Chồng Đuổi Tôi Về Ngoại 3 Ngày Để Làm Sinh Nhật50 Mâm Cho Bô Nhí. Tôi Cười Lạnh Đồng Y 1 Tuần Sau Tôi Bán Nhà Khiến Anh Ta Chỉ Biết Đứng Khóc
Tôi tên Ngọc Anh, 32 tuổi, làm kế toán cho một công ty xây dựng ở TP.HCM. Tôi lấy Hưng được 6 năm, tưởng đâu gia đình yên ổn, ai ngờ thứ khiến tôi gục ngã không phải tiền bạc… mà là lòng người.
Một buổi tối, tôi vừa dọn mâm cơm thì Hưng ném điện thoại xuống bàn, giọng lạnh tanh:
“Cuối tuần này em về ngoại đi. 3 ngày.”
Tôi ngẩng lên: “Về ngoại làm gì?”
Hưng đáp tỉnh bơ, như nói chuyện không liên quan đến tôi:
“Để anh tổ chức sinh nhật cho con trai anh.”
Tôi chết sững. “Con trai anh… là sao?”
Hưng không thèm nhìn tôi, nói luôn: “Thằng bé 5 tuổi rồi. Mẹ nó là Thảo, em biết đấy. Anh chỉ muốn làm tròn trách nhiệm. Với lại… sinh nhật này anh làm lớn. 50 mâm.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm. 50 mâm? Sinh nhật cho con riêng, lại còn bắt vợ hợp pháp phải tránh mặt?
Tôi bật cười, nhưng là một nụ cười lạnh đến chính tôi cũng thấy sợ.
“Vậy còn em là gì?”
Hưng nhún vai: “Em là người lớn, đừng làm khó anh. Nhà này là nhà anh. Em về ngoại vài hôm, đừng để khách khứa nhìn thấy rồi lại phiền.”
Tôi nhìn vào mắt anh ta. Không một chút áy náy. Chỉ có sự chắc chắn, như thể tôi là người thừa trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Tôi đi vào phòng, mở tủ lấy vali. Hưng tưởng tôi giận dỗi, nên nói với theo:
“Ừ, đi sớm đi. Anh chuyển cho em 2 triệu. Về đó nghỉ ngơi.”
Tôi không đáp. Vì trong đầu tôi lúc đó chỉ có một câu:
“Anh đuổi tôi khỏi nhà tôi, để bày tiệc cho bồ nhí…”
Đêm ấy tôi không ngủ. Tôi ngồi trong phòng khách, nhìn quanh căn nhà này. Căn nhà tôi góp tiền mua, tôi ký vào khoản vay ngân hàng, tôi trả từng tháng bằng tiền lương và tiền thưởng.
Và bây giờ, tôi bị đuổi đi như một người ở trọ.
Sáng hôm sau, tôi kéo vali ra cửa. Hưng tiễn tôi bằng một câu vô cảm:
“Nhớ về trước thứ Hai.”
Tôi nhìn lại anh ta, mím môi:
“Ừ. Em đồng ý.”
Nhưng trong lòng tôi chỉ lạnh buốt một điều:
1 tuần nữa… anh sẽ khóc.
Tôi về nhà mẹ ở Đồng Nai, nhưng không phải để khóc lóc hay kể khổ. Mẹ tôi nhìn vali, nhìn mặt tôi rồi hỏi một câu rất nhẹ:
“Lại cãi nhau à con?”
Tôi chỉ nói đúng một câu:
“Con tạm về vài hôm.”
Mẹ tôi không gặng. Bà chỉ lặng lẽ dọn cho tôi một cái giường sạch, nấu bát canh nóng. Tôi ăn mà cổ nghẹn lại, không phải vì tủi thân… mà vì tôi nhận ra mình đã cố làm “vợ hiền” quá lâu.
Tối đó, tôi nhắn cho Hưng một tin:
“Em về tới rồi. Anh cứ yên tâm tổ chức sinh nhật.”
Anh ta trả lời ngay:
“Ừ, vậy tốt. Đừng làm loạn.”
Tôi nhìn tin nhắn, bật cười.
Chữ “loạn” trong miệng anh ta nghĩa là tôi không được quyền phản ứng, không được quyền đau.
Nhưng tôi không loạn. Tôi tỉnh táo.
Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ phép 3 ngày. Tôi chạy thẳng lên TP.HCM gặp chị Hà, người bạn học cũ làm môi giới nhà đất. Tôi đưa cho chị bản sao sổ hồng.
Chị Hà nhìn xong thì cau mày:
“Nhà đứng tên ai?”
Tôi bình tĩnh: “Đứng tên cả hai vợ chồng.”
Chị Hà thở dài: “Muốn bán thì cần chữ ký của Hưng. Khó đấy.”
