Gặp Lại Vợ Cũ Cùng Con Gái Ở Bãi Rác Đại Úy Trỉnh Sắt Ngã Quy Khi Biết Vợ Đang Vất Vả Sống Bằng Nghề Lượm Ve Chai

Gặp Lại Vợ Cũ Cùng Con Gái Ở Bãi Rác Đại Úy Trỉnh Sắt Ngã Quy Khi Biết Vợ Đang Vất Vả Sống Bằng Nghề Lượm Ve Chai

Đại úy Trỉnh Sắt vừa kết thúc ca trực thì nhận được tin báo về một vụ trộm dây điện ở khu công nghiệp gần bãi rác Đa Phước. Anh mặc áo khoác, nhảy lên xe, đầu óc vẫn quay cuồng vì cuộc hôn nhân đã đổ vỡ ba năm trước. Hà My – vợ cũ của anh – rời đi trong một đêm mưa, để lại tờ giấy ly hôn ký sẵn, chỉ nhắn: “Em không chịu nổi nữa.”

Đến bãi rác, mùi hôi và khói rác đốt phả lên như tạt thẳng vào mặt. Đội của anh chia làm hai hướng, kiểm tra các điểm tập kết phế liệu. Khi đi ngang khu lán dựng bằng bạt cũ, Trỉnh nghe tiếng trẻ con ho sù sụ. Anh quay lại theo phản xạ, nhìn thấy một bé gái khoảng bảy, tám tuổi đang bưng thùng nhựa, tay chân lem nhem, áo đồng phục nhàu nát. Con bé ngước lên, đôi mắt đen tròn làm anh khựng lại: cặp mắt giống hệt anh.

“Con… tên gì?” Trỉnh hỏi, giọng bất giác khàn đi.

“Dạ… An Nhiên.” Con bé đáp, rồi nhìn anh như sợ hãi.

Ngay lúc đó, từ trong lán, một người phụ nữ bước ra, lưng còng vì đang khiêng bao ve chai. Mái tóc buộc vội, mặt bám bụi rác, nhưng chỉ cần một thoáng, Trỉnh vẫn nhận ra: Hà My.

Hai chân anh như đóng đinh. Hà My cũng đứng chết lặng. Bao ve chai rơi “bịch” xuống đất, chai nhựa lăn leng keng. Cô siết chặt tay con bé kéo sát vào người.

“Anh… làm gì ở đây?” Hà My hỏi, giọng run.

Trỉnh nhìn con bé, rồi nhìn Hà My, từng mảnh ký ức ghim lại: cuộc cãi vã, những lần anh về khuya, những trận im lặng kéo dài. Anh nuốt khan.

“Con bé… là con ai?”

Hà My quay mặt đi, mắt đỏ hoe: “Không liên quan tới anh.”

Trỉnh bước lên một bước, nhưng đúng lúc đó, phía sau vang tiếng hô hoán: có kẻ đang kéo xe máy chở bao đồng về phía lối mòn. Trỉnh phải lao đi làm nhiệm vụ. Anh chạy, nhưng lòng như rơi xuống vực. Trước khi khuất sau đống rác, anh ngoái lại: Hà My cúi xuống nhặt từng chai nhựa, còn An Nhiên đứng che cho mẹ khỏi mưa lất phất.

Và Trỉnh hiểu: mình vừa gặp lại vợ cũ và một đứa trẻ có thể là con ruột của mình… ở ngay bãi rác.

Sau khi bắt được hai đối tượng trộm dây điện, Trỉnh trở về đồn làm hồ sơ mà tay cứ run. Anh cố tự trấn an: “Không thể… Hà My làm sao lại sống ở bãi rác? Con bé… sao giống mình đến vậy?” Nhưng càng nghĩ càng nghẹt thở.

Đêm đó, Trỉnh không về nhà. Anh ngồi trong xe, chạy vòng đến gần bãi rác Đa Phước. Từ xa, ánh đèn vàng vọt hắt ra từ những căn lán bạt. Những tiếng chó sủa, tiếng xe rác ầm ầm và mùi hôi đặc quánh khiến anh muốn quay đầu. Nhưng hình ảnh An Nhiên ho sặc và Hà My cúi lưng nhặt ve chai cứ kéo anh lại.

Anh đỗ xe, bước chậm vào. Hà My đang rửa tay cho con bằng một ca nước nhỏ, nước đục ngầu. Trỉnh đứng ở mép lán, không dám tiến sâu.

“Hà My.” Anh gọi.

Cô giật mình, quay phắt lại, mắt cảnh giác. “Anh tới đây làm gì? Anh đừng gây phiền.”

“Anh không tới để gây phiền. Anh tới… để hỏi cho rõ. Con bé là con ai?”

Hà My cắn môi, đưa tay kéo An Nhiên vào trong lán. “Nhiên, vào ngủ đi con.” Con bé nhìn Trỉnh thêm một lần, rồi lặng lẽ chui vào góc bạt.

Khi chỉ còn hai người, Hà My gằn giọng: “Con của em. Không liên quan anh.”

