“Tôi ngoại tình suốt 5 năm, nhưng vợ tôi chưa từng làm ầm lên. Đến khi nhân tình sinh con, tôi mới hiểu được cô ấy tàn nhẫn tức mức nào”

“Tôi ngoại tình suốt 5 năm, nhưng vợ tôi chưa từng làm ầm lên. Đến khi nhân tình sinh con, tôi mới hiểu được cô ấy tàn nhẫn tức mức nào”

“Tôi ngoại tình suốt 5 năm, nhưng vợ tôi chưa từng làm ầm lên. Đến khi nhân tình sinh con, tôi mới hiểu được cô ấy tàn nhẫn tức mức nào…”

Tôi tên Hoàng, 35 tuổi, làm quản lý kinh doanh cho một công ty thiết bị điện ở TP.HCM. Vợ tôi là Thu, 33 tuổi, giáo viên tiểu học. Chúng tôi cưới nhau 8 năm, có một con gái 6 tuổi tên Bống.

Tôi từng nghĩ gia đình mình ổn. Thu hiền, ít nói, không ghen tuông vô cớ. Tôi đi sớm về khuya, công tác liên tục, cô ấy chỉ nhắn: “Anh về ăn cơm không?” hoặc “Nhớ mặc áo ấm.”

Chính sự bình thản đó khiến tôi chủ quan.

5 năm trước, tôi quen Trang, 27 tuổi, nhân viên marketing đối tác. Trang trẻ, biết chiều, nói chuyện cuốn hút, nhìn tôi như nhìn một người đàn ông đáng nể. Tôi sa vào lúc nào không hay. Tôi nói dối Thu bằng những buổi “tiếp khách”, những chuyến “họp ngoài giờ”.

Thu không tra hỏi. Không lục điện thoại. Không khóc lóc. Không đánh ghen.

Có lần tôi say, về nhà lúc 2 giờ sáng. Thu chỉ mở cửa, đặt khăn lên bàn rồi quay vào phòng ngủ. Tôi đã nghĩ: “Cô ấy không biết… hoặc biết nhưng chịu.”

Rồi Trang có thai.

Ngày Trang đưa que thử thai hai vạch, tim tôi đập như muốn vỡ. Tôi bảo Trang bỏ đi. Trang cười nhạt:
“Anh nghĩ em là loại phụ nữ có thể bị đá dễ vậy à?”

Trang đòi danh phận, đòi tiền, đòi tôi ly hôn. Tôi chưa dám. Tôi sợ mất con, sợ bố mẹ hai bên, sợ mất cái vỏ “gia đình tử tế”.

Tôi kéo dài bằng lời hứa hẹn.

Đến tháng thứ chín, Trang sinh con trai. Tôi đứng ngoài hành lang bệnh viện, nhìn đứa bé đỏ hỏn trong tay cô ta, lòng vừa thương vừa hoảng. Tôi mở điện thoại nhắn cho Thu: “Anh đi công tác vài hôm.”

Ngay lập tức, Thu trả lời đúng một câu:
“Ừ. Anh cứ đi.”

Không chấm hỏi. Không thêm chữ nào.

Tối hôm đó, tôi về nhà lấy ít đồ. Cửa không khóa. Trong nhà vẫn sạch sẽ, gọn gàng. Trên bàn ăn có sẵn cơm canh còn nóng, như mọi ngày.

Nhưng cạnh mâm cơm là một chiếc phong bì màu vàng.

Ngoài phong bì ghi rõ:
“HOÀNG – ký đi.”

Tôi mở ra.

Bên trong là đơn ly hôn đã điền đầy đủ thông tin, kèm theo một tập giấy tờ sao kê, ảnh chụp tin nhắn, lịch khách sạn, hóa đơn chuyển khoản… Tất cả những thứ tôi tưởng mình giấu kín suốt 5 năm.

Tôi đứng chết trân. Lúc đó tôi mới hiểu:
Thu không hề không biết.

Cô ấy chỉ đang chờ…

Chờ đến ngày tôi tự tay bước vào cái bẫy mà cô ấy giăng sẵn.

Tôi cầm tập giấy mà tay run bần bật. Trong đó không chỉ có bằng chứng ngoại tình, mà còn là những thứ tôi chưa từng nghĩ Thu sẽ động tới: tài khoản ngân hàng đứng tên tôi, lịch sử chuyển khoản, hợp đồng mua xe, cả chuyện tôi từng cầm cố sổ tiết kiệm để đưa Trang thuê căn hộ.

Tất cả được Thu in ra, sắp xếp theo thứ tự thời gian như một bộ hồ sơ vụ án.

Tôi quay sang phòng ngủ. Thu đang ngồi trên giường, tóc vẫn gọn, mặc bộ đồ ngủ màu xám. Bống đã ngủ say bên cạnh, ôm con gấu bông.

Thu nhìn tôi, không mắng, không khóc. Ánh mắt cô ấy bình thản đến lạnh người.

