Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị bại liệt mỗi đêm trả 500 nghìn và điều kinh hoàng.. .

Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị bại liệt mỗi đêm trả 500 nghìn và điều kinh hoàng..

Tôi tên Thảo, 32 tuổi, sống ở một con hẻm nhỏ quận Bình Tân, TP.HCM. Chồng tôi là anh Hưng, 36 tuổi, từng là thợ cơ khí khỏe như vâm. Nhưng sau một tai nạn giao thông cách đây hơn một năm, anh bị bại liệt nửa người, nằm một chỗ, mọi sinh hoạt đều cần người hỗ trợ.

Ban ngày tôi còn xoay xở được vì có mẹ tôi phụ trông, nhưng ban đêm mới là thứ kéo tôi xuống đáy kiệt sức. Chồng tôi hay co giật, đau nhức, nhiều hôm phải thay tã tới vài lần. Tôi làm sale online, sáng phải dậy sớm chốt đơn, giao hàng, tối lại thức trắng. Mắt tôi thâm quầng, người lúc nào cũng run vì thiếu ngủ.

Một tối, chị hàng xóm đối diện – chị Liên, 41 tuổi, góa chồng, sống cùng con trai học cấp hai – sang chơi. Chị nhìn tôi loay hoay, thở dài:

“Em thuê chị phụ ban đêm đi. Chị thức khuya quen rồi. Em trả chị 500 nghìn một đêm, chị chăm giúp từ 10 giờ tới sáng.”

Tôi sững lại. 500 nghìn một đêm là số tiền lớn, nhưng so với việc tôi có thể ngủ được vài tiếng, còn đi làm kiếm tiền, tôi… gật đầu.

Đêm đầu tiên chị Liên đến, tôi mệt quá ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sáng dậy, mọi thứ gọn gàng lạ thường. Anh Hưng được thay đồ, lau người sạch sẽ, còn được xoa bóp chân tay. Chị Liên cười hiền:

“Chồng em ngoan lắm, chị nói gì cũng nghe.”

Tôi thấy nhẹ nhõm. Có người đỡ đần, tôi như sống lại.

Nhưng sang đêm thứ ba, tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn.

Khoảng gần 2 giờ sáng, tôi giật mình tỉnh dậy vì nghe tiếng cửa phòng chồng khép lại rất khẽ. Tôi định gọi thì… nghe giọng anh Hưng thì thào, yếu nhưng rõ:

“Liên… đừng…”

Tim tôi đập mạnh. Anh Hưng từ ngày tai nạn gần như ít nói, đa phần chỉ rên vì đau. Vậy mà giờ anh lại gọi tên chị Liên?

Tôi bật dậy, bước chân rón rén tới gần. Qua khe cửa, ánh đèn ngủ hắt ra vàng nhạt. Tôi nghe tiếng chị Liên nói nhỏ, giọng vừa dỗ dành vừa gắt:

“Im… để chị lo. Em không được nói với Thảo.”

Tôi đứng chết trân.

Đúng lúc ấy, tôi nghe một tiếng “rẹt” như bao nilon bị xé, rồi một mùi lạ xộc ra – mùi ngai ngái giống thuốc bắc pha hóa chất.

Tôi bấu chặt tay vào tường, cổ họng nghẹn lại.

Tôi đang thuê chị hàng xóm chăm chồng mỗi đêm… nhưng rốt cuộc chị ấy đang làm gì trong phòng chồng tôi?

Tôi đứng ngoài cửa phòng gần một phút mà chân tay cứng đờ. Trong đầu tôi là hàng loạt suy nghĩ lao đi như xe mất thắng: chị Liên đang làm điều gì đó sai trái? Hay… chồng tôi đang bị hành hạ? Hay tệ hơn… họ có chuyện mờ ám với nhau?

Tôi muốn xông vào ngay, nhưng lại sợ mình nhìn thấy thứ không nên nhìn, rồi không biết phải xử lý ra sao. Tôi cắn môi đến bật máu, rồi lấy hết can đảm gõ cửa.

