THƯƠNG BÀ CỤ ĐI GIỮA TRỜI NẮNG TÀI XẾ CHO CỤ ĐI NHỜ AI NGỜ 10 PHÚT SAU THÌ ĐIỀU KINH HOÀNG ĐÃ XÂY RA VỚI TÀI XẾ…..

THƯƠNG BÀ CỤ ĐI GIỮA TRỜI NẮNG TÀI XẾ CHO CỤ ĐI NHỜ AI NGỜ 10 PHÚT SAU THÌ ĐIỀU KINH HOÀNG ĐÃ XÂY RA VỚI TÀI XẾ…..

Trưa Sài Gòn đổ lửa. Nhựa đường trước bến xe Miền Đông cũ như chảy ra, hắt lên cái nóng hầm hập khiến ai cũng chỉ muốn trốn vào bóng râm. Trần Minh—tài xế xe công nghệ chạy chiếc Vios cũ—vừa tắt điều hòa để tiết kiệm xăng thì thấy một bà cụ lom khom bước giữa dòng xe, tay ôm chặt chiếc túi vải bạc màu.

Cụ đội nón lá, áo bà ba sẫm mồ hôi. Mỗi bước chân như dính xuống mặt đường. Minh bấm còi nhẹ, ghé sát lề:
“Bà ơi, trời nóng quá, bà đi đâu? Con chở bà đi nhờ.”

Cụ nhìn Minh, ánh mắt vừa cảnh giác vừa mệt lả. Một giây im lặng rồi cụ thở hắt:
“Cậu… chở tôi qua quận Bình Thạnh. Tôi trả tiền.”

Minh lắc đầu: “Bà lên xe đi, con tính rẻ thôi.” Rồi anh mở cửa, đỡ cụ ngồi ghế sau. Cửa đóng lại, điều hòa bật lên, hơi mát như cứu sống cả khoang xe. Cụ vẫn ôm khư khư chiếc túi, ngón tay run run như sợ buông ra sẽ mất.

Chạy được vài phút, Minh nhìn qua gương chiếu hậu. Cụ Liên—cụ tự giới thiệu tên vậy—không ngừng đảo mắt ra cửa kính.
“Bà ra ngân hàng hả?” Minh hỏi cho đỡ ngại.

Cụ đáp, giọng khàn: “Tôi đi… lấy tiền đóng viện phí cho thằng cháu. Nó mổ tim. Con tôi đang ở bệnh viện, nó bảo tôi rút sổ tiết kiệm.” Nói tới đó, cụ nuốt nước bọt, siết cái túi mạnh hơn. “Mà tôi thấy có người cứ bám theo từ lúc ra khỏi ngân hàng.”

Minh nhíu mày. Trong gương, anh thoáng thấy phía sau có hai xe máy chạy sát đuôi. Một chiếc Wave đen, một chiếc Air Blade trắng. Hai người đội nón trùm kín, không nhìn thẳng, nhưng khoảng cách giữ đều đều như đã tập.

“Bà bình tĩnh, con chạy thẳng ra đường lớn cho an toàn.” Minh nói, tay vô-lăng bất giác ướt mồ hôi.

Đúng lúc xe vừa dừng đèn đỏ ở ngã tư, cụ Liên đột ngột hét lên:
“Dừng lại! Nó tới kìa!”

Minh chưa kịp quay đầu thì tiếng “rầm” vang lên. Kính cửa sau bị một vật cứng đập nứt toác. Một cánh tay thò vào, giật mạnh chiếc túi vải. Cụ Liên gào lên, cố kéo lại. Minh bật khóa cửa, nhưng muộn. Cửa sau bị giật phăng. Một kẻ lao vào, kéo cụ lôi xềnh xệch ra ngoài.

Minh lao ra giữ cụ, vừa chạm tới cánh tay gầy guộc thì một cú đấm như búa giáng vào thái dương. Anh loạng choạng, nghe tiếng cụ Liên khóc nghẹn, rồi… tiếng kim loại sắc lạnh cọ vào da thịt.

Mọi thứ tối sầm trong một nhịp thở.

Minh tỉnh dậy trong mùi thuốc sát trùng và tiếng máy đo nhịp tim đều đều. Trán anh băng trắng, tay trái đau nhói, cổ họng khô như có cát. Vừa mở mắt, anh đã thấy một người đàn ông mặc đồng phục công an đứng cạnh giường, ánh mắt nghiêm lạnh.

“Anh Trần Minh?” người đó hỏi. “Anh nhớ chuyện xảy ra lúc trưa không?”

Minh cố nuốt nước bọt. Hình ảnh kính vỡ, tiếng hét của cụ Liên, bàn tay giằng co… ùa về như cảnh phim giật. Anh hoảng hốt ngồi bật dậy, đau đến muốn ngất. “Bà cụ… bà Liên… tụi nó kéo bà đi!” Minh thều thào.

Công an ghi chép, rồi đặt lên bàn một tấm ảnh chụp từ camera giao thông: chiếc Vios của Minh dừng ở ngã tư, cửa sau mở toang, người chen chúc. Một tấm khác là từ camera tiệm tạp hóa gần đó: Minh bước xuống xe, dáng loạng choạng, rồi khuỵu.