Tôi cố nuốt nước bọt:
— Em… em biết từ lúc nào?

Thu trả lời:
— Năm thứ hai.

Tôi nghẹn lại. Nghĩa là 3 năm còn lại, cô ấy chỉ im lặng quan sát?

— Sao em không nói? Sao em không làm lớn chuyện?
Thu nhếch môi, giọng đều đều:
— Nói để làm gì? Anh có dừng không?

Tôi im. Không dám nhìn thẳng.

Thu đứng dậy, kéo ngăn tủ lấy thêm một tập giấy khác. Lần này là giấy tờ nhà. Tôi lật ra, mới thấy căn nhà chung chúng tôi đang ở… đã chuyển sang tên Thu từ mấy tháng trước.

Tôi trợn mắt:
— Chuyển sang tên em hồi nào? Anh đâu có ký?

Thu đáp:
— Anh ký rồi. Lần anh ký “giấy vay ngân hàng” mà không đọc kỹ.

Tôi toát mồ hôi lạnh. Đúng là có một lần Thu bảo cần chữ ký để làm thủ tục “tối ưu lãi suất”. Tôi ký như cái máy vì tin vợ.

Lúc đó tôi còn nghĩ: “Vợ mình hiền, lo cho mình.”

Hóa ra cô ấy… đang chuẩn bị đường lui.

Thu nói tiếp:
— Em cũng không muốn Bống lớn lên trong nhà có cảnh bố mẹ giật tóc, đánh ghen. Em không muốn con nhớ về tuổi thơ bằng tiếng chửi.

Tôi giãy nảy:
— Nhưng em làm vậy là… là tính toán!

Thu nhìn tôi như nhìn một người lạ:
— Anh ngoại tình 5 năm, có con với người ta. Anh gọi đó là gì?

Tôi cứng họng.

Thu đặt bút lên phong bì:
— Ký đi. Anh cứ ký, rồi anh muốn qua với ai cũng được.

Tôi nhìn sang Bống. Con bé ngủ ngon lành. Tôi nhớ cái cảnh nó chạy ra cửa mỗi chiều: “Ba về rồi!” Tôi nhớ cảm giác bình yên giả tạo đó.

— Thu… anh sai rồi. Anh sẽ cắt với Trang. Anh về với mẹ con em.
Thu không cười, không xúc động. Cô ấy chỉ hỏi ngược:
— Cắt kiểu gì? Con anh vừa sinh. Anh định phủi luôn à?

Tôi nín.

Thu nói chậm rãi:
— Anh tưởng em im lặng là yếu đuối. Nhưng em chỉ đang chọn thời điểm.

Thời điểm đó là khi anh không còn đường chối, và khi tất cả bằng chứng đã đủ để anh không thể lật kèo.

Tôi rùng mình. Một cảm giác bị lột sạch.

Tôi cầm điện thoại gọi Trang, định cầu xin cô ta đừng làm lớn chuyện. Nhưng vừa gọi, tôi thấy thông báo tin nhắn:

Trang gửi hình ảnh giấy khai sinh của con trai.
Dòng chữ cha: Hoàng Nguyễn.

Ngay sau đó là một câu:
“Mai anh qua ký giấy nhận con. Không thì em gửi hết cho vợ anh, công ty anh, và cả bố mẹ anh.”

Tôi bần thần.

Tôi quay sang Thu, như người chết đuối bấu víu:
— Em… em giúp anh được không?

Thu cầm ly nước, uống một ngụm, rồi nói nhẹ như không:
— Em giúp rồi.

Tôi không hiểu.

Thu rút điện thoại, mở ra một đoạn ghi âm. Giọng Trang trong đó the thé:
“Tôi chỉ cần tiền. Chồng chị mà không đưa, tôi phá nát hết.”

Tôi chết lặng.

Thu đã gặp Trang. Không đánh ghen. Không chửi bới. Cô ấy… thu thập chứng cứ.

Thu nhìn tôi, giọng dửng dưng đến tàn nhẫn:
— Mai anh qua nhận con đi. Nhưng từ giờ trở đi, mọi thứ của anh… không còn thuộc về anh nữa.

Tôi rơi phịch xuống ghế.

Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra một sự thật:
Một người phụ nữ không ầm ĩ… không phải vì họ không đau.

Mà là vì họ đã đau đến mức không còn cần phải hét lên nữa.

Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện gặp Trang. Cô ta mặc váy rộng, gương mặt xanh xao nhưng ánh mắt vẫn đầy chiến thắng. Đứa bé nằm trong nôi, thỉnh thoảng oe oe.

Trang nhìn tôi, hất cằm:
— Anh ký đi. Nhận con đàng hoàng.

Tôi cầm bút mà như cầm dao. Tôi biết, nếu ký xong, cuộc đời tôi sẽ rẽ sang một ngả khác. Không còn đường quay lại như trước.

Nhưng tôi cũng biết, tôi đã tự mình tạo ra ngả rẽ đó từ 5 năm trước.

