Sau ly hôn tôi giấu kín giọt máu của Anh, đến lúc sinh thì Bác sĩ đỡ đẻ kéo khẩu trang xuống khiến tôi chết lặng…
Tôi ly hôn năm hai mươi bảy tuổi, đúng lúc mọi thứ trong đời tưởng như đã vỡ vụn. Người ta nhìn tôi như một người đàn bà thất bại: không chồng, không con, không danh phận. Nhưng chẳng ai biết, ngay sau tờ giấy ly hôn lạnh tanh ấy… tôi đã mang trong mình giọt máu của anh.
Anh tên Trần Quốc Huy, hơn tôi ba tuổi, là người đàn ông tôi từng nghĩ sẽ cùng mình đi hết đời. Anh không tệ, chỉ là chúng tôi… không thể đứng chung trong một gia đình. Mẹ chồng tôi ghét tôi ra mặt, còn anh thì luôn im lặng mỗi lần bà nói những câu cay nghiệt. Đỉnh điểm là hôm tôi bị sảy thai lần đầu, bà bảo:
“Nhà này không nuôi người đàn bà không biết đẻ!”
Tôi ôm nỗi đau đó đi ra khỏi nhà chồng, ký đơn ly hôn trong im lặng. Nhưng đời trớ trêu đến mức, hai tuần sau tôi phát hiện mình có thai lại.
Tôi run lẩy bẩy khi nhìn que thử thai hai vạch đỏ chót. Đáng lẽ tôi phải gọi cho anh. Đáng lẽ tôi phải nói: “Em có con rồi.” Nhưng tôi không đủ can đảm. Tôi sợ bị coi là trò bám víu. Tôi sợ mẹ anh giành lấy đứa bé. Và tôi sợ nhất… ánh mắt thương hại.
Tôi quyết định giấu.
Suốt chín tháng, tôi sống như người trốn chạy. Tôi nghỉ việc văn phòng, chuyển về một căn phòng trọ nhỏ ở Thủ Đức, đổi số điện thoại, khóa Facebook, tránh mọi người quen. Tôi không dám khám thai ở bệnh viện lớn, chỉ dám tới phòng khám tư. Mỗi lần nghe bác sĩ hỏi:
“Ba bé đâu em?”
tôi chỉ cười gượng: “Dạ… không có.”
Ngày chuyển dạ, tôi nhập viện quận trong cơn đau quặn thắt. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tay tôi bấu chặt ga giường, miệng cắn răng đến bật máu.
Bác sĩ đỡ đẻ bước vào, dáng cao gầy, đeo khẩu trang kín mít. Khi ông cúi xuống, kiểm tra rồi ra lệnh:
“Rặn mạnh lên, sắp ra rồi!”
Tôi cố rặn, nước mắt trào ra. Lúc ấy, ông đưa tay kéo khẩu trang xuống để nói rõ hơn, giọng gắt:
Và tôi chết lặng.
Đó là Trần Quốc Huy.
Anh nhìn thấy tôi, nhìn thấy cái bụng bầu đã căng tròn, nhìn thấy hồ sơ bệnh án… và sự thật mà tôi đã giấu suốt gần một năm.
Không ai nói gì. Nhưng khoảnh khắc ấy, tôi biết… mọi thứ không thể quay lại như cũ nữa.
Tôi không biết mình nên sợ hay nên khóc.
Trong phòng sinh, ánh đèn trắng hắt lên trần nhà lạnh lẽo. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc khiến tôi buồn nôn. Cơn đau co thắt lại kéo đến, bẻ gập tôi như một nhành cây khô. Nhưng thứ khiến tôi nghẹt thở nhất không phải đau… mà là đôi mắt của Huy.
Anh đứng ngay đó. Người đàn ông từng ký vào đơn ly hôn, từng gạt tay tôi ra khi tôi khóc, giờ lại mặc áo blouse, tay đeo găng, như một người xa lạ có quyền ra lệnh cho tôi.
“Lan! Em… em làm cái gì vậy?” – giọng anh khàn đi, như thể chính anh cũng đang không tin.
Tôi muốn quay mặt đi, muốn biến mất. Nhưng tôi không thể. Tôi đang nằm trên bàn sinh, chân bị đặt lên giá đỡ. Tôi không còn gì để che chắn cho bản thân. Sự xấu hổ trùm lên tôi như một tấm chăn nặng trĩu.
“Anh đeo khẩu trang lên đi…” tôi thều thào, nước mắt tràn ra.
Huy lập tức kéo khẩu trang lại, nhưng vẫn không rời ánh mắt khỏi tôi.
