Đám tang con gái 5 tuổi chồng dắt tay nhân tình bước vào vợ không nổi giận mà còn chúc mừng và cái kết choáng…
Đám tang bé Bảo Ngọc, con gái 5 tuổi của vợ chồng Thu Hà – Minh Quân, diễn ra trong căn nhà cấp bốn ở ngoại ô Hà Nội, trời âm u như trút hết nỗi nặng nề lên mái tôn bạc màu. Bảo Ngọc mất vì tai nạn giao thông khi đang được đưa đi học mẫu giáo. Thu Hà ngồi sụp trước di ảnh, đôi mắt sưng húp, hai bàn tay siết chặt vạt áo tang đến tím bầm.
Trong khi họ hàng, hàng xóm ra vào thắp hương, ai cũng xót xa, thì điều khiến mọi người ngỡ ngàng nhất lại xảy ra vào giữa buổi trưa.
Cánh cửa mở ra. Minh Quân bước vào, mặt lạnh như đá. Nhưng anh không đi một mình.
Anh dắt tay một người phụ nữ trẻ, ăn mặc lịch sự, tóc búi gọn, váy đen vừa đủ trang trọng. Cô ta cúi đầu chào, ánh mắt lảng tránh nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Cả nhà tang… chết lặng.
Mẹ Thu Hà đang chít khăn tang cho con dâu liền khựng lại, run rẩy:
“Quân… con làm cái gì vậy?”
Minh Quân đáp tỉnh bơ:
“Con đưa Thảo Vy đến thắp hương cho bé.”
Một vài người đàn ông trong họ định tiến tới kéo Minh Quân ra ngoài, nhưng Thu Hà bất ngờ đứng dậy. Cô lau nước mắt, nhìn thẳng vào kẻ đã phản bội mình, rồi nhìn sang người phụ nữ kia.
Ai cũng nghĩ Thu Hà sẽ gào lên, tát vào mặt Thảo Vy hoặc xô đuổi cả hai ra khỏi nhà.
Nhưng không.
Thu Hà bước từng bước chậm rãi tới, giọng khàn đặc mà vẫn rõ ràng:
“Em đến đúng lúc đấy.”
Thảo Vy lắp bắp:
“Chị… em… em xin lỗi…”
Thu Hà lại cười—nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng.
“Không cần xin lỗi. Chúc mừng em.”
Từ “chúc mừng” vang lên trong đám tang như một nhát dao cắm thẳng vào sự yên tĩnh.
Minh Quân nhíu mày:
“Cô nói cái gì?”
Thu Hà nhìn thẳng vào anh, ánh mắt không còn là của một người vợ đau khổ, mà như đã chuẩn bị sẵn một điều gì đó từ rất lâu:
“Chúc mừng anh chị. Cuối cùng cũng dám bước vào nhà tôi… đúng ngày con tôi nằm xuống.”
Rồi Thu Hà quay sang mẹ chồng, nói một câu khiến cả họ hoảng hốt:
“Mẹ gọi giúp con… công an phường.”
Minh Quân tái mặt. Thảo Vy lùi lại, tay run bần bật. Cả đám tang bắt đầu xôn xao, người nào người nấy nhìn nhau, không ai hiểu Thu Hà đang định làm gì.
Nhưng Thu Hà vẫn bình thản, như thể nỗi đau lớn nhất đời cô… đã biến thành một kế hoạch.
Khi tiếng xôn xao trong nhà tang còn chưa dứt, Thu Hà đã bước tới chiếc bàn nhỏ đặt cạnh quan tài, mở ngăn kéo, rút ra một tập giấy được kẹp sẵn, phía trên còn có dấu đỏ.
Cô đưa thẳng cho bố chồng, ông Trọng, giọng vẫn đều:
“Bố đọc giúp con. Để cả họ biết hôm nay con ‘chúc mừng’ cái gì.”
Ông Trọng nhìn tập giấy, rồi nhìn Minh Quân. Minh Quân vội bước tới:
“Bố đừng nghe cô ấy! Cô ấy đang… đang loạn trí vì mất con!”
Thu Hà bật cười nhạt.
“Loạn trí? Em bế con từ viện về đây trong một cái hộp gỗ. Em còn tỉnh hơn ai hết.”
Ông Trọng mở giấy ra. Đó là biên bản trích xuất camera do công an xác nhận, kèm ảnh chụp thời gian, địa điểm rõ ràng. Ngày xảy ra tai nạn của bé Bảo Ngọc, chiếc xe gây tai nạn không phải xe tải lạ như mọi người tưởng.
Mà là chiếc ô tô trắng mang biển số… của Minh Quân.
