Mẹ chồng trước lúc mất đã đưa cho tôi một chiếc chìa khóa căn nhà cũ và dặn không được nói với chồng khi mở cửa phòng ra, tôi hoàn toàn suy sụp…

Mẹ chồng trước lúc mất đã đưa cho tôi một chiếc chìa khóa căn nhà cũ và dặn không được nói với chồng khi mở cửa phòng ra, tôi hoàn toàn suy sụp…

Mẹ chồng tôi mất vào một chiều mưa rả rích, căn nhà nhỏ ở ngoại ô im phăng phắc đến nghẹt thở. Tôi đứng trước bàn thờ, tay run run châm nén nhang, nhìn di ảnh bà mà lòng rối như tơ vò. Dù bà không phải kiểu người ngọt ngào, nhưng bà chưa từng làm điều gì quá đáng với tôi. Chỉ có một điều… bà luôn kín tiếng về căn nhà cũ ở quê – nơi chồng tôi, anh Tuấn, chưa từng muốn nhắc tới.

Trước lúc mất đúng hai ngày, bà gọi riêng tôi vào phòng. Khi ấy bà đã yếu, thở khò khè, nhưng ánh mắt lại tỉnh táo lạ thường. Bà nắm chặt tay tôi, kéo tôi cúi sát xuống.

Lan… mẹ nhờ con một chuyện.

Tôi nghẹn họng: “Dạ… mẹ nói con nghe.”

Bà rút từ dưới gối ra một chiếc chìa khóa cũ, màu đồng xỉn, kèm một sợi dây đỏ đã sờn. Bà nhét vào lòng bàn tay tôi, siết mạnh đến đau.

Chìa khóa căn nhà cũ. Con giữ lấy. Khi nào mẹ mất… con về đó, mở cái phòng khóa trong nhà. Nhưng… tuyệt đối đừng nói với Tuấn.

Tôi giật mình: “Sao… sao lại không được nói với anh Tuấn hả mẹ? Anh ấy là con trai mẹ mà…”

Bà nhìn tôi, ánh mắt trĩu xuống như có hàng ngàn điều muốn nói nhưng không thể. Giọng bà khàn đặc:

Nếu nó biết… nó sẽ không để yên. Con phải tự mở ra, tự nhìn tận mắt. Rồi con mới hiểu vì sao mẹ cả đời cứ sống như mắc nợ.

Tôi vẫn chưa kịp hỏi thêm, bà đã ho sặc sụa, quay mặt vào tường. Khi tôi cuống cuồng gọi y tá, bà chỉ lắc đầu, ra hiệu tôi im lặng.

Bây giờ, chiếc chìa khóa đó vẫn nằm trong túi áo tôi, lạnh ngắt như một cục đá. Đám tang xong, Tuấn bận lo giấy tờ nên không đi cùng tôi về nhà cũ ngay được. Anh chỉ nói qua loa: “Nhà đó bỏ hoang lâu rồi, em đừng bận tâm.”

Nhưng tôi không thể.

Sáng hôm sau, tôi bắt xe về quê một mình. Căn nhà cũ của mẹ chồng nằm cuối con đường đất, mái ngói sụp xệ, cổng rỉ sét kêu “két” một tiếng rợn người khi tôi đẩy vào.

Trong nhà bụi phủ dày, không khí ẩm mốc. Tôi đi qua gian giữa, tim đập mạnh khi thấy một cánh cửa gỗ ở cuối hành lang bị khóa bằng ổ khóa mới toanh.

Tôi nuốt khan, lấy chìa ra tra vào.

“Cạch.”

Ổ khóa bật mở.

Tôi đẩy cửa…

Và tôi chết lặng.

Bên trong không phải đồ đạc cũ.

Mà là một chiếc tủ sắt, một tập hồ sơ dày, và… một tấm ảnh cưới của chồng tôi.

Nhưng cô dâu trong ảnh…

Không phải là tôi

Tôi đứng sững trước tấm ảnh cưới, hai chân mềm nhũn như muốn khuỵu xuống. Trong ảnh, Tuấn mặc vest xanh đậm, cười nhẹ, tay đặt lên eo một cô gái mặc váy cưới trắng tinh. Cô ta có gương mặt thanh tú, đôi mắt dài, cằm nhọn, và nụ cười rất bình thản – kiểu bình thản của người biết mình đang thắng.

Tôi cố tự trấn tĩnh, nhưng tay vẫn run bắn. Tôi lùi lại một bước, chạm vào tủ sắt đặt sát tường. Trên tủ có dán một tờ giấy đã ố vàng, chữ viết tay của mẹ chồng tôi:

“Lan phải đọc hết. Đừng vội tin Tuấn.”

Tôi cắn chặt môi. Tủ sắt không khóa, như thể nó chỉ chờ người đến mở. Tôi kéo cánh tủ ra, mùi giấy cũ xộc lên khiến cổ họng tôi nghèn nghẹn.

