Ông Lão Ngoài 70 Sống Trong Căn Nhà Rách Nát, Đêm Đêm Lại Có Nhiều phụ nữ Tìm Đến, Công An Phá Cửa…
Ông Trần Văn Lộc, ngoài bảy mươi tuổi, sống một mình trong căn nhà cấp bốn rách nát nằm cuối con hẻm nhỏ ở quận Bình Tân, TP.HCM. Nhà ông tường loang lổ, mái tôn thủng lỗ chỗ, trời mưa là nước chảy thành dòng. Hàng xóm ai cũng biết ông nghèo, ngày ngày đạp chiếc xe cũ đi nhặt ve chai, tối về ăn cơm nguội với chút nước tương.
Nhưng vài tháng gần đây, cả xóm bắt đầu bàn tán. Đêm nào cũng có phụ nữ tìm đến nhà ông Lộc. Người thì ăn mặc sang, người thì che kín mặt, người lại xách túi lớn. Họ không vào bằng cửa chính mà thường lén lút đi theo lối hông, gõ nhẹ ba tiếng rồi bước vào rất nhanh. Có hôm gần nửa đêm còn nghe tiếng cãi vã, tiếng khóc ngắn rồi im bặt.
Chị Hạnh, bán tạp hóa đầu hẻm, kể lại:
“Có lần tôi thấy một cô mặc váy đỏ, tay đeo vàng đầy, đứng trước cửa nhà ông Lộc, nhìn trước ngó sau rồi chui vô. Kỳ lắm!”
Tin đồn lan đi như lửa. Người bảo ông Lộc “già mà còn chơi bời”. Người lại nghi ông làm chuyện mờ ám, chứa chấp thứ gì đó. Không ai dám hỏi thẳng, vì ông Lộc lúc nào cũng cúi mặt, ít nói, gặp ai cũng chỉ gật.
Đỉnh điểm xảy ra vào một tối mưa lớn. Khoảng hơn 11 giờ, có một chiếc xe hơi đen dừng ngay đầu hẻm, hai phụ nữ bước xuống, áo khoác kín, đi thẳng vào nhà ông Lộc. Chưa kịp mười phút sau, một người chạy ra, mặt tái mét, vừa chạy vừa gọi điện.
Chỉ ít phút sau, công an phường và lực lượng hình sự xuất hiện. Đèn pin quét khắp con hẻm tối, tiếng bước chân dồn dập. Người dân kéo ra đứng kín, nín thở nhìn.
Một chiến sĩ gõ cửa mạnh:
“Ông Lộc! Mở cửa kiểm tra hành chính!”
Bên trong im phăng phắc. Không tiếng trả lời. Cửa vẫn đóng chặt. Lực lượng chức năng trao đổi nhanh, rồi một tiếng quát dứt khoát vang lên:
“Phá cửa!”
Cánh cửa gỗ mục rung bần bật, rồi bị đạp bung ra. Tiếng la thất thanh vọng ra từ trong nhà. Mọi người chết lặng. Không ai ngờ, ngay sau cánh cửa ấy lại là một cảnh tượng khiến cả xóm lạnh sống lưng…
Cánh cửa vừa bật tung, mùi ẩm mốc và mùi thuốc sát trùng nồng nặc ập ra khiến vài người đứng gần phải đưa tay che mũi. Ánh đèn pin lia qua gian nhà nhỏ tối om, nền xi măng đầy vết nứt. Nhưng điều khiến ai cũng sững sờ lại nằm ở góc trong cùng.
Ở đó, không phải cảnh “ăn chơi” như lời đồn. Mà là một tấm nệm mỏng, một chiếc quạt máy cũ chạy rì rì và một người phụ nữ đang nằm nghiêng, tay bấu chặt mép nệm, thở gấp. Mặt cô tái nhợt, tóc bết mồ hôi. Bên cạnh là một cô khác hoảng loạn, miệng run run:
“Em… em không cố ý… em chỉ đến nhờ…”
Ông Lộc đứng cạnh, đôi tay gầy guộc giơ lên theo phản xạ như sợ bị bắt. Mắt ông đỏ ngầu, giọng khàn đặc:
“Các chú đừng hiểu lầm… tôi không làm bậy… tôi chỉ cứu người…”
Một chiến sĩ công an quát hỏi:
“Đêm hôm khuya khoắt, nhiều phụ nữ ra vào, ông làm gì ở đây?”