Cộc… cộc.

Bên trong im bặt.

Tôi gõ mạnh hơn: “Chị Liên ơi?”

Một lúc sau cửa mở ra. Chị Liên đứng chắn ngay cửa, tóc hơi rối, mồ hôi lấm tấm. Chị cười cười:

“Ủa Thảo, em dậy chi giờ này?”

Tôi nhìn vượt qua vai chị, thấy anh Hưng nằm nghiêng, mắt mở thao láo. Gương mặt anh tái xanh, môi khô nứt. Tay anh nắm chặt góc chăn như đang cố chịu đựng.

Tôi hỏi thẳng, giọng run:
“Chị đang làm gì trong phòng chồng em vậy?”

Chị Liên thoáng khựng lại, rồi thở ra như người bị bắt bài:

“Chị… chị xoa bóp thôi mà. Ban đêm ảnh hay đau, chị làm cho ảnh dễ ngủ.”

Tôi không nói nữa, chỉ nhìn xuống nền gạch.

Ngay cạnh chân giường, tôi thấy một mẩu bao nilon nhỏ, giống bao gói bột. Trên đó còn dính chút gì màu vàng nhạt.

Tôi cúi xuống nhặt. Chị Liên vội giật tay tôi:

“Thảo! Cái đó… rác thôi, bỏ đi!”

Tôi giật lại: “Rác gì mà chị cuống vậy?”

Anh Hưng lúc này mới cố gắng nói, giọng yếu đến mức nghe như gió thoảng:

“Thảo… em… coi chừng…”

Tôi quay phắt lại nhìn chồng. Mắt anh như cầu cứu. Tôi cảm giác sống lưng lạnh toát.

Tôi kéo chị Liên ra ngoài phòng, đóng cửa lại. Trong phòng khách, tôi nói nhỏ nhưng gằn từng chữ:

“Chị nói thiệt đi. Đêm nào chị cũng sang đây, chị làm gì anh Hưng?”

Chị Liên bặm môi, ánh mắt né tránh. Một lúc sau chị buông một câu khiến tôi không thở nổi:

“Chị cho ảnh uống thuốc.”

Tôi sững người: “Thuốc gì?”

Chị đáp nhanh: “Thuốc bổ. Thuốc giảm đau.”

Tôi gằn lên: “Chồng em uống thuốc có toa bác sĩ. Chị lấy quyền gì cho uống thêm?”

Chị Liên im lặng. Tôi thấy tay chị run. Cái run ấy không giống người bị oan, mà giống người… đang sợ bị lộ.

Tối hôm đó, tôi giả vờ mệt và nói với chị Liên:

“Thôi chị về nghỉ đi. Mai em tính lại.”

Chị Liên nhìn tôi, như muốn nói gì đó, rồi gật đầu đi về. Nhưng trước khi đi, chị nhìn về phía phòng anh Hưng một cái rất lâu, ánh mắt kỳ lạ đến mức tôi rùng mình.

Đêm đó tôi quyết định tự thức.

Tôi ngồi ngoài phòng khách, tắt đèn, chỉ để một bóng nhỏ. Khoảng 11 giờ, tôi nghe tiếng cửa nhà mở rất nhẹ. Tôi nín thở.

Chị Liên bước vào.

Tôi chưa kịp phản ứng, chị đã rút điện thoại ra, soi soi như tìm thứ gì. Rồi chị đi thẳng tới phòng anh Hưng.

Tôi lập tức lén theo sau.

Qua khe cửa, tôi thấy chị Liên lấy từ túi áo một gói nhỏ, đổ bột vào ly nước rồi khuấy. Chị cúi xuống đỡ đầu anh Hưng dậy, ép anh uống.

Anh Hưng lắc đầu, nước tràn ra khóe miệng. Chị Liên cau mặt, giọng gắt:

“Uống! Không uống thì mày không yên với tao đâu.”

