SAU ĐÊM ÂN ÁI VỊ ĐẠI GIA ĐỂ LẠI MỘT TỶ RỒI BIỆT TÍCH 7 NĂM SAU MỚI BIẾT TẠI SAO MÌNH CÓ GIÁ NHƯ VẬY…
Tôi tên Ngọc Diệp, 26 tuổi, làm lễ tân cho một khách sạn 4 sao ở quận 1. Ca đêm nào cũng sáng đèn, tiếng giày cao gót gõ nhịp lên sàn đá hoa lạnh ngắt, còn cuộc đời tôi thì cứ lặp đi lặp lại như một bản nhạc buồn.
Đêm đó, anh ta xuất hiện như một người không thuộc về chỗ này.
Áo sơ mi trắng, đồng hồ sáng lấp lánh, mùi nước hoa thoang thoảng… và đôi mắt mệt mỏi như đã trải qua một trận chiến dài. Anh nói tên Minh Khôi, giọng khàn, chỉ cần phòng yên tĩnh, không muốn ai làm phiền.
Tôi làm thủ tục nhanh, nhưng khi đưa thẻ phòng, tay anh chạm nhẹ vào tay tôi. Một khoảnh khắc rất nhỏ, vậy mà khiến tim tôi đập loạn.
Đến gần 2 giờ sáng, anh xuống sảnh. Tôi đang uống vội ly trà nóng.
Anh nhìn tôi, hỏi một câu bất ngờ:
“Em có bao giờ thấy mình bị mắc kẹt không?”
Tôi im lặng. Và bằng một cách nào đó, tôi kể hết: mẹ bệnh, ba bỏ đi, tôi vay nợ để lo viện phí, sống cầm hơi qua từng tháng.
Minh Khôi không thương hại. Anh chỉ lắng nghe, rồi bảo:
“Đi ăn với anh. Ngay bây giờ.”
Chúng tôi ngồi ở một quán phở mở khuya. Anh ăn ít, còn tôi thì chẳng nuốt nổi. Tôi không hiểu vì sao một người như anh lại ngồi trước mặt mình, ở cái giờ không ai tỉnh táo.
Sau đó… tôi đã sai.
Chúng tôi lên phòng. Không phải vì anh ép buộc. Là tôi tự bước vào. Một phần vì cô đơn, một phần vì cảm giác được nhìn như một người phụ nữ, chứ không phải cái máy chạy kiếm tiền.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy một mình. Giường lạnh. Cửa sổ mở, rèm lay nhẹ.
Trên bàn, có một phong bì dày.
Bên trong là một thẻ ngân hàng và một tờ giấy ghi vội:
“Xin lỗi. Đừng tìm anh.”
Tôi run tay mở điện thoại. Không có tin nhắn. Không có cuộc gọi nhỡ.
Tôi kiểm tra số dư.
1.000.000.000 đồng.
Tôi đứng chết lặng. Tai ù đi, cổ họng nghẹn cứng.
Tôi vừa được cứu… hay vừa bị mua?
Và tôi đâu ngờ, bảy năm sau, tôi sẽ hiểu vì sao mình “có giá” như vậy…
Tôi đã từng nghĩ mình sẽ trả lại số tiền đó.
Nhưng mẹ tôi đang nằm viện, bác sĩ nói phải phẫu thuật gấp, mà tôi thì chỉ còn vài triệu trong ví và một khoản nợ tín dụng đè lên vai.
Tôi gọi lên số tổng đài ngân hàng để hỏi chủ thẻ, nhưng câu trả lời nhận được chỉ là:
“Giao dịch hợp lệ. Chủ tài khoản không yêu cầu hoàn tiền.”
Tôi ngồi cả buổi sáng trước cây ATM mà không rút nổi đồng nào, vì tay cứ run. Tôi sợ đây là bẫy. Sợ mình vừa bước vào một thứ tội lỗi không lối thoát.
Nhưng chiều hôm đó, viện gọi: mẹ tôi chuyển biến xấu.
Tôi rút 200 triệu đóng viện phí, phần còn lại tôi gửi tiết kiệm, tự dặn lòng: chỉ dùng để cứu mẹ, còn lại nhất định sẽ tìm cách trả.
Mẹ sống lại sau ca mổ. Tôi khóc đến lả người, vừa mừng vừa sợ. Mừng vì mẹ còn ở đây. Sợ vì tôi không biết mình đang mang trên người món nợ gì.