“Anh nói anh giúp, nhưng có người báo anh chở bà cụ từ ngân hàng, trên xe có túi tiền. Lạ là sao anh lại dừng đúng điểm tụi cướp ra tay? Anh có quen bà Liên không?”

Minh như bị dội nước lạnh. “Tôi không quen! Tôi thấy bà đi giữa nắng, tôi cho đi nhờ. Bà nói có người bám theo… tôi còn định chạy ra đường lớn mà…”

Một y tá bước vào, nhỏ giọng: “Anh Minh, người nhà nạn nhân đang ở ngoài.”

Vài phút sau, một cô gái trẻ tầm hai mươi lăm tuổi bước vào, mắt đỏ hoe. Cô cúi đầu thật sâu: “Em là Nguyễn Thảo—cháu ngoại của bà Liên. Em xin lỗi… lúc đầu gia đình em cũng hoảng quá, nghĩ có khi… anh…”

Minh cắn môi, vừa tức vừa thương. “Bà em đâu? Tìm được chưa?”

Thảo lắc đầu. “Chưa. Ngân hàng nói bà rút ba trăm triệu tiền mặt. Bà sợ chuyển khoản vì bệnh viện yêu cầu đóng ngay… Em không hiểu sao bà bị theo. Bà đi có một mình.”

Minh nhắm mắt. Ba trăm triệu—con số đó đủ khiến lòng người biến dạng. Anh cố nhớ lại từng chi tiết: hai xe máy bám đuôi, chiếc Wave đen có dán băng keo đỏ ở yếm phải, kẻ giật túi có hình xăm mỏ neo ở cổ tay. Những thứ nhỏ nhặt ấy giờ là sợi dây duy nhất nối anh với sự thật.

Chiều hôm đó, Minh được công an cho xem lại hành trình GPS từ ứng dụng. Điểm đón nằm gần ngân hàng trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh. Điều khiến Minh sững người là trước khi anh gặp cụ Liên, tài khoản của anh vừa nhận một “cuốc” rồi bị hủy, vị trí cách đó đúng một con hẻm. Công an nói: “Có thể tụi nó đặt xe để thăm dò, rồi hủy, canh đúng lúc bà ra.”

Minh lạnh sống lưng. Tụi cướp không chỉ bám theo—chúng tính toán.

Tối đó, điện thoại Minh reo. Số lạ, giọng đàn ông khàn: “Mày nằm im đi. Đừng nhiều chuyện. Không thì… còn gặp bà già lần cuối.”

Minh run tay đến mức suýt làm rơi máy. Anh nhìn Thảo—cô đang ngồi ngoài hành lang—và nhận ra nếu mình im, bà Liên có thể không bao giờ trở về. Anh hít sâu, gọi lại cho điều tra viên.

Sáng hôm sau, Minh xin xuất viện sớm dù bác sĩ không đồng ý. Anh cùng Thảo quay lại khu vực ngã tư bị cướp. Họ đi từng tiệm có camera. Có tiệm sửa xe nói hôm đó thấy hai thằng chạy Wave đen, một thằng gầy, một thằng vai xăm. Một cô bán nước nhớ rõ vì tụi nó mua chai nước nhưng cứ liếc về phía ngân hàng.

Manh mối dần hiện ra, nhưng nguy hiểm cũng bủa vây. Trưa, khi Minh vừa về tới phòng trọ, anh thấy cửa bị cạy, đồ đạc lộn xộn. Trên bàn là mẩu giấy: “Đừng làm anh hùng.”

Minh đứng chết trân. Lần đầu tiên anh hiểu “điều kinh hoàng” không chỉ là cú đấm ngoài đường. Nó là cảm giác bị kéo vào một vòng xoáy mà mình không hề chọn.

Tối đó, công an đề nghị lập kế hoạch dụ nhóm cướp lộ mặt. Và Minh—người vô tình cho bà cụ đi nhờ—bị hỏi một câu khiến tim anh thắt lại:

“Anh có dám làm mồi nhử không?”

Minh không phải người gan lì. Anh chỉ là một tài xế chạy xe kiếm cơm, sợ phiền phức hơn sợ đói. Nhưng khi nhớ đến đôi tay run rẩy của cụ Liên ôm chiếc túi vải, Minh nghe trong ngực mình có gì đó không cho phép lùi.

Kế hoạch được dựng nhanh. Điều tra viên Lê Quốc Huy phối hợp với công an phường và đội hình sự. Họ nghi nhóm cướp không hành động ngẫu nhiên; có người cung cấp thông tin bà Liên rút tiền, giờ giấc, tuyến đường. Nếu đúng, kẻ đó sẽ còn liên lạc để “xử lý” Minh hoặc thu nốt phần tiền chưa kịp lấy.

