PHÁT HIỆN CON GÁI THƯỜNG XUYÊN KÊU ĐÒI TÔI LÉN XIN VỀ SỚM MỘT HÔM VỪA ĐẨY CỬA BẾP BƯỚC VÀO THẤY MẸ CHỒNG ĐANG LÀM MỘT CHUYỆN TÔI LẬP TỨC LẬT TUNG CẢ MÂM CƠM!
Tôi phát hiện con gái mình dạo này cứ bám lấy mẹ, tối nào cũng thủ thỉ: “Mẹ ơi, đừng đi làm về muộn nữa… về sớm một chút được không?” Con bé tên An Nhi, mới 7 tuổi, trước giờ hồn nhiên lắm, vậy mà gần đây cứ sợ sệt như có điều gì giấu kín.
Chồng tôi, Tuấn, đi công trình suốt tuần. Nhà chỉ có tôi, con gái và mẹ chồng – bà Hồng. Bà ở cùng để “đỡ đần”, nhưng thật ra từ ngày tôi sinh An Nhi, bà luôn giữ thói quen can thiệp đủ thứ: từ cách tôi nấu ăn, cách dạy con, đến cả chuyện vợ chồng.
Chiều hôm đó, An Nhi lại kéo tay tôi, mắt rơm rớm:
“Mai mẹ xin về sớm đi. Con không muốn ở nhà với bà nội một mình…”
Tôi hỏi thì con bé chỉ lắc đầu, môi run run. Tim tôi thắt lại. Tôi liền nhắn xin trưởng phòng về sớm một hôm, chẳng nói với ai.
Tan làm, tôi chạy xe như bay về. Nhà im ắng lạ thường. Không thấy tiếng tivi, không thấy tiếng An Nhi cười đùa. Tôi bước vào sân, cửa bếp khép hờ. Mùi thức ăn bốc lên ngào ngạt như vừa dọn cơm.
Tôi khẽ đẩy cửa bếp bước vào…
Và chết sững.
Trên bàn ăn đã bày ra một mâm cơm đủ món, còn nóng hổi. Nhưng thứ khiến tôi lạnh sống lưng không phải mâm cơm… mà là mẹ chồng tôi đang cầm điện thoại quay video, miệng cười rất tươi. Bà vừa quay vừa nói như một người “dẫn chương trình”:
“Đấy, con dâu tôi đó, lúc nào cũng bày biện sang choảnh… mà thực tế thì lười biếng, suốt ngày để cháu đói!”
Ngay cạnh bà, An Nhi đứng nép trong góc, mắt đỏ hoe, hai tay ôm bụng. Trên tay con bé là một hộp sữa đã rỗng.
Tôi bàng hoàng, chưa kịp hiểu chuyện gì thì bà Hồng quay sang, giật mình một thoáng rồi lập tức đổi giọng, quát:
“Cô về đúng lúc đấy! Nhìn con cô kìa! Nó ăn có tí đã nôn! Cô cho nó ăn gì mà yếu thế!”
Tôi nhìn xuống nền bếp… có một vệt cháo loãng bị đổ, vương cả ra dép An Nhi.
Con bé mếu máo:
“Con… con không muốn ăn… bà bắt con ăn…”
Tôi nghe tai mình ù đi. Tôi nhìn chiếc điện thoại vẫn đang quay, nhìn gương mặt hả hê của mẹ chồng, rồi nhìn An Nhi run rẩy như vừa trải qua một trận tra khảo.
Không kìm được nữa, tôi lao tới… lật tung cả mâm cơm. Bát đĩa vỡ choang. Canh nóng bắn lên tay tôi rát buốt, nhưng cơn tức còn nóng hơn.
Tôi gằn giọng:
“Bà đang làm cái trò gì với con tôi vậy hả?!”
Cả căn bếp hỗn loạn, bát đĩa vỡ nằm la liệt. Mẹ chồng tôi trố mắt nhìn tôi như thể tôi mới là người gây tội. Bà gào lên:
“Cô bị điên à? Cô làm cái kiểu gì thế hả? Tôi nấu cơm cho cả nhà, cô về đạp đổ hết là sao?”
Tôi cố giữ bình tĩnh nhưng bàn tay vẫn run. Tôi kéo An Nhi lại gần, ôm con vào lòng. Con bé mỏng manh quá, người nhẹ hều như thiếu ngủ nhiều ngày. Tôi hỏi nhỏ:
“An Nhi, con nói mẹ nghe… bà làm gì con?”
Con bé cắn môi, nước mắt trào ra. Nó sụt sùi:
“Bà… bà bắt con ăn cho hết… nếu không bà bảo mẹ là mẹ không chăm con… Bà còn bắt con đứng yên để bà quay video… Con sợ…”
Tôi ngẩng phắt lên nhìn mẹ chồng. Bà vẫn cầm điện thoại trong tay, màn hình còn hiện khung hình mâm cơm và tiếng bà nói dở dang. Tôi bước tới, chìa tay:
“Đưa đây!”