Trỉnh bước tới, cố giữ bình tĩnh: “Em nói vậy sao được? Em rời đi đột ngột, không một lời. Ba năm… Anh đi tìm em khắp nơi.”

Hà My bật cười, nhưng tiếng cười chát đắng. “Anh tìm em à? Anh tìm lúc nào? Lúc anh bận trực liên miên? Lúc anh đi nhậu với bạn? Hay lúc anh về nhà chỉ để hỏi có cơm không?”

Trỉnh sững lại. Những câu đó như nhát dao. Anh muốn phản bác, nhưng sự thật là đã có những ngày anh vô tâm. Khi công việc căng thẳng, anh chọn im lặng. Khi Hà My nói cô mệt, anh gắt lên: “Em ở nhà có làm gì đâu mà kêu mệt?” Chính câu đó từng làm Hà My khóc cả đêm.

“Anh… sai.” Trỉnh khàn giọng. “Nhưng nếu đó là lý do, em cũng không nên để con… sống thế này.”

Hà My quay đi, mắt đỏ: “Anh biết gì mà nói? Ngày em đi, em đã có thai hai tháng. Em nói với anh, anh bảo em đừng ‘làm trò’ vì anh đang bị điều tra nội bộ do đơn tố cáo nhận phong bì. Em nhớ không? Anh gào lên: ‘Giờ ai cũng muốn đạp anh xuống, em còn bày đặt chuyện con cái!’”

Trỉnh chết lặng. Anh nhớ vụ đó—một cuộc thanh tra nội bộ khiến anh mất ngủ nhiều tháng. Nhưng anh không nhớ mình đã nói lời tàn nhẫn đến thế. Hoặc có lẽ… anh cố quên.

Hà My tiếp: “Em không bỏ anh vì nghèo. Em bỏ vì em sợ. Sợ sống cạnh một người lúc nóng lúc lạnh, sợ một ngày anh đập vỡ hết đồ đạc chỉ vì áp lực, sợ con em sinh ra sẽ lớn lên trong những cơn im lặng và tiếng quát.”

Trỉnh nắm chặt tay. “Vậy tại sao em không báo anh? Anh có quyền biết con mình.”

“Quyền?” Hà My bật khóc. “Anh nói quyền trong khi em ôm bụng bầu đi xin việc, bị người ta từ chối vì không có hộ khẩu, không người bảo lãnh. Em từng tới nhà anh một lần, đứng trước cửa cả tiếng. Nhưng em nhìn thấy mẹ anh nói với hàng xóm: ‘Con nhỏ đó tham, nó bám thằng Sắt để đổi đời.’ Em quay đi.”

Trỉnh cảm giác như bị tát. Mẹ anh và Hà My từng không hợp. Anh đã biết nhưng đã chọn “cho qua” để tránh cãi vã.

“Em sống ở đây… bao lâu rồi?” Trỉnh hỏi.

“Gần một năm. Trước đó em làm phụ bếp, rồi may gia công. Nhưng dịch bệnh, rồi chỗ trọ tăng giá, em thất nghiệp. Em vay nóng để chữa viêm phổi cho con. Không trả được, người ta dọa, em phải trốn xuống đây.”

Trỉnh nhìn vào lán: tấm bạt rách, chiếc chiếu mỏng, vài cuốn vở cũ. Anh nghe tiếng An Nhiên ho trong đêm, lòng thắt lại.

“Anh muốn xét nghiệm.” Trỉnh nói, giọng chắc dần. “Nếu con là con anh, anh sẽ chịu trách nhiệm. Không phải bằng tiền ném một cục rồi đi. Mà bằng cách đưa hai mẹ con ra khỏi đây.”

Hà My nhìn anh, đôi mắt vừa giận vừa mệt. “Anh nói nghe hay lắm. Nhưng anh có chắc làm được không? Hay mai anh lại bận, lại quên?”

Trỉnh không trả lời ngay. Anh chỉ nói một câu, rất chậm: “Anh không xin em tin liền. Anh xin em… cho anh cơ hội sửa.”

Sáng hôm sau, Trỉnh xin nghỉ phép một ngày. Anh tới bãi rác từ sớm, mang theo túi thuốc ho cho trẻ em, hộp sữa, và một ít đồ ăn nóng. Không phải anh nghĩ mấy thứ đó giải quyết được gì, nhưng ít nhất anh không thể đứng yên.

Hà My nhìn túi đồ, không nhận ngay. Cô đứng trước lán, hai tay khoanh lại như dựng một bức tường.

“Em không muốn mang ơn anh.” Cô nói.

“Không phải ơn.” Trỉnh đáp. “Là phần anh thiếu… với con.”

An Nhiên ló đầu ra, nhìn hộp sữa rồi lại nhìn Trỉnh. Con bé không chạy tới, chỉ đứng yên như đang học cách đoán lòng người lớn.

Trỉnh ngồi xuống ngang tầm với con. “Chú… à không, anh… Sắt. Con thích uống sữa không?”