Bên trong là một xấp hồ sơ, vài phong bì thư và một quyển sổ tay bìa đen. Tôi lật quyển sổ, trang đầu ghi rõ ràng:

“Nhật ký của mẹ – viết cho ngày Lan biết sự thật.”

Tôi nuốt khan. Chữ mẹ chồng tôi viết hơi run, nhưng vẫn sắc nét.

“Tuấn cưới nó năm 24 tuổi. Không phải cưới vì yêu. Cưới để che chuyện nó gây ra…”

Tim tôi như rơi xuống hố. Tôi lật nhanh từng trang, các dòng chữ liên tục đập vào mắt tôi như búa bổ.

Mẹ chồng tôi kể rằng, Tuấn từng quen cô gái trong ảnh – tên Thảo. Thảo là người thành phố, gia đình có tiền, quen Tuấn khi anh lên Hà Nội làm công trình. Ban đầu ai cũng nghĩ đó là mối tình đẹp, vì Tuấn lúc ấy hiền, chịu khó, và rất có chí. Nhưng rồi Thảo mang thai.

Và từ đó, mọi thứ thành một mớ hỗn độn.

“Thảo nói Tuấn phải cưới. Tuấn đồng ý. Nhưng ngay sau đám cưới, nó bỏ nhà đi. Nó nói bị ép, bị bẫy.
Thảo sinh con. Một đứa bé trai.”

Tôi ngồi phịch xuống nền nhà. Tai ù đi. Tôi đã làm vợ Tuấn ba năm, chưa một lần nghe nhắc đến chuyện có con. Anh luôn nói anh “sợ trách nhiệm”, “chưa sẵn sàng làm bố”, nên tôi cũng không dám thúc ép.

Nếu lời mẹ chồng tôi là thật… thì tôi là gì?

Tôi lật tiếp. Trang sau còn kinh hoàng hơn.

“Đứa bé bị tai nạn lúc hơn 2 tuổi. Thảo nói do Tuấn bỏ mặc, không gửi tiền. Nhưng thật ra… mẹ đã nhìn thấy Tuấn về đúng hôm đó.”

Tôi bật dậy, tim đập loạn.

Vậy là Tuấn về nhà cũ này? Về gặp Thảo? Và chuyện tai nạn liên quan đến anh?

Tôi bới tung hồ sơ, tìm phong bì thư. Trong đó là giấy tờ photo: giấy đăng ký kết hôn giữa Tuấn và Thảo, giấy khai sinh của đứa bé tên Minh Khang, và một giấy xác nhận… tôi phải nhìn lại ba lần mới tin nổi.

“Giấy thỏa thuận ly hôn.”

Nhưng kỳ lạ là nó chưa có chữ ký của Tuấn.

Tôi bỗng nhớ lại. Tuấn từng nói anh “chưa từng kết hôn” trước tôi. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, thề thốt rất chắc chắn. Vậy là anh đã nói dối ngay từ đầu.

Tôi sờ vào tấm ảnh cưới lần nữa. Mặt Tuấn trong ảnh rất khác… không phải sự lạnh nhạt như bây giờ, mà là vẻ căng thẳng như bị ép buộc.

Trong góc phòng còn có một chiếc điện thoại cũ, loại nút bấm, đặt trong hộp nhựa. Tôi bật thử – không ngờ nó vẫn lên nguồn. Màn hình hiện đúng một số điện thoại lưu duy nhất: “THẢO”.

Tôi há hốc miệng.

Ngay lúc đó, bên ngoài bỗng có tiếng xe thắng gấp, rồi tiếng cửa sắt cổng bị đẩy mạnh.

Tôi giật bắn người, tim như rơi khỏi lồng ngực.

Và rồi…

Giọng đàn ông quen thuộc vang lên giữa sân, gằn từng chữ:

Lan! Em đang làm gì ở đây?

Tôi cứng đờ.

Tuấn đã về.

Tôi còn chưa kịp đứng dậy thì Tuấn đã bước vào nhà. Mặt anh tái xanh, tóc ướt mồ hôi, ánh mắt đảo liên tục như người vừa chạy một quãng dài. Anh nhìn thẳng vào tôi, rồi nhìn sang cánh cửa phòng bị mở toang.

Ánh mắt Tuấn đổi sắc ngay lập tức.

“Em… mở cửa đó ra rồi?” – giọng anh khàn và thấp, như cố kìm cơn giận.

Tôi đứng lên, tay ôm chặt tập hồ sơ trước ngực, cố giữ bình tĩnh: “Anh về đây làm gì? Anh nói anh bận.”

Tuấn cười nhạt, nhưng nụ cười gượng gạo: “Anh có linh cảm. Mẹ… trước khi mất chắc chắn đã làm gì đó.”

Tôi nhìn thẳng vào anh: “Đúng. Mẹ đưa chìa khóa cho em. Mẹ dặn không được nói với anh.”

Câu nói ấy như một cú tát. Tuấn đứng sững, rồi hai vai anh trĩu xuống. Anh đưa tay lên bóp trán, lẩm bẩm: “Bà ấy vẫn không buông tha anh…”

Tôi lôi tấm ảnh cưới ra, giơ trước mặt anh.

