ. Thế mà giờ bà Thúy nói một câu, cả những gì tôi tin suốt mấy năm như bị bẻ gãy.
Tôi đứng bật dậy, giọng khản đặc: “Cô nói cái gì?”
Bà Thúy khóc nấc: “Cô không chắc. Cô chỉ… thấy Hà từng giấu. Và Dũng… hắn tìm được mấy giấy tờ cũ, hắn ép cô lấy tiền… nếu không sẽ nói ra hết.”
Tôi quay sang Dũng. Ông ta cười khẩy, nhưng ánh mắt lại thoáng sợ khi bắt gặp sự giận dữ của tôi.
“Ông muốn gì?” tôi hỏi.
Dũng chậm rãi: “Muốn tiền. Muốn yên thân.”
Tôi bỗng hiểu ra vì sao bà Thúy phải đi xin ngoài chợ. Không chỉ vì nghèo—mà vì bị dồn vào đường cùng bởi một kẻ biết cách đào bới bí mật.
Và trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy cổ mình nghẹn cứng: nếu chuyện ADN là thật, cuộc đời của Minh, của Hà, và cả tôi… sẽ rẽ sang một hướng không ai chuẩn bị.
Tôi bảo bà Thúy: “Cô đưa con xem hồ sơ.” Bà lắc đầu quầy quậy, ôm phong bì sát ngực như ôm một quả bom. Dũng thì dựa lưng vào gối, thở nặng nề nhưng vẫn cố cười: “Cho nó xem đi. Sự thật sớm muộn cũng lộ.”
Tôi không lao vào giật. Tôi nhìn thẳng vào bà Thúy: “Cô sợ Hà biết cô tái hôn, sợ Hà đau, sợ Hà khinh. Nhưng cô có nghĩ… cô đang đẩy mọi thứ đi xa hơn không?”
Bà Thúy khóc như trẻ con, nấc lên: “Cô biết cô sai. Cô sống cả đời sĩ diện. Đến lúc mất hết mới biết sĩ diện chẳng cứu được ai.”
Tôi hít một hơi thật sâu, rồi nói: “Con sẽ không đưa tiền cho ông Dũng để bịt miệng. Nhưng con cũng không để cô bị ép.” Tôi nhìn Dũng: “Ông đang tống tiền. Ông có biết chuyện đó là phạm pháp không?”
Dũng im lặng, đôi mắt chớp nhanh. Tôi hiểu, kẻ như ông ta chỉ mạnh khi người khác sợ. Tôi rút điện thoại ra, mở ghi âm. “Ông nói lại câu ‘muốn tiền muốn yên thân’ đi.”
Dũng cau mặt, ho một tràng dài, rồi quay đi. Bà Thúy hoảng hốt chụp tay tôi: “Nam, đừng làm lớn chuyện. Cô chỉ muốn yên ổn…”
“Từ lúc ông ấy dùng bí mật để ép cô, đã không còn yên ổn nữa.” Tôi nói, giọng mềm lại. “Con sẽ giải quyết theo cách ít đau nhất.”
Tôi xin bà Thúy số của Hà. Thật ra tôi vẫn có, nhưng tôi muốn bà tự chọn: tiếp tục giấu, hay dám đối diện. Bà nhìn tôi rất lâu, rồi lấy điện thoại cũ, bấm run run.
Hà bắt máy sau ba hồi chuông. Giọng cô ấy vẫn vậy—bình tĩnh nhưng mệt mỏi: “Alo, mẹ?”
Bà Thúy nghẹn: “Hà… mẹ… mẹ xin lỗi.”
Tôi nghe tiếng Hà khựng lại: “Mẹ làm sao? Mẹ đang ở đâu?”
Bà Thúy không nói được nữa. Tôi cầm máy: “Hà, là anh Nam. Em đừng hoảng. Anh vừa gặp mẹ ở gần chợ. Mẹ không ổn. Em tới được không?”
Im lặng. Rồi Hà nói rất nhỏ: “Mẹ em… ở đâu?” Trong giọng có chút lạnh, chút lo, và cả một thứ gì đó như sợ mình mềm lòng.
Tôi gửi địa chỉ. Hai mươi lăm phút sau, Hà xuất hiện ở đầu hẻm, mặc áo khoác chống nắng, tóc búi vội. Nhìn thấy tôi, cô sững người. Nhìn thấy bà Thúy bước ra cửa, Hà như hụt hơi.