Bà lùi lại, ôm chặt điện thoại:
“Không! Cô định làm gì? Đây là tôi quay để nói sự thật cho mọi người biết! Cô có giỏi thì chăm con cho tốt vào!”
Tôi bỗng hiểu ra. Cái bà gọi là “sự thật” chính là một vở kịch. Một vở kịch bà dàn dựng để biến tôi thành người mẹ tệ bạc.
Những ngày gần đây tôi có nghe loáng thoáng mấy lời hàng xóm: “Con dâu nhà bà Hồng giỏi thật, đi làm cả ngày mà vẫn bày vẽ đủ món.” Tôi còn tưởng họ khen, giờ mới thấy sống lưng lạnh toát. Hóa ra bà đang quay những đoạn video “mâm cơm ngon” rồi tự biên tự diễn kiểu tôi lười, không chăm con, chỉ biết làm màu.
Nhưng điều làm tôi đau nhất… là An Nhi bị kéo vào vở diễn đó.
Tôi nuốt nghẹn:
“Bà quay mấy cái này để làm gì?”
Bà Hồng nhếch môi, giọng đầy vẻ “dạy dỗ”:
“Để cô biết điều! Cô cứ nghĩ cô đi làm kiếm tiền là hơn ai à? Ở nhà còn có mẹ chồng, cô phải biết sợ. Tôi không ép cô, nhưng tôi muốn cô sống đúng phận làm dâu!”
Tôi như bị ai tát vào mặt. Tôi cưới Tuấn không phải để làm nô lệ cho mẹ anh. Nhưng trước đây vì chồng hay đi xa, tôi luôn nhịn cho yên nhà. Tôi chưa từng nghĩ sự nhịn nhục ấy lại bị bà xem như thứ để chà đạp.
Tôi ngồi xuống ngang tầm con gái, lau nước mắt cho con:
“Con có đói không? Con nói mẹ nghe, con đói thì con cứ nói. Mẹ không mắng con đâu.”
An Nhi gật đầu, rồi lại lắc đầu, khóc nấc:
“Con đói… nhưng con không dám… bà bảo con mà xin ăn là con tham ăn… bà bảo mẹ cực vì con…”
Tôi chết lặng.
Một đứa trẻ 7 tuổi mà đã biết “sợ làm mẹ khổ”. Sự sợ hãi ấy không đến từ tôi. Nó đến từ cách bà nội gieo vào đầu con bé.
Tôi đứng bật dậy, nhìn thẳng vào mẹ chồng:
“Bà nghe cho rõ. Từ hôm nay, bà không được ép con tôi ăn theo kiểu đó nữa. Cũng không được quay bất cứ thứ gì liên quan đến con tôi mà không có sự đồng ý của tôi.”
Bà cười khẩy:
“Cô tưởng cô là ai? Nhà này là nhà của con trai tôi!”
Tôi không run nữa. Tự nhiên tôi thấy trong người như có lửa.
“Vâng. Nhà của con trai bà. Nhưng con tôi là con tôi. Tôi sẽ gọi cho chồng tôi ngay bây giờ.”
Tôi bấm số Tuấn. Chuông đổ từng hồi dài. Tôi nghe tiếng mình bình tĩnh lạ thường:
“Anh về được không? Em cần nói chuyện ngay. Là chuyện của mẹ anh… và con gái mình.”
Ở đầu dây bên kia, Tuấn im lặng vài giây rồi hỏi:
“Có chuyện gì nghiêm trọng thế?”
Tôi nhìn mẹ chồng, nhìn điện thoại bà vẫn giữ như chiến lợi phẩm, rồi nhìn An Nhi đang bám chặt áo tôi.
Tôi nói dứt khoát:
“Nghiêm trọng. Nếu anh không về, em sẽ đưa con ra ngoài ở.”
Hơn một tiếng sau, Tuấn về tới nhà. Vừa bước vào sân anh đã thấy mảnh bát vỡ bị tôi gom vào một góc. Không khí trong nhà nặng nề như có ai vừa khóc xong. Mẹ chồng ngồi khoanh tay ở sofa, mặt hầm hầm. Còn tôi ôm An Nhi trong phòng, chờ đúng thời điểm mới ra nói chuyện.
Tuấn nhìn mẹ rồi nhìn tôi:
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Tôi không vòng vo. Tôi mở điện thoại của mình, bật ghi âm mà tôi đã kịp bấm lúc còn trong bếp. Trong đó rõ ràng tiếng mẹ chồng nói: “Tôi muốn cô biết sợ… sống đúng phận làm dâu…”.
Tuấn sững người. Anh quay sang mẹ:
“Mẹ nói thế thật à?”
Bà Hồng lập tức bật dậy, giọng cao vút:
“Con nghe cái gì mà nghe! Nó gài mẹ! Nó muốn chia rẽ mẹ con mình!”
Tôi kéo An Nhi ra trước mặt cả hai. Con bé nhìn bố, mắt đỏ hoe. Tôi nhẹ nhàng hỏi:
“Con nói bố nghe, mấy hôm nay ở nhà với bà, con có sợ không?”