Ký xong, Trang lập tức chuyển sang giọng khác:
— Tháng nào anh chuyển cho em 20 triệu. Em không cần anh ở đây, em chỉ cần anh đừng để mẹ con em thiếu thốn.

Tôi bật cười cay đắng:
— Em nói muốn danh phận mà?

Trang nhún vai:
— Danh phận là thứ để dọa anh thôi. Anh nghĩ em thật sự muốn làm vợ hai à? Em chỉ cần anh có trách nhiệm và có tiền.

Tôi nhìn Trang, thấy rõ bản chất mình đã chọn: một mối quan hệ xây bằng bí mật, thì kết thúc cũng chỉ là trao đổi.

Tôi về nhà. Thu đã dắt Bống đi học từ sớm. Trên bàn là một tờ giấy ghi lịch rõ ràng:

  • Thứ 2,4,6: tôi được đón Bống sau giờ học.

  • Thứ 3,5,7: Thu đón.

  • Chủ nhật: một tuần tôi, một tuần Thu.

  • Tài chính nuôi con: tôi chuyển cố định mỗi tháng.

Rõ ràng, sòng phẳng, không thừa một chữ cảm xúc.

Tôi gọi cho Thu:
— Em chuẩn bị hết rồi sao?

Thu đáp:
— Ừ. Em chỉ làm những thứ cần làm.

Tôi hỏi trong tuyệt vọng:
— Em… không tiếc hả?

Ở đầu dây bên kia, Thu im lặng vài giây. Rồi cô ấy nói:
— Em từng tiếc. Nhưng em hết rồi.

Câu nói đó còn đau hơn ngàn lần chửi mắng.

Tôi đến công ty. Sếp gọi tôi lên phòng. Trên bàn là một bản in email nặc danh gửi cho phòng nhân sự: tố cáo tôi có quan hệ ngoài luồng với đối tác, kèm theo vài hình ảnh tôi và Trang đi cùng nhau.

Tôi bủn rủn: “Trang làm.”

Nhưng sếp lại nói:
— Hoàng, bộ phận kiểm soát nội bộ đã kiểm tra. Em chuyển tiền cho đối tác qua tài khoản cá nhân, có dấu hiệu vi phạm quy định. Em tạm nghỉ để công ty xử lý.

Tôi ngồi thụp xuống. Tôi không chỉ mất gia đình.

Tôi còn có nguy cơ mất sự nghiệp.

Tối đó, Trang gọi:
— Anh thấy chưa? Tôi bảo rồi. Đừng để tôi phải làm lớn chuyện.

Tôi gằn giọng:
— Mày điên à? Mày hủy hết đời tao rồi.

Trang cười:
— Anh hủy đời anh từ lúc anh chọn em.

Cúp máy, tôi thấy đầu óc trống rỗng.

Tôi chạy đến nhà bố mẹ. Mẹ tôi nhìn tôi, ánh mắt đỏ hoe:
— Sao con lại làm vậy hả Hoàng? Con bé Thu nó hiền quá, nó không nói nhưng nó đau lắm đó!

Tôi định phản bác, nhưng không còn sức.

Vài ngày sau, Thu gửi tin nhắn:
Em đã nộp đơn ly hôn. Tòa hẹn hòa giải tuần sau. Anh đến đúng giờ.

Không xin lỗi. Không trách. Không năn nỉ.

Sự lạnh lùng của Thu làm tôi phát điên. Tôi muốn cô ấy gào lên, đập đồ, tát tôi một cái cũng được. Ít ra như vậy còn chứng tỏ cô ấy còn yêu.

Nhưng không.

Ngày ra tòa, Thu mặc áo sơ mi trắng, quần đen, giống hệt một giáo viên đi họp phụ huynh. Cô ấy ký giấy nhanh gọn, không run.

Tôi nhìn bàn tay đó, từng nấu cơm, từng giặt đồ cho tôi. Bàn tay đó giờ ký chấm dứt cuộc hôn nhân như ký một bài kiểm tra.

Khi bước ra khỏi tòa, tôi gọi:
— Thu…

Cô ấy quay lại, lần đầu tiên ánh mắt hơi mềm đi. Nhưng chỉ thoáng qua.

Thu nói:
— Anh đừng ghét em. Em không tàn nhẫn. Em chỉ không còn ngu nữa thôi.

Câu đó như một nhát dao cuối cùng.

Tôi đứng giữa sân tòa, trời nắng gắt, mà lạnh đến tận xương.

5 năm tôi nghĩ Thu không biết.
5 năm tôi nghĩ Thu không làm ầm lên vì Thu yếu.
Nhưng cuối cùng, người bị dồn đến chân tường lại là tôi.

Tôi có con trai mới sinh.
Nhưng tôi không có gia đình.

Tôi có tự do.
Nhưng tôi không còn ai đợi tôi về ăn cơm nữa.

Và đó là cái giá của kẻ phản bội.