Ông Lộc lắp bắp, nhìn xuống nền nhà rồi chỉ vào cái rương gỗ cũ đặt sát tường:
“Trong đó… có đồ nghề. Nhưng không phải thứ xấu… Tôi từng làm… nghề y tá.”
Lực lượng chức năng mở rương. Bên trong là bông băng, gạc vô trùng, kéo y tế, vài chai cồn, một máy đo huyết áp đã cũ và cả một cuốn sổ ghi chằng chịt tên người. Mọi người xung quanh xì xào.
Chị Hạnh bán tạp hóa cố chen lên hỏi:
“Trời đất… ông làm cái gì vậy ông Lộc?”
Ông Lộc khẽ cúi đầu, giọng nghẹn:
“Tôi từng làm y tá ở bệnh viện quận hồi trẻ. Sau này nghỉ sớm vì sức khỏe… Con cái đi hết, tôi sống một mình… Nhưng mấy cô ấy… họ tìm tới vì… không ai giúp họ cả.”
Một nữ cán bộ đến kiểm tra người phụ nữ đang nằm trên nệm. Cô ấy ôm bụng, mắt nhắm nghiền, cắn răng chịu đau. Nhìn là biết cô đang bị cơn đau quặn, không bình thường.
Công an hỏi cô gái đứng cạnh:
“Sao không đưa đi bệnh viện?”
Cô gái òa khóc:
“Chị em làm công nhân, không có bảo hiểm… lại mang thai ngoài ý muốn… sợ gia đình biết. Đêm nay chị ấy đau quá, em gọi taxi không ai nhận. Người quen chỉ chỗ ông Lộc… nói ông từng giúp nhiều người…”
Lúc này ông Lộc run rẩy đi lấy một chai nước và cái khăn sạch, đưa cho cô cán bộ. Hành động vụng về nhưng đầy lo lắng như một người cha.
Nhưng điều khiến tình hình trở nên căng thẳng là việc trong cuốn sổ kia có hàng chục cái tên phụ nữ, kèm theo số tiền ghi chú. Người dân nhìn thấy liền nhốn nháo:
“Thấy chưa, có ghi tiền kìa!”
“Trời ơi, vậy là làm dịch vụ rồi!”
Ông Lộc lắc đầu liên tục:
“Không phải tiền công… họ gửi tôi chút đỉnh… có người đưa gạo, người đưa sữa… Tôi ghi lại để nhớ ai còn nợ, ai thiếu… Tôi không lấy ai đồng nào nếu họ không có.”
Một chiến sĩ trẻ nhìn cuốn sổ, giọng mềm hơn:
“Nhưng ông làm trong điều kiện thế này nguy hiểm lắm. Lỡ có chuyện gì, ai chịu trách nhiệm?”
Ông Lộc thở dài, mắt hoe đỏ:
“Các chú nghĩ tôi muốn vậy sao? Nhưng có nhiều cô… không dám tới bệnh viện vì sợ lộ, sợ bị mắng. Tôi chỉ làm thứ tôi biết… Tôi chỉ giúp họ kiểm tra sức khỏe, băng bó, đo huyết áp, hướng dẫn… Có người bị bạo hành, trốn tới đây… Tôi chỉ cho họ chỗ ngồi, chỗ ngủ qua đêm…”
Cả xóm bắt đầu im lặng. Những lời đồn “dơ bẩn” bỗng trở nên nhục nhã. Người phụ nữ nằm trên nệm khẽ rên, nước mắt chảy ra, thì thào:
“Nếu không có ông… chắc em chết mất…”
Công an trưởng nhóm ra hiệu cho đồng đội:
“Gọi xe cấp cứu ngay. Đưa cô này đi bệnh viện.”
Rồi quay sang ông Lộc:
“Ông phải về trụ sở làm rõ. Nhưng nếu đúng như ông nói… chúng tôi sẽ báo cáo lại.”
Ông Lộc cúi gằm, không phản kháng. Ông chỉ xin một điều nhỏ:
“Cho tôi đi cùng… tôi sợ nó không ai chăm.”
Ngay lúc ấy, mọi người mới hiểu: những phụ nữ đêm đêm tìm đến không phải vì chuyện xấu, mà vì họ đang chạy trốn khỏi những bế tắc mà xã hội không ai muốn nghe.
Sáng hôm sau, tin “công an phá cửa nhà ông Lộc” lan khắp khu phố, nhưng lần này không còn là sự hả hê hay dè bỉu như trước. Ai cũng tò mò và bắt đầu thấy… áy náy.