Minh được gắn một thiết bị ghi âm nhỏ dưới áo, và dùng chính số điện thoại lạ từng gọi đe dọa. Anh nhắn một tin: “Tao muốn yên chuyện. Tao biết tụi mày đang giữ bà già. Đưa tao phần của tao, tao im.” Tin nhắn ấy nghe bẩn thỉu, nhưng là mồi câu.

Chỉ mười phút sau, số lạ trả lời: “10 giờ đêm. Bãi giữ xe sau chợ Thanh Đa. Đi một mình.”

Minh đọc xong, tay lạnh ngắt. Thảo đứng cạnh, mắt mở to: “Anh đừng đi…”

Minh nhìn cô: “Nếu không đi, bà em sẽ thế nào?”

Đêm đó, trời oi, gió từ sông thổi lên vẫn nóng. Minh lái xe tới điểm hẹn. Xung quanh, lực lượng hóa trang rải rác như người mua hàng, bảo vệ bãi xe, người chạy xe ôm. Minh đậu xe, bước xuống, tim đập mạnh đến mức tưởng micro sẽ thu cả tiếng tim.

Một chiếc Wave đen trờ tới. Đúng như Minh nhớ: yếm phải có băng keo đỏ. Hai người đàn ông xuống xe, mặt che khẩu trang. Một tên gầy tiến lại, chìa tay: “Tiền đâu?”

Minh nuốt khan: “Trước hết cho tao thấy bà già còn sống.”

Tên còn lại cười khẩy, móc điện thoại, mở video. Trong màn hình là cụ Liên ngồi co ro trong một căn phòng tối, mắt sưng, miệng dán băng keo. Cụ nhìn thẳng vào camera, nước mắt chảy, nhưng vẫn cố gật đầu như muốn nói “đừng liều”.

Minh suýt bật lên, nhưng anh kìm lại, giả giọng lạnh: “Đưa địa chỉ. Tao chuyển tiền.”

Tên gầy cúi sát, giọng thì thào: “Chuyển cái gì. Mày đưa điện thoại đây. Rồi theo tao.”

Ngay lúc hắn thò tay giật điện thoại của Minh, điều tra viên Huy ở đầu bãi xe khẽ búng ngón tay. Một tiếng còi ngắn vang lên—tín hiệu.

Chỉ trong vài giây, mọi phía lao tới. Hai tên cướp quay đầu bỏ chạy, nhưng đã bị chặn. Tên vai xăm rút dao, nhưng một cú quật khiến con dao văng xuống nền xi măng. Minh đứng sững, hơi thở như bị bóp nghẹt, trong đầu chỉ có một câu: “Bà Liên đang ở đâu?”

Tên gầy bị khóa tay vẫn cố gào: “Tụi tao không có giữ! Có thằng khác!”

Cuộc lấy lời khai kéo dài đến gần sáng. Mắt Minh cay xè vì thiếu ngủ và lo. Đến khi công an trích xuất dữ liệu từ chiếc điện thoại thu được, một chuỗi tin nhắn hiện ra, và tên người lưu trong danh bạ khiến Thảo bật khóc nấc:

“Hùng.”

Nguyễn Văn Hùng—con trai bà Liên, cha của Thảo.

Hóa ra Hùng nợ cá độ, bị siết. Biết mẹ còn sổ tiết kiệm, Hùng thúc bà đi rút tiền “đóng viện phí cho cháu”. Chuyện cháu mổ tim là thật, nhưng bệnh viện chỉ yêu cầu đặt cọc một phần, còn lại có thể làm thủ tục bảo hiểm. Hùng cố tình thổi phồng để bà rút tiền mặt nhiều nhất có thể. Sau đó hắn nhắn cho một kẻ quen biết ở sòng bài, báo giờ bà ra ngân hàng và “đi một mình”. Khi Minh vô tình cho đi nhờ, kế hoạch bị lệch nhịp, nên chúng càng điên cuồng, sẵn sàng đánh và bắt cóc ngay giữa đường.

Bà Liên được tìm thấy trong một phòng trọ ở quận 8, tay chân bầm tím nhưng còn sống. Khi được đưa ra xe cấp cứu, cụ vừa thấy Minh đã òa khóc. Cụ nắm tay anh, bàn tay mỏng như giấy nhưng siết rất chặt: “Cậu ơi… tôi tưởng cậu chết…”

Minh nghẹn lại. Anh chỉ lắc đầu, không nói được lời nào.

Vụ án khép lại bằng những biên bản dài và ánh mắt tránh né của Hùng khi bị còng tay. Thảo ký giấy bảo lãnh cho bà, rồi lặng lẽ đặt lên giường bệnh của Minh một phong bì: tiền bồi dưỡng và viện phí. Minh đẩy lại: “Em lo cho bà trước.”

Thảo lau nước mắt: “Bà em nói… nếu không có anh, bà không về được.”

Ngày xuất viện, Minh lái xe trở lại đường phố, nắng vẫn gay, người vẫn vội. Nhưng từ hôm đó, mỗi khi thấy một bóng lưng già đi dưới trời trưa, Minh không còn nghĩ “phiền”. Anh nghĩ đến cụ Liên—và cái giá của một lần làm người tử tế.