Tôi gật đầu. “Em biết. Nhưng em có cách.”
Tôi về lại ngoại, ngồi tính toán từng thứ. Tài khoản chung, khoản vay, hóa đơn tiền điện nước, những lần tôi chuyển tiền trả nợ nhà. Tôi giữ hết sao kê trong máy. Tôi còn giữ cả đoạn ghi âm từ lâu, lần Hưng khoe với bạn:
“Nhà này tao mua, con Ngọc Anh nó chỉ góp chút.”
Tôi nghe lại, thấy buồn cười. “Góp chút” của tôi là gần 60%.
Chiều thứ ba, tôi gọi cho một luật sư tư vấn ly hôn theo giới thiệu của chị Hà. Tôi hỏi rất thẳng:
“Nếu chồng tôi ngoại tình và có con riêng, tôi có quyền gì?”
Luật sư nói:
“Nếu chứng minh được quan hệ ngoài hôn nhân, chị có quyền yêu cầu chia tài sản có lợi hơn. Và nếu chị góp tiền nhiều, chị có cơ hội giành phần lớn căn nhà.”
Tôi cúp máy, ngồi im 10 phút.
Tôi không còn run nữa.
Đến ngày thứ Sáu – đúng ngày Hưng tổ chức sinh nhật cho “con trai”, tôi mặc áo đen, trang điểm nhẹ, không phải để đi dự tiệc… mà để đi về nhà.
Tôi về tới, cả con hẻm đã dựng rạp. Đèn nhấp nháy, bóng bay xanh đỏ, khách khứa đông như đám cưới. Tôi đứng từ xa nhìn thấy Thảo – bồ nhí của chồng – mặc váy đỏ, tay dắt thằng bé. Còn Hưng thì bận rộn tiếp khách, cười tươi như một người đàn ông thành đạt.
Tôi bước tới.
Hưng thấy tôi thì mặt biến sắc:
“Em về làm gì? Anh nói về thứ Hai mà!”
Tôi cười, giọng rất nhỏ:
“Em về lấy đồ thôi.”
Thảo đứng cạnh nhìn tôi từ đầu tới chân, nở nụ cười khiêu khích. Cô ta còn cố tình nói lớn:
“Anh Hưng, chị ấy là ai vậy?”
Hưng ấp úng. Khách khứa quay lại nhìn. Tôi không nói nhiều. Tôi chỉ nhìn thẳng vào Hưng:
“Anh yên tâm. Em không phá sinh nhật con anh. Em chỉ đến nhắc anh một việc… nhà này em cũng có quyền.”
Hưng nghiến răng kéo tôi ra góc khuất:
“Em muốn gì?”
Tôi đáp gọn:
“Em muốn anh ký giấy bán nhà.”
Hưng bật cười khẩy:
“Điên à? Bán nhà rồi ở đâu?”
Tôi nhìn anh ta, nụ cười lạnh hơn cả lúc bị đuổi về ngoại:
“Thì anh về ở với Thảo. Nhà này anh đâu coi là nhà của em.”
Câu đó như một cái tát. Nhưng Hưng vẫn cố giữ sĩ diện:
“Không có chuyện ký. Em đừng mơ!”
Tôi gật đầu:
“Được. Vậy thì em sẽ làm theo cách của em.”
Và tôi quay lưng bước đi, để lại phía sau tiếng nhạc sinh nhật vẫn ầm ĩ… nhưng tôi biết, nó sẽ không ầm ĩ được lâu nữa.
Sáng thứ Bảy, tôi quay lại TP.HCM lần nữa. Tôi không gọi Hưng, không cãi nhau, không làm ầm. Tôi chỉ đến ngân hàng nơi chúng tôi đang vay thế chấp căn nhà.
Tôi gặp nhân viên tín dụng, đưa giấy tờ và yêu cầu kiểm tra lại lịch sử thanh toán. Tôi nói rõ:
“Khoản vay này phần lớn tôi trả, tôi cần xác nhận sao kê và trách nhiệm pháp lý của hai bên.”
Nhân viên ngân hàng xem hồ sơ rồi xác nhận đúng là tài khoản của tôi chuyển tiền thường xuyên. Tôi xin bản xác nhận và đóng thêm một khoản để giảm nợ gốc. Không phải vì tôi thương căn nhà… mà vì tôi muốn mọi thứ rõ ràng.
Buổi trưa, tôi hẹn Hưng gặp ở quán cà phê gần nhà. Tôi không kéo dài. Tôi đặt lên bàn 2 thứ:
-
Bản sao kê chuyển khoản trả nợ nhà nhiều năm
-
Đơn yêu cầu phân chia tài sản khi ly hôn (chưa nộp, nhưng đã chuẩn bị)
Hưng nhìn thoáng qua rồi nhếch môi:
“Em dọa anh đấy à?”
