Mẹ Chồng Sắc Thuốc Bổ Cho Tôi Uống Nói Rằng Uống Vào Thì Sẽ Sinh Con Trai Nhưng Tôi Lén Đổ Cho Mẹ Chồng Và Chồng Uống. Không Ngờ Chỉ Sau Vài Ngày Bi Kịch Xảy Ra…
Tôi tên Hà, 27 tuổi, lấy chồng được gần hai năm. Chồng tôi là Tuấn, 30 tuổi, làm kỹ thuật điện, hiền nhưng tính hay nghe lời mẹ. Nhà chồng tôi ở ngoại thành Hà Nội, mẹ chồng – bà Hồng, 56 tuổi – nổi tiếng trong họ vì cái miệng lúc nào cũng nhắc chuyện “phải có cháu đích tôn”.
Tôi mang thai một lần nhưng bị sảy sớm. Từ đó, bà Hồng càng sốt ruột. Mỗi bữa cơm, bà nhìn tôi như cân đo từng miếng tôi ăn. Hễ tôi ho nhẹ một cái là bà đã thở dài:
“Gầy thế này, sao đẻ được con trai!”
Một chiều mưa, bà gọi tôi xuống bếp. Trên bàn là một nồi thuốc bắc bốc mùi nồng hăng, khói mỏng lượn quanh như sương. Bà Hồng nói đầy chắc chắn:
“Thuốc bổ này mẹ nhờ người quen ở làng bên bốc. Uống vào đảm bảo đậu thai khỏe, mà dễ sinh con trai.”
Tôi ngập ngừng:
“Mẹ ơi, con sợ thuốc linh tinh không hợp…”
Bà gằn giọng, đôi đũa gõ xuống bàn “cạch” một tiếng:
“Không hợp cũng phải uống. Nhà này chỉ thiếu mỗi thằng cháu trai!”
Tuấn ngồi bên, không nói giúp tôi câu nào, chỉ bảo:
“Em uống đi cho mẹ vui… thuốc bổ thôi mà.”
Tôi nhìn bát thuốc màu nâu sẫm, đắng gắt đến nghẹn cổ. Uống được hai hôm, tôi bắt đầu buồn nôn, chóng mặt, người nóng ran, đêm ngủ không yên. Tôi nói với Tuấn thì anh chỉ xoa vai:
“Chắc cơ thể em chưa quen.”
Nhưng đến tối thứ ba, tôi nghe bà Hồng nói nhỏ với cô hàng xóm ngoài sân:
“Thuốc này phải uống đúng liều… nhiều vào thì càng ‘mạnh’. Đàn bà muốn đẻ con trai thì phải biết đường.”
Tôi đứng sững. Trong lòng lạnh hẳn. Tôi không biết thứ thuốc đó thật sự là gì, cũng không tin cái chuyện “uống vào sinh con trai”. Nhưng tôi biết chắc một điều: bà đang ép tôi uống thứ tôi không rõ nguồn gốc.
Đêm đó, tôi mở nắp nồi thuốc, mùi hắc xộc thẳng lên mũi. Tôi chợt nghĩ: Nếu thuốc tốt thật, sao chỉ mình tôi phải uống?
Và một ý nghĩ táo bạo, liều lĩnh, trào lên như ngọn lửa.
Sáng hôm sau, tôi vẫn cầm bát thuốc lên, cúi đầu “vâng dạ” rất ngoan. Nhưng khi quay vào bếp, tay tôi run run… tôi lén đổ phần thuốc của mình vào bình giữ nhiệt của Tuấn, còn phần còn lại… tôi rót thêm vào cốc nước của mẹ chồng, nói nhẹ:
“Con nghĩ mẹ cũng nên uống chút cho khỏe, mẹ thức khuya lo cho con nhiều.”
Bà Hồng cười hài lòng. Tuấn cũng không nghi ngờ.
Tôi chỉ không ngờ… đó là ngày mọi thứ bắt đầu đảo lộn.
Hai ngày đầu, tôi gần như thở phào. Tôi không phải uống thứ thuốc bốc mùi khó chịu đó nữa, người cũng đỡ hẳn. Nhưng cảm giác bình yên chỉ kéo dài rất ngắn.
Ngày thứ ba kể từ lúc tôi đổi “người uống”, Tuấn bắt đầu có biểu hiện lạ.
Anh đi làm về muộn hơn bình thường. Mặt đỏ bừng, mồ hôi đổ nhiều dù trời không nóng. Tôi hỏi thì anh đáp qua loa:
“Anh hơi mệt.”
Tối đó, đang ăn cơm, anh bỗng buông đũa, ôm bụng:
“Sao tự nhiên nóng trong người thế nhỉ…”
Mẹ chồng tôi thì ngược lại, nhìn bà như… trẻ ra kỳ lạ. Bà nói nhiều hơn, cười nhiều hơn, đi lại nhanh nhẹn, thậm chí còn bắt đầu “làm việc nhà” như muốn chứng minh sức khỏe. Nhưng sau đó lại xuất hiện một chuyện khiến tôi lạnh gáy: bà nổi cáu vô cớ.