Một nữ hộ sinh bên cạnh hỏi nhanh:
“Bác sĩ, tiếp tục chứ ạ?”
Huy im lặng một giây rồi gằn giọng:
“Tiếp tục. Cứ làm đúng quy trình.”
Tôi nghe rõ giọng anh cố gắng giữ bình tĩnh, giống như cách anh từng làm ở nhà: lúc mẹ anh mắng tôi, anh cũng “giữ bình tĩnh”, để mặc tôi một mình chịu đựng.
Cơn đau lại đến. Tôi cắn chặt môi, cố rặn như lời dặn. Nước mắt nóng hổi rơi xuống hai bên thái dương. Tôi vừa rặn vừa nghĩ: Mình đã giấu anh cả một thai kỳ. Mình đáng bị ghét.
Nhưng rồi một khoảnh khắc kỳ lạ xảy ra.
Huy cúi xuống, giọng dịu đi hẳn:
“Lan, nghe anh. Đừng gồng. Em thả lỏng, rặn theo nhịp. Anh ở đây.”
Tôi sững người. Tôi không biết đã bao lâu rồi anh chưa từng nói với tôi câu “anh ở đây”.
Tôi nấc lên:
“Em… em không muốn anh biết…”
“Vì sao?” – anh hỏi mà như quát, nhưng mắt đỏ lên.
“Vì em sợ… mẹ anh sẽ giành con. Sợ anh nghĩ em cố tình…”
Huy cắn răng, không đáp ngay. Anh chỉ quay sang dặn nữ hộ sinh chuẩn bị.
“Cố lên. Thêm một nhịp nữa!” – Huy nói, giọng gấp gáp. “Lan, em phải cố! Em không được ngất!”
Tôi cố rặn, trong tiếng máy đo tim thai bíp bíp đều đều. Và rồi… tiếng khóc của con vang lên.
Một tiếng khóc mỏng manh nhưng đủ khiến tôi òa khóc như trẻ con.
Nữ hộ sinh bế bé lên, nói nhanh:
“Con trai! 3 ký 1!”
Huy đứng bất động. Tôi nhìn thấy tay anh run khi nhận kéo cắt dây rốn. Anh không khóc, nhưng gương mặt như vừa bị ai đó tát mạnh.
Tôi tưởng anh sẽ bỏ đi. Tôi tưởng anh sẽ ném vào tôi một câu: “Em giỏi lắm, giấu luôn đi.”
Nhưng không.
Huy chỉ cúi xuống, nhìn tôi rất lâu rồi hỏi, giọng vỡ ra:
“Em định giấu tới khi nào?”
Tôi không trả lời. Tôi không còn sức. Cả người tôi như rỗng tuếch.
Tôi bị đẩy ra phòng hồi sức. Trong lúc lơ mơ, tôi nghe loáng thoáng tiếng y tá nói chuyện ngoài hành lang:
“Bác sĩ Huy đứng ngoài từ nãy đến giờ luôn đó…”
“Ổng là chồng cũ sản phụ hả?”
“Nghe nói vậy. Mà nhìn mặt ổng tội ghê…”
Tôi nhắm mắt lại, nước mắt tràn ra. Tôi không biết mai đây mọi chuyện sẽ đi về đâu.
Nhưng tôi biết một điều chắc chắn: bí mật của tôi đã kết thúc.
Và thứ bắt đầu tiếp theo… có thể còn đau hơn cả cuộc ly hôn.
Hai ngày sau sinh, tôi vẫn ở phòng hậu sản. Con trai nằm trong nôi nhựa trong suốt, tay chân nhỏ xíu, da đỏ hỏn như một cục bột. Tôi nhìn con mà vừa thương vừa sợ.
Thương vì nó là tất cả những gì tôi giữ được sau cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Sợ vì tôi không biết mình có đủ sức nuôi con một mình không… và càng sợ hơn khi ngoài kia, người bố ruột của nó đang ở ngay trong bệnh viện này.
Tối hôm đó, khoảng gần chín giờ, cửa phòng khẽ mở.
Tôi quay đầu lại, tim đập mạnh như muốn bật khỏi lồng ngực.
Huy bước vào. Không mặc blouse nữa, anh mặc áo thun xám, quần jean. Trông như người đàn ông tôi từng yêu, chứ không còn là bác sĩ lạnh lùng trong phòng sinh hôm trước.
Anh đặt một túi trái cây lên bàn, rồi đứng im. Không tiến lại gần con ngay, như sợ mình không có quyền.
