VỢ MÃT 49 NGÀY CHỌT NHẬN ĐƯỢC CUỘC GỌI CỦA BỆNH VIỆN YÊU CẦU ĐẾN NHẬN CON MỚI SINH KHI ĐẾN NƠI THÌ KHÔNG NGờ

VỢ MÃT 49 NGÀY CHỌT NHẬN ĐƯỢC CUỘC GỌI CỦA BỆNH VIỆN YÊU CẦU ĐẾN NHẬN CON MỚI SINH KHI ĐẾN NƠI THÌ KHÔNG NGờ…

Vợ mất đúng bốn mươi chín ngày, căn nhà nhỏ ở hẻm 74 đường Trần Bình Trọng vẫn còn mùi nhang thoang thoảng. Anh Trần Quốc Huy ngồi một mình trước bàn thờ, nhìn tấm ảnh vợ Nguyễn Thảo Vy cười hiền lành mà tim nhói lên từng nhịp. Vy mất sau tai nạn giao thông, để lại anh với khoảng trống không sao lấp nổi.

Đêm đó, Huy vừa tắt điện thì điện thoại rung liên hồi. Một số lạ hiện lên. Anh do dự vài giây rồi bắt máy.

“Anh Trần Quốc Huy phải không ạ? Tôi là điều dưỡng Lan, bệnh viện Từ Dũ. Anh vui lòng đến bệnh viện ngay, có việc liên quan đến… một bé sơ sinh.”

Huy khựng lại. “Bé sơ sinh? Tôi… tôi không hiểu.”

Giọng người bên kia vẫn bình tĩnh nhưng gấp gáp: “Bé mới sinh được hai ngày. Hồ sơ ghi anh là người cần liên hệ. Anh đến càng sớm càng tốt.”

Huy choáng váng. Vy mất bốn mươi chín ngày rồi, họ chưa từng có con. Anh còn nhớ rõ những lần Vy thử que, rồi cả hai im lặng vì thất vọng. Làm sao tự nhiên lại có một bé sơ sinh liên quan đến anh?

Trời gần nửa đêm. Huy mặc vội áo khoác, phóng xe ra bệnh viện trong trạng thái như người mất hồn. Những ánh đèn đường kéo dài thành vệt mờ. Trong đầu anh xoáy lên hàng trăm câu hỏi, vừa sợ vừa giận: ai đang giỡn mặt anh? Hay đây là một vụ lừa đảo?

Tới bệnh viện, điều dưỡng Lan dẫn anh vào phòng hành chính. Một bác sĩ nam trung niên đưa cho anh xem hồ sơ.

Huy nhìn tờ giấy, tay run bần bật khi thấy rõ:
Mẹ: Nguyễn Thảo Vy. Cha: Trần Quốc Huy.

Anh bật dậy, giọng lạc đi: “Không thể nào! Vợ tôi mất 49 ngày rồi. Mọi người nhầm lẫn chứ?”

Bác sĩ không trả lời ngay, chỉ lật thêm một tệp giấy khác, đặt trước mặt Huy một chiếc vòng nhựa nhỏ dành cho trẻ sơ sinh. Trên đó ghi đúng tên Vy, số hồ sơ, ngày nhập viện… và một dòng khiến Huy lạnh sống lưng:

“Sản phụ nhập viện theo diện bảo mật – yêu cầu không thông báo người nhà.”

Huy đứng chết trân, tai ù đặc. Anh chợt nhớ ra: trước khi mất, Vy từng giấu anh một chuyện gì đó…

Và giờ đây, anh sắp hiểu lý do.

Huy ngồi xuống lại, cảm giác như có tảng đá đè lên ngực. Anh cố nuốt nước bọt nhưng cổ họng khô rát.

“Bác sĩ… chuyện này là sao?” Huy hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.