“Cô này là ai?”

Tuấn nhìn tấm ảnh như bị đốt. Anh quay mặt đi, nhưng tôi không buông.

“Cô ta tên Thảo. Anh từng cưới cô ta. Anh có một đứa con trai tên Minh Khang. Vì sao anh giấu em?”

Tuấn im lặng rất lâu. Không gian trong căn nhà cũ như đông cứng lại. Cuối cùng, anh thở ra một hơi dài, giọng mệt mỏi:

“Anh không muốn em biết… vì anh muốn bắt đầu lại.”

Tôi cười cay: “Bắt đầu lại bằng cách lừa em?”

Tuấn siết hàm: “Anh không lừa. Anh chỉ… không nói.”

Tôi đập tập hồ sơ xuống bàn: “Giấy đăng ký kết hôn là thật. Giấy khai sinh là thật. Anh còn định chối nữa không?”

Tuấn nhắm mắt lại, rồi nói khẽ: “Đúng. Anh từng cưới Thảo.”

Tôi lạnh toát: “Và con anh… chết vì tai nạn?”

Anh mở mắt, đôi con ngươi đỏ lên. Nhưng thay vì đau đớn, tôi nhìn thấy trong đó là một thứ gì đó giống như… sợ bị lộ.

Tuấn gằn giọng: “Đừng nhắc chuyện đó.”

Tôi bước sát lại: “Tại sao mẹ lại phải viết nhật ký cho em đọc? Tại sao mẹ dặn em tự mở cửa? Mẹ đang ám chỉ điều gì?”

Tuấn bỗng đập mạnh tay vào tường. Tiếng “rầm” vang vọng làm tôi giật bắn người.

“Vì mẹ lúc nào cũng nghĩ anh là tội đồ!”

Anh quay phắt sang tôi: “Em có biết ngày con anh mất, Thảo đã làm gì không? Cô ta bỏ nó ở nhà một mình để đi chơi. Đứa bé bò ra sân, ngã xuống ao. Mẹ anh… nhìn thấy tất cả!”

Tôi chết lặng.

Tuấn nói tiếp, giọng nghẹn: “Nhưng cô ta đổ hết lên đầu anh. Cô ta nói anh bỏ đi nên nó mới chết. Cả làng chửi anh, họ hàng chửi anh. Mẹ anh thì sống trong tội lỗi vì đã giấu chuyện Thảo bỏ con.”

Tôi lắp bắp: “Vậy… tại sao mẹ lại muốn em biết? Tại sao bà không nói thẳng?”

Tuấn cười đau: “Vì mẹ anh cũng sợ. Mẹ sợ anh nổi điên. Sợ anh quay lại tìm Thảo. Sợ anh làm điều dại dột.”

Tôi rùng mình. Tôi không biết sợ vì câu chuyện, hay vì chính ánh mắt của Tuấn lúc này.

Tôi lấy chiếc điện thoại cũ trong hộp ra, đặt lên bàn: “Thế cái này là sao? Trong này chỉ có một số lưu tên Thảo. Anh vẫn liên lạc với cô ta?”

Tuấn nhìn thấy điện thoại, mặt anh biến sắc. Anh chồm tới định giật, nhưng tôi lùi lại.

“Trả đây.” – anh nói như ra lệnh.

Tôi gằn: “Không. Em sẽ gọi cho cô ta.”

Tuấn nắm chặt cổ tay tôi, lực mạnh đến đau: “Lan, đừng làm rối chuyện lên!”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nước mắt trào ra nhưng giọng lại lạnh:

“Rối là do anh. Em lấy anh bằng niềm tin. Anh cho em một cuộc hôn nhân bằng dối trá.”

Tuấn buông tay tôi ra, bỗng nhiên mềm xuống như hụt hơi. Anh nói nhỏ hơn, gần như van xin:

“Anh xin em… bỏ qua. Anh không muốn mất em.”

Tôi cười, nụ cười vừa đau vừa chua chát: “Anh không muốn mất em… hay anh không muốn em biết con người thật của anh?”

Tuấn không trả lời.

Tôi nhìn lại căn phòng này, nhìn tấm ảnh cưới, nhìn từng trang nhật ký của mẹ chồng. Tôi bỗng hiểu ra: bà không đưa chìa khóa để phá gia đình tôi. Bà đưa chìa khóa để cứu tôi.

Tôi nhét hồ sơ vào túi, quay lưng bước ra khỏi nhà.

Sau lưng, Tuấn gọi với theo: “Lan! Em đi đâu?”

Tôi dừng lại, không quay lại:

“Em đi tìm sự thật. Và nếu anh còn giấu em bất cứ điều gì nữa… em sẽ rời khỏi anh mãi mãi.”

Tôi bước ra ngoài trời, mưa bắt đầu rơi.

Trong lòng tôi, thứ sụp đổ không chỉ là niềm tin…

Mà là cả cuộc đời mà tôi tưởng mình đang nắm giữ.