Tôi chuyển công tác sang bộ phận hành chính để tránh ca đêm. Tôi không muốn nhìn thấy những người giống Minh Khôi nữa, vì mỗi lần nhìn thấy một chiếc xe sang đỗ trước cửa, tim tôi lại thắt lại.
Thời gian trôi. Mẹ tôi khỏe dần. Tôi bắt đầu xây lại đời mình như một người bình thường: làm việc, tiết kiệm, trả nợ, sống kín tiếng.
Nhưng trong lòng tôi luôn có một cái gai.
Minh Khôi là ai?
Anh ta không giống khách sạn qua đêm rồi đi. Anh ta quá… thực. Đôi mắt đó, giọng nói đó, câu hỏi “em có bị mắc kẹt không?” cứ ám tôi suốt nhiều tháng.
Một năm sau đêm đó, tôi tìm thử.
Tôi nhờ một người quen trong nghề khách sạn kiểm tra hồ sơ check-in cũ. Nhưng tên Minh Khôi không tồn tại. Giấy tờ anh đưa hôm đó là bản photo, và hệ thống đã bị ghi đè.
Giống như… anh chưa từng đến.
Tôi bắt đầu nghi ngờ: có khi anh ta là người có vấn đề pháp lý, trốn chạy, hoặc… có vợ con.
Tôi cố chôn tất cả xuống.
Cho đến năm thứ ba, tôi gặp Huy, đồng nghiệp cùng công ty mới. Huy hiền, chăm, thương tôi thật lòng. Anh không hỏi về quá khứ, chỉ biết tôi gồng gánh quá lâu.
Tôi nghĩ mình xứng đáng có một cuộc sống tử tế.
Tôi và Huy cưới nhau. Một đám cưới nhỏ ở Bình Dương. Mẹ tôi ngồi hàng ghế đầu, mắt rưng rưng.
Tôi tưởng mình đã bước ra khỏi bóng đêm.
Nhưng rồi…
Năm thứ năm sau đêm đó, tôi nhận một cuộc gọi lạ.
Giọng đàn ông, thấp, lạnh:
“Cô Ngọc Diệp phải không?”
Tôi sững người:
“Ai vậy?”
Ông ta chỉ nói đúng một câu:
“Khoản tiền của ông Khôi không phải cho không. Cô giữ được đến giờ là may đấy.”
Tôi hỏi dồn dập, ông ta cúp máy.
Từ đó, cuộc sống tôi bắt đầu có những dấu hiệu kỳ lạ.
Có một chiếc xe đen thường xuyên đậu ở cuối hẻm. Có những lần tôi thấy người lạ đứng gần công ty, ánh mắt quan sát.
Tôi kể với Huy, anh nghĩ tôi bị đa nghi vì stress.
Cho đến một ngày, tôi về quê thăm mẹ, phát hiện trước cổng nhà có một phong thư.
Bên trong là một tấm ảnh cũ, chụp tôi và Minh Khôi ở sảnh khách sạn.
Phía sau tấm ảnh có dòng chữ:
“Bảy năm rồi. Cô nghĩ mình còn là người ngoài cuộc sao?”
Tôi lạnh sống lưng.
Tôi hiểu, chuyện này chưa từng kết thúc.
Nó chỉ đang chờ… đến đúng lúc để nổ tung.
Tôi không ngủ được suốt nhiều đêm sau khi nhận bức ảnh.
Tôi cứ nhìn chằm chằm vào gương mặt mình trong tấm hình đó. Còn Minh Khôi đứng cạnh, ánh mắt như người đang chuẩn bị rời khỏi đời ai đó mãi mãi.
Tôi bắt đầu tự hỏi: tại sao lại là tôi?
Một cô lễ tân bình thường, không quyền lực, không quan hệ. Nếu anh ta chỉ muốn vui vẻ, anh ta đâu thiếu phụ nữ. Nếu muốn giúp đỡ, anh ta có thể chuyển khoản thẳng cho bệnh viện, đâu cần để lại thẻ và biến mất như vậy.
Tôi quyết định làm điều mà bảy năm qua tôi chưa từng đủ can đảm: đào đến tận cùng.
Tôi xin nghỉ phép, quay lại khách sạn cũ.
Người quản lý cũ đã đổi, nhưng tôi vẫn tìm được chị Tuyết Anh – trưởng ca đêm năm đó. Chị nhìn tôi một hồi lâu rồi mới nói:
“Diệp… em vẫn chưa quên hả?”