Ông Lộc được mời lên phường để lấy lời khai. Điều tra không phát hiện dấu hiệu cưỡng ép hay buôn bán trái phép. Tuy nhiên, việc ông tự ý xử lý các tình huống y tế tại nhà, không đủ điều kiện, vẫn bị nhắc nhở nghiêm khắc vì nguy cơ tai biến.
Tại trụ sở phường, ông Lộc ngồi trên ghế nhựa, lưng cong, hai bàn tay nhăn nheo đan chặt. Cán bộ tên Thiếu úy Nguyễn Hoàng Minh hỏi:
“Ông biết việc làm của ông có thể khiến người ta nguy hiểm không?”
Ông Lộc đáp nhỏ, nhưng rõ ràng:
“Tôi biết. Nhưng tôi cũng biết… nếu tôi không làm, họ chẳng còn chỗ nào để đi.”
Ông kể mình từng là y tá khoa cấp cứu, đã chứng kiến quá nhiều người nghèo không dám vào viện vì sợ tiền. Khi về hưu, ông sống lặng lẽ. Một lần, cách đây gần một năm, có cô gái trẻ gõ cửa lúc nửa đêm, người đầy vết bầm, mặt sưng. Ông cho cô vào, rửa vết thương, băng bó rồi gọi người thân của cô. Không ngờ từ đó, lời truyền miệng lan đi.
Người tìm đến ông đủ kiểu: công nhân bị ngất do kiệt sức, phụ nữ mang thai nhưng không dám khai báo, người bị chồng đánh, người bị chủ trọ đuổi. Có người chỉ xin một chỗ ngồi qua đêm cho bình yên. Ông không giàu, nhưng ông có kiến thức sơ cứu, có sự kiên nhẫn của một người từng làm ngành y và có một thứ quý hơn tiền: sự lặng lẽ chịu đựng.
Còn chuyện trong sổ ghi tiền, ông nói đó là cách ông kiểm soát cuộc sống. Có người đưa ông 50 nghìn, có người gửi 2 ký gạo, có người mang bánh mì. Ông ghi lại không phải để đòi, mà để nhớ ai đã giúp ông tồn tại.
Trong khi đó, cô gái tối qua được đưa vào bệnh viện đã qua cơn nguy hiểm. Cô bị đau do biến chứng thai kỳ và suy kiệt. Khi Thiếu úy Minh nhận được tin, anh thở dài, nhìn ông Lộc:
“Cô ấy bảo muốn gặp ông. Ông đi được không?”
Ông Lộc gật, mắt đỏ lên như đứa trẻ được cho phép làm điều đúng.
Đến bệnh viện, cô gái nằm trên giường trắng, gầy rộc. Cô nhìn ông Lộc rồi bật khóc, giọng yếu ớt:
“Con xin lỗi… vì con mà ông bị mời lên phường…”
Ông Lộc đặt tay lên thành giường, lắc đầu:
“Không sao. Miễn con sống là được.”
Sau vụ đó, công an phường không xử phạt ông Lộc nặng, nhưng yêu cầu ông ký cam kết không tự ý “khám chữa” tại nhà. Thay vào đó, họ phối hợp trạm y tế phường lập danh sách những trường hợp khó khăn để hỗ trợ đưa đi khám đúng nơi.
Điều bất ngờ là từ hôm ông Lộc được minh oan, chính những người từng đồn ác nhất lại là người đến xin lỗi đầu tiên. Chị Hạnh mang qua một túi gạo, ít cá khô. Chú Tư xe ôm mang một cái bóng đèn mới. Một nhóm thanh niên trong khu phố góp tiền sửa lại mái tôn.
Căn nhà rách nát dần sáng hơn. Không phải vì nó trở thành “giàu có”, mà vì nó không còn mang tiếng là nơi đáng sợ nữa.
Những đêm sau, vẫn có người tìm đến nhà ông Lộc. Nhưng giờ họ đi bằng cửa chính, gõ cửa đàng hoàng. Và ông Lộc không còn lén lút làm những thứ nguy hiểm. Ông chỉ ngồi đó, pha nước, gọi trạm y tế, gọi xe cấp cứu khi cần.
Ông Lộc nhận ra một điều:
đôi khi người ta không cần một phép màu, chỉ cần có một người chịu mở cửa cho họ trong lúc họ tuyệt vọng nhất.



