Mẹ ơi, đừng về nhà nữa”, van nài thằng bé; tôi bàng hoàng phát hiện kế hoạch bí mật của chồng…
“Mẹ ơi, đừng về nhà nữa!” – tiếng thằng bé run rẩy vang lên trong điện thoại khiến tay tôi cứng đờ giữa bãi giữ xe bệnh viện.
Tôi là Trần Thị Hạnh, 34 tuổi, nhân viên kế toán cho một công ty xây dựng nhỏ ở quận Bình Thạnh. Hôm đó tôi vừa tan ca sớm để ghé thăm mẹ ruột đang nằm điều trị huyết áp cao. Cuộc gọi đến từ số của con trai tôi – bé Minh, 9 tuổi. Nhưng giọng nói trong máy không còn là sự nũng nịu quen thuộc, mà là sự hoảng loạn non nớt đến ám ảnh.
“Minh, con nói gì vậy? Sao lại không về nhà?” – tôi hỏi dồn, tim đập loạn nhịp.
Ở đầu dây bên kia, thằng bé hạ giọng thì thầm, như sợ ai đó nghe thấy:
“Ba… ba đang nói chuyện với người lạ. Ba nói là… tối nay mẹ mà về thì… sẽ không còn đường lui nữa.”
Tôi chết lặng. Chồng tôi – Nguyễn Văn Long, 38 tuổi, kỹ sư điện, người đàn ông mà tôi chung sống hơn mười năm – chưa bao giờ là người nóng nảy hay bạo lực. Anh trầm tính, ít nói, có phần lạnh nhạt từ sau khi công ty anh cắt giảm nhân sự hai năm trước. Nhưng tôi chưa từng nghĩ anh có thể khiến con trai sợ hãi đến mức này.
Tôi trấn an con, bảo Minh khóa chặt cửa phòng, bật tivi thật to rồi đợi mẹ. Sau đó tôi không về nhà như thường lệ. Thay vào đó, tôi ghé quán cà phê đối diện chung cư, ngồi trong góc khuất quan sát căn hộ của chính mình.
Khoảng gần bảy giờ tối, tôi thấy Long đi ra cùng một người đàn ông lạ mặt. Họ đứng nói chuyện rất lâu dưới sảnh. Người kia đưa cho chồng tôi một xấp hồ sơ dày, còn Long thì ký vội vàng, vẻ mặt căng thẳng. Trước khi rời đi, người đàn ông lạ vỗ vai Long, nói gì đó khiến anh gật đầu liên tục.
Tim tôi đập mạnh. Một linh cảm xấu trào lên không kiểm soát được.
Tôi lén theo chồng lên nhà khi anh đã ra ngoài lần nữa. Trong phòng làm việc của anh, ngăn kéo bàn chưa khóa. Tôi mở ra – và bàng hoàng phát hiện một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ đứng tên tôi, giá trị bồi thường lên tới 5 tỷ đồng, mới được ký cách đây ba tháng.
Tên người thụ hưởng duy nhất: Nguyễn Văn Long.
Tôi ngồi bệt xuống sàn, đầu óc quay cuồng. Hợp đồng bảo hiểm còn mới, giấy tờ ngay ngắn, có cả chữ ký của tôi – chữ ký rất giống, nhưng tôi biết rõ mình chưa từng ký vào bất kỳ hợp đồng nào như vậy. Bên cạnh là bản sao chứng minh nhân dân của tôi, sổ hộ khẩu, và một tập hồ sơ y tế được photo từ bệnh viện nơi tôi từng khám sức khỏe tổng quát.
Long đã chuẩn bị mọi thứ quá kỹ.
Tôi nghe thấy tiếng thang máy. Vội vàng, tôi cất lại hồ sơ như cũ, khóa cửa phòng làm việc rồi về phòng con trai. Minh đang ngồi co ro trên giường, mắt đỏ hoe. Thấy tôi, thằng bé òa khóc.
“Ba nói gì với con?” – tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
Minh ngập ngừng, rồi nói trong nước mắt:
“Con nghe ba nói với chú kia là… chỉ cần mẹ về nhà đúng giờ, uống thuốc như mọi ngày… thì sẽ giống tai nạn thôi. Không ai nghi ngờ.”
Tôi lạnh sống lưng. Tôi có thói quen uống thuốc đau dạ dày mỗi tối – loại thuốc do chính Long mua cho tôi suốt nhiều năm nay.
Tối đó, tôi giả vờ như không có chuyện gì. Tôi vẫn ăn cơm, vẫn uống thuốc – nhưng lén đổ viên thuốc vào túi áo. Khi Long vào phòng tắm, tôi tra nhanh tên thuốc trên mạng. Thuốc giảm đau thông thường, nhưng nếu dùng liều cao kéo dài có thể gây xuất huyết nội.