Trong nhà tang lập tức rơi vào im phăng phắc.
Minh Quân giật mạnh tập giấy khỏi tay bố, mắt đỏ lên:
“Vớ vẩn! Ai bịa ra cái này?!”
Thu Hà bình thản:
“Không ai bịa. Em nhờ người quen ở đội điều tra giao thông xin trích xuất. Vì em thấy lạ… hôm đó anh nói anh đang công tác tận Bắc Ninh. Nhưng camera lại bắt được anh rời khỏi bãi xe lúc 7 giờ 12 phút, đúng tuyến đường con mình đi học.”
Minh Quân cứng họng. Thảo Vy đứng bên cạnh bắt đầu hoảng loạn, giọng run:
“Anh Quân… anh nói… anh nói hôm đó anh không có mặt…”
Thu Hà nhìn Thảo Vy, ánh mắt thương hại nhiều hơn căm ghét:
“Em tưởng em là người được chọn à? Không. Em chỉ là công cụ.”
Thu Hà kể lại mọi chuyện như bóc từng lớp da.
Hai tháng trước, Thu Hà đã phát hiện Minh Quân ngoại tình. Không phải bằng tin nhắn hay nước hoa, mà bằng một lần con gái vô tình nói:
“Mẹ ơi, hôm trước có cô Vy mua cho con kẹo… cô đó hôn bố nữa.”
Thu Hà nghe mà tim như rơi xuống đất.
Cô không làm ầm lên. Cô lặng lẽ thu thập chứng cứ: ảnh khách sạn, lịch sử chuyển khoản, ghi âm những cuộc gọi nửa đêm. Nhưng cô vẫn giữ im lặng vì con.
Cho đến khi tai nạn xảy ra.
Ngay đêm đầu tiên ở nhà xác, Thu Hà đã tỉnh táo đến mức… nhìn vết bầm trên cổ tay con mình. Một vết bầm như bị kéo giật.
Cô bắt đầu nghi ngờ: bé Bảo Ngọc không chỉ là tai nạn.
Thu Hà nhờ người quen kiểm tra hồ sơ tai nạn. Lúc đó cô mới biết: tài xế xe tải khai rằng chiếc ô tô trắng đã bất ngờ tạt đầu khiến xe tải mất lái. Nhưng vì quá hoảng loạn, tài xế không nhớ rõ biển số. Và Minh Quân đã nhanh chóng “lo liệu” để vụ việc khép lại như tai nạn bình thường.
Thu Hà lặng lẽ lên kế hoạch.
Cô biết Minh Quân sẽ không chịu nổi khi người tình bị lôi ra ánh sáng, nên chắc chắn sẽ đưa Thảo Vy tới đám tang để “đánh dấu chủ quyền”, cũng là để thử xem Thu Hà có còn đủ sức phản kháng không.
Và đúng như cô đoán… Minh Quân dắt Thảo Vy bước vào.
Thu Hà “chúc mừng” vì họ tự bước chân vào cái bẫy.
Công an phường đến. Thu Hà giao toàn bộ giấy tờ, USB camera, kèm lời khai của tài xế xe tải.
Minh Quân bắt đầu gào lên:
“Cô muốn gì?! Cô điên rồi! Con mất rồi, cô còn muốn kéo tôi xuống theo à?!”
Thu Hà nhìn thẳng vào anh:
“Đúng. Tôi muốn anh xuống. Vì con tôi đang nằm đó.”
Thảo Vy òa khóc, lảo đảo như sắp ngã.
“Em không biết… em không hề biết…!”
Thu Hà cúi xuống, nói nhỏ đủ cho Thảo Vy nghe:
“Em nghĩ người đàn ông dám phản bội vợ con, sẽ tử tế với em sao?”
Không khí nhà tang vỡ tung.
Và cái kết còn nằm ở phía sau, khi công an bắt đầu hỏi một câu khiến Minh Quân không thể chối:
“Anh Minh Quân, anh giải thích thế nào về việc… xe anh có vết trầy khớp với hiện trường?”
Hôm đó, Minh Quân bị mời về trụ sở công an để làm việc ngay trong ngày tang lễ. Thu Hà vẫn đứng trước quan tài con, không chạy theo, không van xin, không khóc lóc thảm thiết như mọi người nghĩ.
Cô chỉ lặng lẽ thắp thêm một nén hương cho bé Bảo Ngọc, giọng thì thầm:
“Con ngủ đi… mẹ làm phần còn lại.”
Hai ngày sau, kết quả giám định được gửi về: chiếc ô tô trắng của Minh Quân có dấu va chạm phù hợp với vật cản trên đường hôm xảy ra tai nạn. Quan trọng hơn, camera ở một cửa hàng ven đường ghi được cảnh chiếc xe ấy cố tình tạt ngang vào đúng lúc xe tải đi tới.