Bác sĩ đẩy nhẹ cặp hồ sơ về phía anh. “Anh Huy, tôi hiểu anh đang sốc. Nhưng giấy tờ bệnh viện thể hiện rõ. Bé vừa sinh ra, mẹ bé ghi tên Nguyễn Thảo Vy. Chúng tôi cần anh xác nhận để làm thủ tục.”

Huy bấu chặt mép ghế. “Vợ tôi mất trên đường Lê Hồng Phong. Tôi tự lo tang lễ, cúng 49 ngày. Tôi ký giấy tử, có công an phường xác nhận. Không thể có chuyện vợ tôi… sinh con!”

Điều dưỡng Lan lên tiếng: “Anh có thể xem lại dấu vân tay trong hồ sơ. Đây là quy trình bắt buộc.”

Huy nhìn xuống tờ giấy. Bên góc phải có dấu vân tay mực tím. Anh không phải chuyên gia, nhưng cảm giác… rất thật. Trên đó còn có chữ ký của Vy, nét chữ cong cong, dấu móc quen thuộc ở chữ “V”.

Huy run rẩy. “Chuyện này… như trò đùa.”

Bác sĩ thở dài. “Anh có thể nghi ngờ, nhưng chúng tôi không đùa với chuyện sinh tử. Sản phụ Vy nhập viện đúng ngày… trước khi xảy ra tai nạn của cô ấy khoảng hai tuần.”

“Trước tai nạn… hai tuần?” Huy lặp lại, như bị ai tát vào mặt.

Anh nhớ ra. Hai tuần trước ngày Vy mất, cô nói với anh rằng muốn về quê ở Đồng Nai vài hôm thăm mẹ. Huy lúc đó bận dự án, chỉ dặn đi đường cẩn thận. Vy đi vội, còn mang theo một túi xách lớn bất thường. Khi anh hỏi, Vy chỉ cười: “Đồ linh tinh thôi, anh lo làm đi.”

Huy chưa từng nghĩ đó là dấu hiệu.

Điều dưỡng Lan dẫn anh ra hành lang phòng sơ sinh. Cửa kính trong suốt, bên trong là dãy nôi nhỏ. Một bé sơ sinh da hồng, quấn khăn trắng, đang ngủ ngoan. Trên bảng tên dán đầu nôi ghi: “Bé trai – 3,2kg.”

Huy sững người. Nhìn gương mặt bé, anh thấy một điều kỳ lạ: sống mũi cao, cằm hơi chẻ… giống anh đến đáng sợ.

Bác sĩ nói chậm rãi: “Bé sinh đủ tháng. Không có dấu hiệu bị bỏ rơi. Nhưng người ký vào giấy yêu cầu bảo mật là… chính sản phụ Vy.”

Huy quay phắt lại. “Tại sao cô ấy làm vậy? Tại sao giấu tôi?”

Bác sĩ nhìn anh, ánh mắt nghiêm nghị hơn. “Chúng tôi cũng đang tìm câu trả lời. Nhưng đây là điều chắc chắn: cô ấy đã nhập viện sinh con, và ngay sau khi xuất viện… thì xảy ra tai nạn.”

Huy như hụt hơi. Nếu Vy sinh con rồi mất ngay sau đó, nghĩa là… cô ấy đã không kịp nói với anh. Nhưng vẫn có điểm vô lý: Vy mang thai đủ tháng mà anh không biết?

Đột nhiên, một ý nghĩ đâm thẳng vào đầu: Vy có thể mang thai hộ? Hay có vấn đề sức khỏe khiến bụng không lộ rõ? Nhưng Vy ở cạnh anh mỗi ngày, anh không thể không nhận ra.

Huy hỏi: “Có camera bệnh viện không? Tôi muốn xem cô ấy tới đây thế nào.”

Điều dưỡng Lan đáp: “Bệnh viện có lưu dữ liệu, nhưng phải chờ xác minh và làm thủ tục. Tôi chỉ có thể nói… người đưa chị Vy đến đây là một phụ nữ tên Lê Ngọc Mai, khoảng hơn 30 tuổi.”