Chỉ vì tôi để quên chiếc khăn lau bàn, bà gắt lên:
“Có cái khăn cũng không biết dọn, mai mốt làm mẹ kiểu gì!”
Tuấn nghe vậy cau mày, lầm bầm:
“Mẹ nói thế quá rồi…”
Tôi giật mình. Từ trước đến nay Tuấn rất ít khi phản ứng. Tôi nhìn anh, nhận ra mắt anh thâm quầng, trong người như có gì đó bức bối.
Đêm hôm ấy, Tuấn trằn trọc liên tục, thở mạnh, thỉnh thoảng còn bật dậy ra uống nước. Tôi nằm quay lưng, tim đập thình thịch. Tôi bắt đầu sợ… không phải sợ bị phát hiện, mà sợ thứ thuốc kia thực sự có vấn đề.
Sáng hôm sau, mẹ chồng lại gọi tôi xuống bếp sắc thuốc. Bà nhìn tôi, giọng ra lệnh:
“Hôm nay con uống thêm bát nữa, uống mạnh vào.”
Tôi giả vờ gật đầu. Nhưng tôi đã quyết: phải biết thuốc đó là gì.
Khi bà lên phòng thay đồ, tôi lén mở túi giấy đựng thang thuốc. Trong đó toàn rễ cây, vỏ cây phơi khô, vài thứ giống hạt, màu sắc lẫn lộn. Tôi không rành thuốc bắc, nhưng có một thứ khiến tôi giật mình: một gói nhỏ bọc kín, bên ngoài ghi chữ bằng bút bi: “Tăng lực – 2 gói/lần”.
Tôi run tay. “Tăng lực” là cái gì? Thuốc bổ gì lại chia gói như vậy?
Tôi nhớ lại câu bà nói với hàng xóm: “nhiều vào thì càng mạnh”.
Tôi bắt đầu hiểu vì sao tôi uống thì buồn nôn, chóng mặt. Và vì sao Tuấn mấy hôm nay nóng bừng, bứt rứt, như có thứ gì kích lên.
Trưa hôm đó, Tuấn bất ngờ xin nghỉ làm. Anh ngồi thẫn thờ trong phòng khách, nhìn điện thoại mà thở dài. Tôi hỏi:
“Anh sao vậy?”
Tuấn nói nhỏ, giọng khó chịu như bị ai đè nén:
“Anh không hiểu nổi… người cứ bứt rứt. Đầu óc khó tập trung. Với lại…”
Anh ngập ngừng, rồi nói tiếp, đỏ mặt:
“Anh bị… khó chịu trong người, kiểu… sinh lý.”
Tôi cứng họng.
Tôi không muốn nghe chi tiết, nhưng chỉ cần như vậy là tôi đã biết thứ thuốc kia không đơn giản là thuốc bổ.
Bữa tối hôm đó là lần đầu tiên tôi thấy nhà chồng “vỡ trận”.
Mẹ chồng tôi ăn được nửa bát cơm thì bỗng ôm ngực, thở dốc, mặt tái đi. Bà đặt bát xuống đánh “cộp”:
“Tim mẹ… sao tim mẹ đập nhanh thế này…”
Tuấn đang gắp thịt thì cũng đứng bật dậy, mặt đỏ gay:
“Anh chóng mặt quá…”
Tôi đứng chết trân giữa nhà bếp. Một giây sau, Tuấn nhìn thẳng vào tôi, giọng gay gắt bất thường:
“Thuốc đó… ai uống?”
Tôi lắp bắp:
“Em… em uống mà.”
Nhưng đúng lúc ấy, bà Hồng quay sang, mắt long lên, nói một câu khiến tôi lạnh sống lưng:
“Mày uống gì? Tao mới là người uống! Tao uống thay mày mấy hôm nay cho mày đỡ mệt!”
Tôi chết sững.
Tuấn nhìn mẹ, rồi nhìn tôi. Không khí trong bếp đặc quánh.
Tôi biết… sự thật sắp bung ra.
Và tôi càng không ngờ, Tuấn sẽ là người phát hiện trước cả tôi.
Đêm đó, nhà tôi loạn như ong vỡ tổ. Tuấn đưa mẹ lên phòng nằm, đo huyết áp bằng cái máy cũ của bố anh để lại. Huyết áp của bà Hồng tăng vọt, mạch nhanh. Bà vừa thở vừa chửi:
“Đồ mất nết… ép tao uống xong giờ tao thế này!”
Tuấn quay lại, giọng lạnh hẳn:
“Mẹ nói cho rõ. Mẹ uống thuốc gì?”
Bà Hồng lảng tránh:
“Thuốc bổ. Thuốc cho con dâu mày đẻ con trai!”
Tuấn đập tay xuống bàn:
“Thuốc bổ gì mà mẹ sắp xỉu, con cũng phát điên mấy ngày nay?”
Tôi đứng nép ở cửa bếp, bàn tay lạnh toát. Tôi biết giờ không thể giấu nữa. Tôi nói nhỏ, mắt rơm rớm:
“Em… em không dám uống nữa. Em sợ. Em… đã lén đổi.”