Tôi bình thản:
“Không. Em báo cho anh biết. Em có đủ chứng cứ anh ngoại tình và có con riêng. Nếu ra tòa, anh sẽ mất nhiều hơn anh tưởng.”
Hưng bắt đầu mất kiên nhẫn:
“Thôi được rồi, em muốn bao nhiêu tiền thì nói!”
Tôi lắc đầu:
“Em không cần tiền lẻ. Em cần anh ký bán nhà. Chia tiền rõ ràng. Ai cũng có đường lui.”
Hưng cười gằn:
“Anh không ký. Em làm được gì?”
Tôi rút điện thoại, mở đoạn ghi âm anh ta từng khoe khoang với bạn, bật một chút rồi tắt ngay. Tôi nhìn thẳng:
“Anh nghĩ danh dự anh chịu nổi không? Anh làm sinh nhật 50 mâm cho con riêng, còn đuổi vợ về ngoại. Em không cần nói nhiều, chỉ cần câu chuyện này lan ra, anh sẽ không còn mặt mũi.”
Mặt Hưng tái đi. Nhưng anh ta vẫn cố chấp:
“Đừng có dùng mấy thứ đó uy hiếp anh!”
Tôi không nâng giọng. Tôi chỉ nói đúng một câu:
“Vậy anh cứ giữ nhà. Nhưng anh giữ được bao lâu?”
Ngay chiều hôm đó, tôi gọi chị Hà môi giới và nói:
“Chị đăng tin giúp em. Bán gấp. Giá tốt để chốt nhanh.”
Chị Hà giật mình:
“Em chắc chưa? Chồng em không ký thì sao bán?”
Tôi đáp:
“Em có cách. Em sẽ khiến anh ta ký.”
Tối Chủ nhật, tôi về nhà. Hưng đang ngồi bấm điện thoại, còn Thảo không còn ở đó nữa, chắc đã ôm con đi về sau tiệc. Nhà vắng lạ. Mùi rượu và thức ăn còn vương.
Tôi bước vào phòng, thu dọn giấy tờ cá nhân, bỏ vào túi. Hưng nhìn tôi:
“Em làm trò gì nữa đây?”
Tôi đặt chiếc nhẫn cưới lên bàn, khẽ nói:
“Em không làm trò. Em kết thúc.”
Hưng sững lại:
“Em… định ly hôn?”
Tôi gật:
“Không phải định. Là chắc chắn.”
Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi ngủ một giấc sâu. Không vì bình yên… mà vì tôi đã không còn níu kéo thứ không thuộc về mình.
Ba ngày sau, chị Hà báo có khách xem nhà. Tôi nhắn Hưng:
“Chiều nay có người đến xem. Anh có muốn mất mặt không, hay muốn ngồi ký để xong chuyện?”
Hưng gọi lại, giọng gấp gáp:
“Em điên thật rồi! Em không được đưa người lạ vào nhà!”
Tôi trả lời nhẹ tênh:
“Anh đã đưa cả xóm tới ăn sinh nhật con anh rồi. Người lạ vào nhà có gì đâu.”
Hưng im lặng.
Chiều đó, khách đến xem, đứng ngoài khen nhà đẹp. Tôi không hề nói quá. Tôi chỉ nhấn đúng một điều:
“Nhà bán vì ly hôn. Cần chốt nhanh.”
Hưng lúc này đứng ở cửa, mặt đỏ bừng. Anh ta kéo tôi vào bếp, giọng hạ thấp nhưng run:
“Em… em muốn thế nào mới dừng?”
Tôi nhìn anh ta rất lâu. Lâu đến mức anh ta bắt đầu hoảng.
Tôi nói:
“Anh ký bán nhà. Chia đôi theo đúng luật. Anh dọn đi. Em cũng đi.”
Hưng bật ra một tiếng cười ngắn đầy cay:
“Em ác thật.”
Tôi gật:
“Không. Em chỉ công bằng.”
Cuối cùng, vì áp lực, vì sợ chuyện bị lộ, vì sợ nhà bị kéo người tới hỏi han, Hưng chịu ký.
Ngày ký xong giấy, tôi đứng trước phòng công chứng, tay cầm bản hợp đồng bán nhà. Tôi không vui mừng. Tôi chỉ thấy… nhẹ.
Còn Hưng thì đứng chết lặng, mắt đỏ hoe, giọng nghẹn:
“Ngọc Anh… em làm vậy thật sao?”
Tôi nhìn anh ta, bình thản đến lạnh người:
“Anh đã đuổi em đi trước rồi. Em chỉ đóng cửa lại thôi.”
Tôi bước đi, không quay đầu.
Phía sau, một người đàn ông từng coi tôi là “người thừa” trong nhà mình… giờ chỉ còn biết đứng khóc giữa nắng chiều.