Tôi như bị ai tát một cú.

Chồng tôi bị liệt, tay chân yếu, không chống cự nổi. Chị Liên không hề “chăm sóc” như chị nói, mà là đang cưỡng ép.

Tôi lao vào mở cửa, hét lên:

“Chị làm cái gì vậy?!”

Chị Liên giật nảy người, cái ly rơi xuống nền vỡ tan. Chị chớp mắt vài cái rồi cười gượng:

“Thảo… chị… chị chỉ…”

Tôi chụp lấy gói bột còn dang dở, mùi hắc xộc lên mũi.

Tôi kéo anh Hưng sát vào người, vừa run vừa hỏi:

“Anh nói đi! Chị Liên làm gì anh?”

Anh Hưng cố nuốt nước bọt, giọng đứt quãng:

“Cô ta… lấy tiền… của anh… trong tủ…”

Tôi chết lặng.

Tiền? Tủ?

Tôi chạy tới mở ngăn tủ nhỏ – nơi tôi cất khoản tiền mặt dành để đóng viện phí và thuốc. Ngăn tủ trống trơn.

Một cục đá như rơi thẳng xuống tim tôi.

Tôi quay lại nhìn chị Liên, lần đầu tiên trong đời tôi thấy ánh mắt chị không còn hiền lành nữa. Nó lạnh và trơ.

Chị nói rất nhỏ, nhưng đủ làm tôi ghê sợ:

“Em đừng làm lớn chuyện. Chồng em nằm đó cả đời, em gồng nổi bao lâu?”

Tôi đứng sững, tay nắm chặt gói bột đến mức móng tay hằn vào da. Tôi không hiểu nổi vì sao người phụ nữ hàng xóm mà tôi từng tin tưởng, từng coi như chị em, lại có thể nói những lời đó với tôi.

Tôi gằn giọng:
“Chị lấy tiền của tôi? Rồi còn ép chồng tôi uống thứ này là gì?”

Chị Liên nhìn tôi, ánh mắt không còn giả tạo được nữa. Chị thở ra, giọng bình thản như đang kể chuyện của ai khác:

“Tiền thì chị cầm. Chị cực khổ thức đêm, chị đáng được nhiều hơn 500 nghìn.”

Tôi hét lên: “Đáng cái gì mà ăn cướp?!”

Anh Hưng nằm đó, mắt đỏ lên. Anh muốn nói nhưng cổ họng nghẹn. Tôi thấy môi anh run như chịu uất ức quá lâu.

Tôi quay sang anh, cố giữ bình tĩnh:

“Anh Hưng, anh nói rõ cho em. Chị ta lấy tiền lúc nào? Và thứ chị ta cho anh uống là gì?”

Anh Hưng nhìn tôi, lồng ngực nhấp nhô, từng chữ nặng như đá:

“Đêm… đầu tiên… cô ta lục tủ. Anh… thấy… nhưng không la được.”

Tôi đau nhói. Chồng tôi bị liệt, không tự bảo vệ được. Tôi tưởng mình thuê người giúp anh, hóa ra tôi đang đưa kẻ xấu vào nhà.

Anh nói tiếp, giọng run:
“Sau đó… cô ta hù… cô ta nói nếu anh báo em… cô ta sẽ bỏ mặc anh… để anh… chết từ từ…”

Tôi bật khóc. Một người đàn ông từng gánh vác cả gia đình, giờ phải sống trong sợ hãi ngay trên giường của chính mình.

Tôi quay phắt lại nhìn chị Liên:

“Chị đe dọa chồng tôi?”

Chị Liên nhếch môi:
“Chứ sao. Nói thật nhé Thảo, em cứ nhìn đi. Nó nằm đó, em cũng sẽ chán. Sớm muộn em cũng bỏ thôi.”

Tôi tát chị ta một cái.

Một cái tát không mạnh, nhưng nó vang lên rất rõ trong căn nhà nhỏ. Chị Liên ôm má, mắt long lên:

“Mày dám đánh tao?!”