Tuấn quay phắt lại nhìn tôi. Trong mắt anh không còn là sự hiền lành quen thuộc, mà là một nỗi bực bội lẫn hoang mang:
“Em đổi cho ai?”
Tôi không dám nhìn thẳng, giọng khàn:
“Cho… anh và mẹ.”
Không khí im phăng phắc. Tôi nghe rõ tiếng đồng hồ tích tắc như từng nhát búa đập vào đầu.
Tuấn đứng chết lặng vài giây, rồi anh đi thẳng xuống bếp, mở tủ tìm túi thuốc. Tôi chạy theo, tim như rơi xuống chân. Anh xé tung túi giấy, lôi thang thuốc ra. Bàn tay anh dừng lại đúng ở cái gói nhỏ tôi đã thấy.
Anh cầm lên, đọc chữ:
“‘Tăng lực – 2 gói/lần’… cái này là gì?”
Tôi nghẹn:
“Em không biết.”
Bà Hồng từ trên phòng bước xuống, chân vẫn còn run nhưng giọng vẫn cố gắt:
“Đưa đây! Mày biết gì mà hỏi!”
Tuấn không đưa. Anh nhìn mẹ, mắt đỏ lên:
“Mẹ lấy ở đâu?”
Bà Hồng im. Một lát sau, bà nói như ném đá:
“Bà mối giới thiệu. Người ta bảo muốn ‘đậu con trai’ thì phải uống loại này. Nhà người ta có thằng cháu trai rồi!”
Tuấn bật cười, nhưng là nụ cười cay đắng:
“Mẹ tin mấy chuyện đó đến mức bắt vợ con uống thuốc lạ?”
Bà Hồng gân cổ:
“Không có con trai thì nhà này ai nối dõi? Mày muốn họ hàng coi thường tao à?”
Tôi òa khóc:
“Con không muốn cãi mẹ. Nhưng con sợ… con thật sự sợ. Con còn trẻ, con muốn có con, nhưng không phải bằng cách này…”
Tuấn nhìn tôi, rồi bất ngờ dịu lại. Anh thở dài, như bỗng tỉnh ra khỏi cơn kích động:
“Mai mình đi viện. Cả ba.”
Bà Hồng quát:
“Đi viện làm gì? Xấu mặt!”
Tuấn gằn giọng:
“Mẹ muốn chết ở nhà thì cứ ở. Nhưng con không để vợ con uống thứ này nữa.”
Sáng hôm sau, Tuấn chở tôi và mẹ chồng đến viện. Bác sĩ hỏi rất kỹ về loại thuốc đã uống. Khi nghe mô tả “thuốc bắc kèm gói tăng lực”, bác sĩ nhíu mày, yêu cầu mang mẫu thuốc tới xét nghiệm.
Kết quả khiến cả nhà tôi bàng hoàng: trong gói “tăng lực” có thành phần kích thích, không rõ nguồn gốc, có thể gây rối loạn nhịp tim, tăng huyết áp, nóng trong người, ảnh hưởng nội tiết, dùng lâu dài còn nguy cơ biến chứng.
Bà Hồng ngồi sụp xuống ghế, mặt trắng bệch. Lần đầu tiên tôi thấy bà không còn dữ dằn nữa, chỉ còn sự hoảng sợ.
Tuấn không nói gì. Anh ra ngoài hành lang gọi điện cho ai đó. Một lúc sau quay lại, anh nhìn mẹ, nói chậm rãi:
“Mẹ đừng nhắc đến chuyện con trai con gái nữa. Con của con, vợ con, sức khỏe của vợ con… con tự chịu trách nhiệm.”
Bà Hồng mím môi. Mắt bà đỏ, nhưng bà vẫn cố giữ sĩ diện:
“Tao… tao cũng chỉ muốn tốt.”
Tôi nhìn bà, trong lòng không còn giận như trước. Nhưng tôi cũng không thể quên những ngày bị ép uống thuốc, bị nhìn như một cái “máy đẻ”.
Tối đó về nhà, Tuấn nấu một nồi cháo trắng, tự tay bưng cho tôi. Anh nói rất nhỏ:
“Anh xin lỗi. Anh đã để em chịu một mình.”
Tôi ngước lên, thấy anh cũng mệt mỏi và xấu hổ.
“Em cũng sai… vì em lén làm vậy.”
Tuấn lắc đầu:
“Em làm thế vì em không được bảo vệ.”
Những ngày sau, Tuấn chủ động nói chuyện thẳng với mẹ. Anh còn đưa ra một điều kiện: nếu bà còn ép tôi, chúng tôi sẽ ra ở riêng.
Bà Hồng cuối cùng cũng chịu im. Không phải vì bà hiểu hết, mà vì bà sợ hậu quả.
Còn tôi… sau lần đó, tôi hiểu một điều rất rõ: đứa con, dù trai hay gái, cũng không phải cái cớ để ai đó có quyền kiểm soát cuộc đời mình.