Minh Quân vẫn ngoan cố:
“Tai nạn thôi! Tôi chỉ… chỉ vội quá nên đánh lái!”
Nhưng công an tiếp tục đưa ra một dữ liệu khác: định vị điện thoại của Minh Quân không hề ở Bắc Ninh như anh khai. Anh có mặt tại khu vực hiện trường suốt 20 phút trước khi vụ tai nạn xảy ra.
Khi bị dồn đến đường cùng, Minh Quân quay sang đổ lỗi cho Thảo Vy.
“Nó xúi tôi! Nó nói nếu tôi không dứt khoát với vợ, nó sẽ bỏ! Nó còn nói… nó ghét con bé đó!”
Thảo Vy nghe xong như chết đứng.
Cô bật khóc nức nở:
“Anh nói gì vậy? Em có thể ích kỷ, nhưng em không bao giờ muốn hại một đứa trẻ!”
Công an lập tức tách lời khai. Và rồi sự thật trồi lên theo cách khiến ai nghe cũng lạnh người.
Thảo Vy đúng là người thứ ba, đúng là đã từng buông lời độc miệng khi ghen tuông. Nhưng cô không ngờ Minh Quân lại biến những câu nói đó thành động cơ để làm điều kinh khủng.
Minh Quân khai:
“Chỉ định làm nó bị thương… để vợ tôi rối lên. Tôi sẽ nhân lúc đó ép cô ấy ký giấy ly hôn, rồi tôi đưa Vy về.”
Chỉ một câu “chỉ định” ấy khiến cả phòng lấy lời khai im phăng phắc.
Thu Hà khi nghe tin, không gào lên. Cô chỉ ôm lấy di ảnh con trong im lặng rất lâu, đến khi mẹ ruột phải kéo cô ra khỏi phòng.
Vụ việc được khởi tố. Minh Quân đối diện mức án nặng vì có dấu hiệu cố ý gây nguy hiểm, dẫn tới hậu quả chết người. Tài sản chung bị kê biên để phục vụ điều tra và bồi thường.
Nhưng “cái kết choáng” không chỉ nằm ở việc Minh Quân bị bắt.
Mà là ở chính phản ứng của Thu Hà.
Trong phiên làm việc cuối cùng với luật sư, cô ký đơn ly hôn nhanh gọn, không tranh giành nhà cửa ngay lập tức, chỉ yêu cầu một điều:
“Anh ta phải chịu đúng tội. Không ai được ‘chạy’ cho anh ta nhẹ đi.”
Ông Trọng, bố chồng, lúc đó mới cúi đầu nói với Thu Hà:
“Bố xin lỗi con. Bố nuôi dạy nó không nên người.”
Thu Hà đáp rất khẽ:
“Bố xin lỗi đúng người rồi. Nhưng đứa bé… không nghe được nữa.”
Còn Thảo Vy?
Cô bị cả xã hội dè bỉu, nhưng cái cô chịu nặng nhất là sự thật: cô đã tin rằng mình được yêu, được chọn, được ưu tiên. Nhưng cuối cùng, cô chỉ là chiếc bóng để Minh Quân vin vào cho tới khi mọi thứ sụp đổ.
Ngày Minh Quân bị tạm giam, Thảo Vy đến gặp Thu Hà trước cổng nhà, quỳ xuống:
“Chị Hà… em xin chị. Cho em thắp cho bé một nén hương. Em sai, em ngu… em không biết sẽ thành ra thế này…”
Thu Hà nhìn cô thật lâu.
Rồi Thu Hà mở cổng.
Không phải vì tha thứ.
Mà vì Thu Hà hiểu, có những nỗi đau… không thể đổi bằng sự căm hận.
Cô đặt vào tay Thảo Vy một nén hương, nói chậm rãi:
“Em thắp đi. Và nhớ kỹ một điều…
khi em bước vào đời người khác bằng nước mắt của họ, em sẽ không bao giờ có hạnh phúc.”
Thảo Vy bật khóc như đứa trẻ.
Thu Hà quay lưng bước vào nhà, đóng cổng lại.
Trong căn nhà nhỏ, di ảnh bé Bảo Ngọc vẫn ở đó. Nhưng từ hôm ấy, Thu Hà không còn là người phụ nữ yếu đuối bị phản bội nữa.
Cô trở thành một người mẹ… đi đến tận cùng để đòi lại công bằng cho con, dù đổi lại là mất sạch một mái ấm từng nghĩ sẽ có cả đời.