Tôi run nhưng vẫn đứng thẳng:
“Ra khỏi nhà tôi. Ngay lập tức.”

Chị Liên lao tới định giật gói bột trên tay tôi. Tôi lùi lại, vừa tránh vừa hét:

“Tôi báo công an!”

Nghe đến chữ “công an”, chị ta khựng lại đúng một nhịp. Rồi chị ta nhìn anh Hưng, ánh mắt hằn học như muốn ăn tươi nuốt sống.

Chị nói, giọng thấp nhưng độc:
“Báo đi. Rồi coi ai nuôi nó. Em tưởng đời em còn yên hả?”

Tôi không đáp. Tôi lấy điện thoại ra, bấm gọi ngay cho anh trai tôi là anh Lâm. Tôi vừa nói vừa khóc:

“Anh qua nhà em liền. Có chuyện lớn.”

Chị Liên thấy vậy, vội vàng quay ra cửa.

Nhưng đúng lúc chị ta mở cửa, tôi nhìn thấy một cảnh tượng khiến tôi lạnh cả người: ngoài đầu hẻm có một chiếc xe máy dựng sẵn, có người đàn ông lạ mặt đội nón bảo hiểm ngồi chờ.

Chị Liên bước ra, người đàn ông kia nổ máy chạy ngay, chị ta leo lên như đã hẹn trước.

Tôi đóng sập cửa, khóa trái. Tim tôi đập loạn. Chuyện này không còn đơn giản là “hàng xóm tham tiền” nữa. Nó giống như chị ta đã có đồng bọn.

Tôi quay lại phòng anh Hưng, lau sạch phần nước bị đổ, rồi bình tĩnh hơn, lục lại đồ đạc. Trong thùng rác gần giường, tôi tìm thấy thêm vài gói bột tương tự, có gói đã dùng dở.

Tôi lấy từng gói bỏ vào túi nylon, chụp hình lại làm bằng chứng.

Một lúc sau anh Lâm tới. Anh nhìn anh Hưng nằm trên giường, rồi nghe tôi kể, mặt anh đỏ gay vì tức.

Anh Lâm nói ngay:
“Em phải báo công an. Và đưa anh Hưng đi bệnh viện kiểm tra.”

Tôi gật đầu. Tối đó, tôi đưa chồng vào bệnh viện gần nhà. Bác sĩ hỏi kỹ, xét nghiệm, rồi nói với tôi một câu khiến tôi choáng váng:

“Có dấu hiệu bệnh nhân bị dùng thuốc an thần không rõ nguồn gốc. Dùng sai liều có thể gây suy hô hấp.”

Tôi ngồi sụp xuống hành lang.

Nếu tôi không phát hiện kịp… nếu tôi cứ tiếp tục ngủ mê mệt mỗi đêm… chồng tôi có thể đã gặp chuyện không thể cứu.

Cái “điều kinh hoàng” không phải là việc chị Liên lấy tiền.

Mà là chị ta đã biến chồng tôi – một người nằm liệt, không phản kháng được – thành cái xác sống để chị ta dễ bề lục lọi, ép uống thuốc, bịt miệng, và làm mọi thứ theo ý chị ta.

Vài ngày sau, công an mời chị Liên lên làm việc. Tôi nghe tin chị ta đã từng có tiền án lừa đảo vặt, từng làm giúp việc rồi trộm tiền, nhưng chuyển chỗ liên tục nên ít ai biết.

Còn tôi, sau chuyện đó, tôi không dám tin ai dễ dàng nữa. Tôi xin làm ca sáng ở một xưởng đóng gói gần nhà, thuê người chăm chồng ban ngày có hợp đồng rõ ràng, còn ban đêm tôi tự lo, dù mệt.

Mỗi khi nhìn chồng nằm đó, tôi vẫn thấy đau.

Nhưng ít nhất, anh không còn phải sợ hãi trong chính căn nhà của mình nữa.