Nghe đến cái tên đó, Huy đơ ra.

Ngọc Mai là ai? Anh chưa từng nghe.

Nhưng khi Huy lục lại trí nhớ, anh chợt nhớ một lần Vy nhận điện thoại, vội đi ra ban công nói nhỏ. Anh thoáng nghe hai chữ “Mai” và “gấp lắm”. Lúc đó anh nghĩ là đồng nghiệp.

Bác sĩ đưa Huy một chiếc phong bì niêm phong. “Đây là đồ cá nhân của sản phụ để lại. Trong đó có một thư tay. Cô ấy dặn nếu có chuyện gì xảy ra thì đưa cho anh.”

Huy rút lá thư, giấy hơi nhăn như bị nắm chặt nhiều lần. Nét chữ Vy hiện ra, từng dòng như cứa vào tim anh:

“Huy, nếu anh đang đọc lá thư này thì có lẽ em đã không còn cơ hội nói. Em xin lỗi vì đã giấu anh. Em không phản bội anh… nhưng em đã mắc một sai lầm lớn. Đứa bé này là con của anh. Và em sợ anh sẽ hận em hơn cả cái chết…”

Huy đọc đến đó, tay buông thõng. Trước mặt anh, bé sơ sinh khẽ cựa mình, rồi bật khóc nhỏ như tiếng mèo con.

Huy áp trán vào kính, mắt đỏ hoe.
Giờ thì anh hiểu: đây không phải nhầm lẫn.

Nhưng cái “sai lầm lớn” mà Vy nhắc đến… là gì?

Huy ngồi trong phòng chờ, lá thư của Vy trên tay, lòng như bị xé đôi. Anh muốn chạy ngay về ôm lấy con, nhưng cũng muốn đập vỡ mọi thứ để hỏi cho ra lẽ: tại sao một người vợ hiền lành như Vy lại giấu anh chuyện động trời này?

Điều dưỡng Lan quay lại, đưa anh chai nước. “Anh Huy, anh bình tĩnh. Bé cần người thân ký giấy tiếp nhận và làm xét nghiệm ADN để hoàn tất hồ sơ.”

Huy gật đầu máy móc. “Tôi làm. Tôi cần sự thật.”

Thủ tục diễn ra trong vài giờ. Bệnh viện lấy mẫu xét nghiệm, đồng thời cho anh gặp bé. Khi bế đứa trẻ trên tay, Huy cảm giác tim mình đổi nhịp. Bé nhỏ xíu, ấm nóng, tiếng khóc yếu ớt. Huy vừa thương vừa sợ, như đang bế một bí mật quá lớn.

Bác sĩ nhìn anh: “Dù chuyện gì xảy ra, bé không có lỗi.”

Huy nghẹn giọng: “Tôi biết.”

Nhưng sự thật không dừng lại ở đó.

Sáng hôm sau, một phụ nữ bước vào bệnh viện, tóc buộc gọn, gương mặt mệt mỏi như vừa trải qua nhiều đêm không ngủ. Cô đứng trước Huy, ánh mắt đầy dè chừng.

“Tôi là Lê Ngọc Mai,” cô nói. “Tôi cần nói chuyện với anh. Một mình.”

Huy đứng dậy, giọng lạnh: “Cô là người đưa vợ tôi vào đây?”

Mai gật, rồi nhìn quanh như sợ ai nghe lén. “Tôi là bạn thân của Vy. Nhưng anh chưa từng gặp tôi, vì Vy cố tình.”

Huy cười nhạt. “Tất nhiên rồi. Cô ấy giấu tôi quá nhiều.”

Mai cúi đầu. “Anh có quyền giận. Nhưng tôi đến đây để nói sự thật trước khi anh tự hủy mình bằng những suy đoán.”

Mai kể rằng ba năm trước, Vy từng bị chẩn đoán khó có con. Vy giấu Huy, không muốn anh áp lực hay thương hại. Nhưng Huy lại vô tình bị cuốn vào lịch làm việc căng thẳng, hai người ít gần gũi, càng lâu càng xa trong chuyện con cái.