An Nhi gật mạnh, nức nở:
“Con sợ… con đói… con xin ăn bà mắng… bà bắt con đứng im… bà quay điện thoại… con muốn mẹ về sớm…”
Tuấn nhìn con gái, mặt tái đi. Anh khụy xuống, ôm con vào lòng. Tôi nhìn cảnh đó mà tim vừa đau vừa tức. Tôi không muốn gia đình tan nát, nhưng càng không thể để con tôi sống trong nỗi sợ.
Mẹ chồng vẫn cố cãi:
“Đấy là tôi dạy cháu vào khuôn phép! Trẻ con phải nghiêm! Chứ như cô ấy thì nuông chiều hư người!”
Tôi thở ra, cố kiềm chế để không hét lên:
“Dạy nghiêm không đồng nghĩa với việc làm con bé sợ hãi. Nó sợ đến mức không dám xin ăn, không dám nói đói. Bà có biết bà đang làm gì không? Bà đang bẻ gãy sự tự tin của một đứa trẻ!”
Tuấn ngẩng lên nhìn mẹ, giọng khàn:
“Mẹ… mẹ quay video mâm cơm để làm gì?”
Bà Hồng cứng lại một giây, nhưng vẫn chống chế:
“Thì… để lưu kỷ niệm. Mẹ thấy con dâu con hay nấu nên mẹ quay… có gì sai?”
Tôi bước tới, nhìn thẳng vào mắt bà:
“Nếu là kỷ niệm, sao bà phải nói tôi lười biếng, bỏ cháu đói? Sao bà phải quay lúc tôi không có nhà?”
Tuấn giật lấy điện thoại của mẹ. Anh mở thư viện video. Tôi không ngờ lại nhiều đến vậy. Hết clip này đến clip khác: góc quay mâm cơm, góc quay An Nhi ngồi lặng thinh, thậm chí có clip quay cận mặt con bé lúc khóc. Có cái bà chưa kịp đăng, nhưng một vài cái đã được gửi trong nhóm chat họ hàng.
Tuấn bấm vào nhóm gia đình. Tôi thấy những lời “thả tim”, những câu bình luận kiểu: “Con dâu giỏi thế mà vẫn bị mẹ chồng mắng à?” rồi cũng có người nói bóng gió: “Mẹ chồng khó tính nhưng cũng vì thương cháu thôi.”
Tôi bật cười cay đắng. Thì ra bà không chỉ muốn kiểm soát tôi trong nhà, bà còn muốn kiểm soát cả hình ảnh của tôi trước họ hàng. Một mũi tên trúng hai đích: vừa hạ uy tôi, vừa khiến tôi không dám cãi vì sợ mang tiếng.
Tuấn tắt điện thoại, ngẩng lên. Lần đầu tiên tôi thấy anh nhìn mẹ mình bằng ánh mắt thất vọng:
“Mẹ làm vậy là quá đáng rồi.”
Bà Hồng như bị phản bội. Bà đập tay xuống bàn:
“Con nói cái gì? Con vì vợ mà quay lưng với mẹ à? Mẹ sinh con ra, nuôi con lớn, giờ con nghe nó mà trách mẹ?”
Tuấn siết chặt tay, cố giữ bình tĩnh:
“Mẹ không có quyền làm tổn thương con gái con. Con im lặng lâu nay vì con nghĩ vợ con chịu được. Nhưng giờ con thấy rõ rồi… con sai.”
Tôi nghe tim mình nhói lên. Đúng, anh sai. Nhưng điều quan trọng là anh đang đứng về phía con.
Tôi nói thẳng, không nịnh, không mắng:
“Em không bắt anh phải chọn giữa mẹ và vợ. Nhưng anh phải chọn sự an toàn của con mình. Nếu anh còn để chuyện này tiếp diễn, em sẽ đưa An Nhi ra ngoài thuê trọ. Em tự nuôi con.”
Tuấn nhìn tôi lâu. Rồi anh gật đầu:
“Ừ. Mình sẽ chuyển ra riêng.”
Mẹ chồng trợn mắt:
“Cái gì?!”
Tuấn nói chậm rãi nhưng chắc nịch:
“Chuyển ra riêng không phải bỏ mẹ. Con vẫn lo cho mẹ. Nhưng mẹ không được can thiệp kiểu này nữa. Con gái con không phải công cụ để mẹ dằn mặt vợ con.”
Bà Hồng tức đến run người, miệng lắp bắp không ra lời. Còn tôi, lần đầu tiên sau nhiều tháng, cảm thấy mình được thở.
Đêm đó, tôi ôm An Nhi ngủ. Con bé thì thầm:
“Mẹ ơi… vậy mai mẹ có về sớm không?”
Tôi hôn lên trán con:
“Mai mẹ không cần về sớm nữa. Vì từ giờ, con sẽ không phải sợ ai trong chính nhà của mình.”