Tôi siết chặt chăn, giọng khô khốc:
“Anh tới làm gì?”
Huy nhìn tôi. Ánh mắt anh mệt mỏi, có chút bất lực:
“Anh tới nhìn con.”
Tôi im lặng.
Anh bước lại gần nôi, cúi xuống nhìn con trai. Đôi mắt anh mềm hẳn đi. Tôi thấy rõ anh nuốt nghẹn. Một người đàn ông từng lạnh lùng, giờ đứng nhìn một sinh linh bé xíu mà tay run run, như không dám chạm.
“Con… giống em.” – anh nói nhỏ.
Tôi cười nhạt:
“Giống em thì tốt.”
Huy quay sang nhìn tôi, như bị câu đó cứa vào lòng:
“Lan, đừng như vậy.”
Tôi quay mặt đi. Những năm tháng tôi chịu đựng trong nhà chồng, cái cảm giác bị đẩy vào góc tường, bị gọi là “đồ vô dụng”, vẫn còn nguyên. Tôi đã mất quá nhiều để giờ đây nghe anh nói hai chữ “đừng như vậy”.
“Em đã quyết định ly hôn. Em đã quyết định giấu. Giờ anh tới đây để trách em à?”
Huy siết hàm:
“Anh không trách. Nhưng em có biết anh đã sống thế nào không?”
Tôi bật cười, nước mắt lại rơi:
“Anh sống thế nào? Anh là bác sĩ, anh có mẹ, có gia đình… còn em thì sao? Em là người bị mắng không biết đẻ. Em là người bị đẩy ra khỏi nhà!”
Huy cúi đầu, giọng trầm xuống:
“Anh sai. Anh đã yếu. Anh đã nghĩ im lặng là giữ hòa khí… nhưng thực ra là bỏ mặc em.”
Tôi không trả lời. Tôi không muốn nghe lời xin lỗi muộn màng.
Huy đưa mắt nhìn con lần nữa, rồi nói, rõ ràng từng chữ:
“Lan, anh muốn nhận con.”
Câu nói đó như một cơn gió lạnh thổi thẳng vào ngực tôi.
“Anh nhận con… để làm gì?”
“Để con không phải lớn lên thiếu bố.”
Tôi nhìn thẳng vào anh:
“Vậy lúc em mang thai, lúc em một mình đi khám, một mình nôn nghén, một mình chạy xe giữa trời mưa… anh ở đâu?”
Huy nghẹn. Anh không trả lời được.
Tôi tiếp:
“Em không cần anh thương hại. Em càng không cần mẹ anh bước vào cuộc đời con em.”
Nhắc đến mẹ anh, Huy chớp mắt mạnh. Anh đứng thẳng dậy, giọng chắc hơn:
“Anh sẽ tự xử lý chuyện của mẹ anh. Nhưng Lan, con là con của anh. Anh không thể giả vờ không tồn tại.”
Tôi nhìn con trai. Nó cựa nhẹ, miệng mút mút như đang tìm sữa. Tôi đau lòng đến mức muốn gào lên. Tôi từng nghĩ giấu được thì con tôi sẽ bình yên. Nhưng hóa ra… giấu chỉ khiến mọi thứ nổ tung ở thời điểm khủng khiếp nhất.
“Em cần gì?” – Huy hỏi. “Tiền? Giấy tờ? Anh có thể lo.”
Tôi lắc đầu:
“Em cần sự tôn trọng. Em cần anh đừng kéo mẹ anh tới giành con.”
Huy nhìn tôi rất lâu, rồi nói:
“Anh thề. Anh sẽ không để ai giành con khỏi em.”
Tôi không biết lời thề đó có đáng tin không. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra: tôi không còn lựa chọn dễ dàng nào nữa.
Hoặc tôi tiếp tục chạy trốn, để con lớn lên với một khoảng trống.
Hoặc tôi đối mặt với người đàn ông đã từng làm tôi tổn thương… vì đứa bé nằm đây.
Tôi hít sâu, giọng run:
“Anh muốn nhận con… thì anh phải chứng minh. Không phải bằng lời nói.”
Huy gật đầu, mắt đỏ:
“Anh sẽ chứng minh.”
Đêm đó, anh không ở lại. Anh chỉ đứng ở cửa, nhìn tôi và con thêm một lần nữa rồi đi.
Nhưng khi cửa khép lại, tôi biết… cuộc đời tôi từ đây đã sang một chương khác.
Không phải chương của ly hôn nữa.
Mà là chương của một người mẹ… và một người cha bắt đầu học cách chịu trách nhiệm.