An Nhiên gật khẽ. Hà My nhìn cảnh đó, mắt lại đỏ nhưng cố quay đi.

Trỉnh đề nghị đưa hai mẹ con tới phòng khám gần đó để kiểm tra phổi cho An Nhiên. Hà My do dự, nhưng khi con bé ho từng cơn, cô đành gật. Trỉnh không ép cô ngồi xe cùng; anh để Hà My ngồi phía sau cùng con, anh lái chậm và không nói nhiều.

Ở phòng khám, bác sĩ bảo An Nhiên bị viêm phế quản kéo dài do môi trường ô nhiễm, cần điều trị và tuyệt đối tránh khói rác. Trỉnh nghe xong, tim như bị bóp. Hà My im lặng ký giấy, tay run. Trỉnh thanh toán, nhưng không đưa tiền trực tiếp; anh chỉ nói với y tá: “Chị giúp em làm đủ liệu trình.”

Trên đường về, Hà My bất ngờ hỏi, giọng thấp: “Anh làm vậy để lấy con khỏi em hả?”

Trỉnh thắng xe nhẹ, quay sang: “Không. Anh làm để con được sống đúng nghĩa. Nếu em sợ anh giành con… anh sẽ ký cam kết chăm sóc, không tranh chấp, cho đến khi mọi thứ rõ ràng và em đồng ý.”

Hà My nhìn anh, như muốn tìm sự thật trong từng chữ. Cô không trả lời, nhưng nỗi phòng thủ bớt sắc đi.

Buổi chiều, Trỉnh tới tổ trưởng khu phố nơi anh đang ở thuê. Anh nhờ tìm một phòng trọ nhỏ gần trường tiểu học, có giấy tờ rõ ràng, có thể đăng ký tạm trú. Anh gọi bạn cũ làm bên pháp lý, hỏi thủ tục nhận con và xét nghiệm ADN hợp pháp. Không phải anh muốn “đi đường tắt”; anh muốn mọi thứ đúng luật, đúng trách nhiệm.

Tối đó, anh quay lại bãi rác. Hà My đang phân loại ve chai dưới ánh đèn pin. Trỉnh nhìn đôi tay cô trầy xước, lòng đau nhói.

“Mai anh đưa em đi làm xét nghiệm.” Trỉnh nói. “Em có thể đi cùng con. Kết quả thế nào, anh cũng không bỏ mặc An Nhiên.”

Hà My ngẩng lên. “Nếu kết quả… không phải con anh?”

Trỉnh im lặng vài giây rồi nói: “Thì anh vẫn sẽ giúp con rời khỏi đây. Nhưng… anh sẽ tôn trọng giới hạn của em. Anh không đòi hỏi em quay lại.”

Câu đó khiến Hà My sững lại. Cô tưởng anh sẽ gào lên, sẽ nổi nóng như ngày xưa. Nhưng anh không. Anh chỉ đứng đó, bình tĩnh đến lạ.

Hà My bỗng bật khóc. Không phải khóc kiểu nức nở, mà là những giọt nước mắt rơi lặng lẽ, như cô đã giữ quá lâu.

“Anh biết không… em không cần anh làm người hùng.” Cô nói. “Em chỉ cần anh… đừng biến mất nữa.”

Trỉnh gật đầu. “Anh không biến mất.”

Ngày hôm sau, họ đi xét nghiệm. Trỉnh ngồi ngoài hành lang, nghe tiếng máy lạnh chạy vù vù, lòng như treo trên sợi chỉ. Hà My ôm An Nhiên, mắt nhìn xa xăm. Có lúc An Nhiên hỏi khẽ: “Mẹ ơi, chú đó là ai?”

Hà My cứng người, rồi trả lời nhỏ: “Là… người quen cũ của mẹ.”

An Nhiên nhìn Trỉnh, hỏi tiếp: “Chú có hay la không?”

Câu hỏi ngây thơ như một cái tát. Trỉnh cúi đầu, giọng nghẹn: “Chú… sẽ không la con.”

Một tuần sau, kết quả ADN trả về: Trỉnh là cha ruột của An Nhiên. Trỉnh cầm tờ giấy mà tay run, không biết nên mừng hay đau. Mừng vì con là con mình. Đau vì ba năm qua anh đã để con lớn lên cạnh bãi rác.

Trỉnh không cầu xin Hà My quay lại ngay. Anh làm đúng một việc: đưa hai mẹ con tới phòng trọ mới, đóng tiền ba tháng, rồi viết một lịch rõ ràng: giờ đưa đón con, giờ học, lịch tái khám, và cả thời gian anh tới thăm—để Hà My không phải sống trong nỗi sợ “hôm nay có, mai mất”.

Hà My nhìn tờ lịch, lặng im rất lâu. Cuối cùng cô nói: “Em sẽ cho anh làm cha. Còn làm chồng… để sau.”

Trỉnh gật đầu. Anh không vội. Anh hiểu: đôi khi, chuộc lỗi không phải bằng lời hứa, mà bằng những ngày xuất hiện đúng giờ, những lần giữ lời, và một đời không bỏ rơi nữa.