Tôi nắm tay chị:
“Chị biết gì đúng không? Xin chị nói thật.”
Chị Tuyết Anh thở dài, kéo tôi ra sau kho, nơi không có camera.
“Đêm đó, không phải tự nhiên ông ấy chọn em. Ông ấy đã đứng ngoài sảnh nhìn em từ trước. Ông ấy hỏi chị về em. Chị tưởng ổng chỉ… thích.”
Tôi nghẹn họng:
“Hỏi… về em?”
Chị gật:
“Ổng hỏi em quê đâu, làm bao lâu, gia đình thế nào. Chị không nói nhiều, chỉ nói em cực, nuôi mẹ bệnh.”
Tôi cảm giác máu trong người rút hết.
Vậy là anh ta biết. Anh ta chọn tôi có chủ đích.
Tôi hỏi tiếp:
“Rồi… chị có biết ông ấy là ai không?”
Chị hạ giọng:
“Chị nghe khách VIP nói ông ấy là Minh Khôi ‘Cát Lâm’. Người ta đồn ổng là con ông chủ tập đoàn lớn, nhưng đang bị đấu đá. Đêm đó ổng đến đây… không phải nghỉ, mà là trốn.”
Tôi lập tức lên mạng tìm. Và lần đầu tiên sau bảy năm, tôi thấy cái tên đó xuất hiện.
Trần Minh Khôi.
Từng là giám đốc điều hành trẻ của một công ty con thuộc tập đoàn Cát Lâm Group. Rồi đột nhiên biến mất khỏi truyền thông khoảng… đúng thời điểm tôi gặp anh.
Tôi đào sâu hơn, thì thấy một bài báo cũ, rất cũ, gần như bị chìm:
“Phó tổng Cát Lâm bị điều tra do nghi liên quan rửa tiền. Một nhân chứng quan trọng biến mất.”
Tôi đọc mà tay lạnh ngắt.
Nhân chứng quan trọng… biến mất.
Minh Khôi biến mất.
Và tôi, một cô gái vô danh, lại nhận 1 tỷ rồi bị dặn: “Đừng tìm anh.”
Tôi bắt đầu ghép các mảnh lại.
Có thể Minh Khôi biết mình sắp “mất”. Anh ta cần một nơi để trốn một đêm, cần một người đủ bình thường để không bị nghi ngờ. Một người không có thói quen phô trương, không quan hệ xã hội.
Và quan trọng nhất…
Một người cần tiền.
Vì nếu tôi cần tiền, tôi sẽ giữ kín.
Anh ta “trả” cho sự im lặng của tôi, nhưng lại để tôi mang cảm giác tội lỗi cả đời.
Tôi muốn dừng lại, nhưng thứ tôi sợ nhất đã xảy ra.
Một tối, Huy nhận được cuộc gọi từ số lạ. Anh về nhà mặt tái mét:
“Diệp… em từng quen ai tên Minh Khôi không?”
Tôi đứng sững. Cổ họng nghẹn ứ:
“Sao anh hỏi vậy?”
Huy đưa điện thoại. Trong tin nhắn là một file ghi âm.
Giọng đàn ông trong đó nói rất rõ:
“Ngọc Diệp là người gặp Minh Khôi lần cuối. Nếu muốn yên ổn, đừng đào sâu.”
Huy nhìn tôi, mắt đỏ lên vì tức:
“Em giấu anh chuyện gì vậy?”
Tôi bật khóc, kể hết.
Huy im lặng rất lâu rồi hỏi một câu đau nhất:
“Vậy 1 tỷ đó… là tiền mua em hay tiền bịt miệng?”
Tôi không trả lời được.
Nhưng tôi hiểu rõ.
Nó không mua thân xác tôi.
Nó mua sự im lặng của một cô gái đang ở đáy cuộc đời.
Và lý do tôi “có giá” như vậy không phải vì tôi đáng giá…
Mà vì tôi là một mắt xích hoàn hảo: nghèo, cô đơn, cần tiền, và sẽ không dám nói.
Tôi bán đi sự bình yên của mình trong một đêm, mà không biết.
Đêm đó, Minh Khôi không chỉ ngủ với tôi.
Anh ta đã chọn tôi làm “người chứng cuối cùng” của anh.
Bảy năm sau, tôi mới hiểu…
Tôi không được cứu.
Tôi chỉ được “trả trước” cho một nỗi sợ sẽ theo tôi cả đời.