Tôi bắt đầu xâu chuỗi mọi việc. Hai năm trước, Long đầu tư thua lỗ, nợ nần chồng chất. Tôi đã dùng gần hết tiền tiết kiệm để giúp anh trả nợ. Gần đây, anh hay cáu gắt, kiểm soát giờ giấc của tôi, luôn hỏi tôi khi nào về nhà, đi với ai. Tôi cứ nghĩ đó là áp lực kinh tế.
Hóa ra, đó là kế hoạch.
Đêm đó, tôi không ngủ. Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm, đưa Minh sang nhà dì ruột ở quận 8, rồi đến gặp một người bạn làm luật sư. Khi xem xong hợp đồng, bạn tôi nói thẳng:
“Hạnh, đây là hành vi giả mạo chữ ký và có dấu hiệu mưu sát để trục lợi bảo hiểm.”
Tôi run tay ký đơn tố cáo.
Công an vào cuộc nhanh chóng hơn tôi nghĩ. Họ bí mật theo dõi Long, kiểm tra lịch sử giao dịch, phát hiện anh vay nặng lãi, và hợp đồng bảo hiểm được tư vấn bởi một môi giới từng có tiền án gian lận.
Cao trào xảy ra khi Long bị bắt quả tang đang trộn thêm thuốc vào chai nước của tôi trong bếp. Lúc đó, tôi đang đứng sau cánh cửa, toàn thân run rẩy, nhưng trong lòng lại trống rỗng đến lạ.
Khi bị còng tay, Long không chống cự. Anh chỉ nhìn tôi, ánh mắt mệt mỏi:
“Anh không còn đường lui nữa.”
Tôi bật cười trong nước mắt.
“Còn em và con thì sao? Anh có nghĩ đến không?”
Long cúi đầu. Minh đứng nép sau lưng tôi, tay nắm chặt áo mẹ.
Phiên tòa diễn ra sau đó bốn tháng. Long bị kết án vì âm mưu giết người chưa đạt và lừa đảo bảo hiểm, mức án mười tám năm tù. Tôi ngồi trong phòng xử, nghe từng lời tuyên án mà lòng nặng trĩu. Không phải vì còn yêu, mà vì đau cho một gia đình đã tan nát không thể cứu vãn.
Sau phiên tòa, tôi làm thủ tục ly hôn. Căn hộ chung cư được bán để trả nợ. Tôi và Minh chuyển về sống trong một căn nhà thuê nhỏ ở Thủ Đức. Cuộc sống khó khăn hơn, nhưng bình yên.
Minh phải gặp chuyên gia tâm lý một thời gian dài. Thằng bé thường giật mình ban đêm, sợ tiếng bước chân, sợ bóng tối. Có lần, nó hỏi tôi:
“Mẹ ơi, nếu hôm đó con không gọi cho mẹ, thì mẹ có còn sống không?”
Tôi ôm con thật chặt.
“Nhờ con mà mẹ còn ở đây.”
Tôi đổi công việc, chuyển sang làm kế toán tự do, thu nhập bấp bênh nhưng linh hoạt thời gian. Tôi học cách tự lái xe, tự sửa ống nước, tự giải quyết mọi việc mà trước đây tôi từng nghĩ phải cần đến chồng.
Có những đêm, tôi vẫn mơ thấy Long – không phải gương mặt tội phạm, mà là người đàn ông hiền lành ngày xưa, từng nắm tay tôi trong lễ cưới, từng thức trắng đêm bế con sốt cao. Nhưng tôi tỉnh dậy và hiểu rằng con người có thể thay đổi khi bị dồn đến đáy.
Một năm sau, tôi nhận được thư từ trại giam. Long xin lỗi, nói rằng anh chưa từng ghét tôi, chỉ là quá tuyệt vọng. Tôi không trả lời. Không phải vì hận, mà vì tôi không còn gì để nói.
Tôi tập trung nuôi dạy Minh. Thằng bé dần vui vẻ trở lại, học giỏi, biết phụ mẹ việc nhà. Mỗi tối, trước khi ngủ, nó luôn nhắc:
“Mẹ nhớ khóa cửa nhé.”
Tôi mỉm cười, xoa đầu con.
“Ừ, mẹ nhớ rồi.”
Câu nói “Mẹ ơi, đừng về nhà nữa” sẽ theo tôi suốt đời – như một lời cảnh tỉnh, và cũng là sự cứu rỗi.