“Mẹ…” Hà bật ra một tiếng vừa trách vừa thương.
Bà Thúy quỳ sụp xuống nền xi măng, nắm gấu áo con gái: “Mẹ sai rồi. Mẹ giấu con. Mẹ bị lừa. Mẹ… hết đường rồi.”
Hà đứng như đóng băng. Rồi cô cúi xuống đỡ mẹ dậy, nhưng nước mắt rơi không kịp lau. Tôi không xen vào. Có những vết rạn giữa mẹ và con, người ngoài không vá được.
Khi bình tĩnh hơn, Hà nhìn tôi: “Anh… mẹ nói gì với anh rồi?”
Tôi do dự, rồi chọn cách nói thật nhưng đúng trọng tâm: “Có một chuyện liên quan đến bé Minh, và một phong bì xét nghiệm. Nhưng anh chưa mở. Anh muốn nghe từ em.”
Hà tái mặt. Cô quay sang bà Thúy, ánh mắt như dao cắt: “Mẹ đem chuyện đó ra dọa người ta à?”
Bà Thúy lắc đầu: “Không phải mẹ… là Dũng… hắn ép mẹ lấy tiền…”
Hà nhắm mắt, thở dốc. Rồi cô nói, giọng đứt quãng: “Anh Nam… Minh là con anh. Em thề.”
Tôi nhìn thẳng vào Hà: “Vậy phong bì đó là gì?”
Hà cắn môi đến bật máu. “Là em từng… ngu. Hồi vợ chồng mình rạn nứt, em có quen một người. Chỉ nhắn tin, đi cà phê vài lần. Em sợ mình làm điều sai, sợ nếu lỡ… nên em âm thầm đi xét nghiệm khi Minh sinh ra. Kết quả… là con anh. Em giữ lại vì xấu hổ. Mẹ biết chuyện do lục được giấy tờ cũ lúc dọn nhà. Rồi sau này… bị kẻ khác lợi dụng.”
Tôi nghe như có ai tháo được một cái nút thắt trong ngực. Nhưng ngay sau đó là cảm giác chua xót: hóa ra cả hai chúng tôi đều từng yếu đuối, chỉ khác là mỗi người chọn im lặng theo cách riêng.
Tôi nói: “Nếu kết quả khẳng định Minh là con anh, thì điều quan trọng nhất là: đừng để ai dùng nó như vũ khí nữa.” Tôi nhìn Dũng, giờ đã im thin thít trong phòng: “Ông ta sẽ không còn cơ hội.”
Hà gật đầu, lau nước mắt: “Em sẽ đưa mẹ đi khám và… báo công an nếu cần.”
Tôi không muốn đẩy mọi thứ thành ồn ào ngay tại hẻm trọ, nhưng tôi cũng không thể quay lưng. Tôi đưa ra đề nghị rõ ràng: tôi sẽ hỗ trợ viện phí cho bà Thúy theo cách minh bạch (chuyển thẳng cho bệnh viện), Hà cùng tôi làm việc với phường về hành vi đe dọa, và quan trọng nhất: Hà phải cắt đứt mọi thứ khiến Minh có nguy cơ bị tổn thương.
Trước khi rời đi, bà Thúy giữ tay tôi, mắt đỏ: “Nam… cô xin lỗi. Cô đã từng coi thường con.”
Tôi không nói “không sao”, vì nó không phải chuyện nhỏ. Tôi chỉ đáp: “Giờ cô sống cho đàng hoàng. Vì Minh. Và vì Hà.”
Ra khỏi hẻm, Hà đi bên cạnh tôi một đoạn, giọng khàn: “Anh… còn giận em không?”
Tôi nhìn dòng xe ngoài phố, rồi nói thật: “Anh giận quá khứ. Nhưng anh chọn hiện tại: Minh cần người lớn tử tế.”
Hà gật, nước mắt lại rơi, nhưng lần này là kiểu rơi nhẹ hơn—như một người vừa thoát khỏi cái bẫy của chính mình.
Và tôi hiểu cái “bí mật khiến tôi nghẹn lời” không phải chuyện xét nghiệm. Mà là việc một gia đình có thể tự đẩy nhau xuống vực vì sĩ diện, vì sợ hãi—và cũng có thể kéo nhau lên chỉ bằng một lựa chọn đúng, vào thời điểm khó nhất.