Một lần, Vy và Mai đi khám ở một phòng khám tư, được gợi ý phương án can thiệp hỗ trợ sinh sản. Vy hoang mang, không đủ tiền, cũng sợ Huy biết sẽ tự trách.

Mai nói, giọng nghẹn: “Vy chỉ muốn làm anh hạnh phúc. Cô ấy… đã nghe lời tư vấn sai.”

Huy nhíu mày. “Sai thế nào?”

Mai run run: “Phòng khám đó hứa sẽ giúp Vy thụ thai bằng phương pháp hỗ trợ, nói là lấy mẫu của chồng hợp pháp. Vy tin… vì họ đưa giấy tờ, đưa hợp đồng. Vy còn nhờ tôi đi cùng để làm chứng.”

Huy siết chặt nắm tay. “Vậy mẫu của tôi ở đâu ra?”

Mai lắc đầu. “Tôi không biết. Nhưng sau đó vài tháng Vy có thai thật. Vy mừng phát khóc, rồi lại hoảng loạn, vì… họ yêu cầu giữ bí mật tuyệt đối. Họ dọa nếu lộ ra sẽ rắc rối pháp lý, sẽ mất con.”

Huy bàng hoàng. “Vy đã bị lừa?”

Mai gật đầu, nước mắt rơi: “Cô ấy sợ anh sẽ nghi ngờ, nên cố giấu tới lúc chắc chắn mọi thứ ổn. Nhưng thai kỳ của Vy rất khó. Vy bị phù, sức khỏe yếu, thường xuyên nhập viện kiểm tra. Cô ấy nói với gia đình là đi công tác.”

Huy nhớ lại những lần Vy mệt mỏi, hay ôm bụng rồi nói dạ dày đau. Anh đã chủ quan. Anh đã nghĩ cô chỉ áp lực.

Mai nói tiếp: “Đến tháng cuối, Vy phát hiện phòng khám đó có dấu hiệu làm ăn mờ ám. Cô ấy sợ chuyện sinh con bị làm khó, nên xin chuyển viện và làm hồ sơ theo diện bảo mật. Cô ấy định sinh xong sẽ nói hết với anh. Nhưng… hôm xuất viện, Vy nhận được cuộc gọi hẹn gặp để giải quyết hợp đồng. Vy bảo tôi đi cùng. Trên đường đi… tai nạn xảy ra.”

Huy đập bàn đứng bật dậy: “Vậy tai nạn không phải ngẫu nhiên đúng không?”

Mai tái mặt. “Tôi không dám kết luận. Nhưng hôm đó có một chiếc xe máy bám theo tụi tôi từ đầu hẻm.”

Huy chết lặng.

Nếu đúng như vậy, cái chết của Vy không chỉ là tai nạn.

Ngày thứ ba, kết quả ADN trả về. Huy đứng trước tờ giấy, tim đập như muốn vỡ. Bác sĩ đặt kết quả lên bàn:

“Quan hệ cha – con: 99,99%.”

Huy nhắm mắt lại, nước mắt rơi thẳng xuống bàn giấy.
Đứa bé đúng là con anh.

Vậy nghĩa là Vy không phản bội. Cô chỉ… quá sợ mất anh, quá sợ mất đứa con mà cô phải đánh đổi cả đời để có được.

Huy bế con về nhà vào đúng ngày cúng 49 của Vy. Anh đặt bé cạnh bàn thờ, khẽ thì thầm:

“Vy à… em yên tâm. Anh sẽ nuôi con. Và anh sẽ tìm ra ai đã làm em phải sống trong sợ hãi.”

Ngoài ngõ, trời nắng gắt. Nhưng trong lòng Huy, một cuộc đời mới vừa bắt đầu — bằng nỗi đau, bằng sự thật, và bằng trách nhiệm mà anh không thể trốn tránh.