CHỒNG CHỂT ĐỂ TANG 5 NĂM NGÀY ĐƯA CON ĐI CHƠI VỢ RUN RẨY NHÌN THẨY CHỒNG NGỒI TRONG CHIẾC XE HƠI SANG TRỌNG

CHỒNG CHỂT ĐỂ TANG 5 NĂM NGÀY ĐƯA CON ĐI CHƠI VỢ RUN RẨY NHÌN THẨY CHỒNG NGỒI TRONG CHIẾC XE HƠI SANG TRỌNG…

Năm năm trước, cả xóm nhỏ ở quận 8 còn chưa hết bàng hoàng khi anh Trần Minh Hoàng chết trong một vụ tai nạn giao thông. Xe container mất lái trong đêm mưa, nghiền nát chiếc xe máy anh đang chạy. Người ta bảo thi thể không còn nguyên vẹn, vợ anh – Nguyễn Thị Thu Hà – chỉ được nhìn mặt chồng lần cuối qua một tấm khăn trắng khép hờ.

Tang lễ diễn ra chóng vánh. Hà mới ba mươi tuổi, bế đứa con trai hai tuổi trên tay, nước mắt cạn khô. Cô để tang chồng đủ ba năm, rồi thêm hai năm nữa sống lặng lẽ, không bước thêm bước nào vào chuyện tình cảm. Với cô, Hoàng đã chết – và quá khứ cũng nên được chôn theo.

Chiều hôm ấy, đúng năm năm tròn kể từ ngày Hoàng mất, Hà đưa con trai là Trần Minh Khang, giờ đã bảy tuổi, ra khu vui chơi trong trung tâm thương mại quận 1. Khang chạy nhảy phía trước, còn Hà thong thả theo sau. Cô không hề biết rằng khoảnh khắc tiếp theo sẽ đảo lộn toàn bộ thế giới mà cô cố công xây dựng suốt năm năm qua.

Khi hai mẹ con bước ra bãi đậu xe, một chiếc ô tô màu đen sang trọng vừa lăn bánh tới. Hà vô thức nhìn sang – rồi toàn thân cô đông cứng.

Người đàn ông ngồi ghế lái… giống Hoàng đến đáng sợ. Không, không phải giống – mà chính là Hoàng. Khuôn mặt ấy, sống mũi ấy, ánh mắt ấy… cô không thể nhầm.

Chiếc xe dừng lại. Người đàn ông mở cửa, bước xuống, dáng cao gầy quen thuộc. Anh quay đầu nhìn về phía Hà. Trong khoảnh khắc, ánh mắt hai người chạm nhau.

Hà run rẩy, tim đập loạn nhịp. Cô bám chặt tay con, môi mấp máy không thành tiếng. Người đàn ông kia thoáng sững lại, rồi nhanh chóng quay đi, đóng cửa xe, lái đi mất.

Mẹ ơi, sao mẹ khóc?” – Khang ngước lên hỏi.

Hà không trả lời được. Trong đầu cô chỉ có một câu hỏi vang lên điên cuồng:
Nếu Hoàng đã chết… thì người đàn ông kia là ai?

Đêm đó, Hà không ngủ được. Hình ảnh người đàn ông trong chiếc xe sang cứ hiện lên rõ mồn một. Cô tự trấn an rằng có thể mình hoa mắt, hoặc người đó chỉ giống Hoàng. Nhưng trái tim cô biết rõ – đó chính là chồng mình.

Sáng hôm sau, Hà quyết định tìm đến anh Lâm, bạn thân của Hoàng ngày trước, hiện làm trong ngành bảo hiểm. Khi nghe Hà kể, Lâm tái mặt. Anh im lặng rất lâu, rồi thở dài.

“Có lẽ… em nên biết sự thật,” Lâm nói, giọng trầm xuống.

Theo lời Lâm, vụ tai nạn năm xưa có nhiều điểm bất thường. Thi thể Hoàng bị nhận dạng qua giấy tờ và đồ cá nhân, nhưng do tai nạn quá nặng, việc xác minh ADN không được thực hiện. Hồ sơ khép lại nhanh chóng vì gia đình không yêu cầu điều tra thêm.

“Hoàng lúc đó đang nợ nần rất nhiều,” Lâm nói tiếp. “Cậu ấy từng tâm sự với anh rằng nếu không thoát ra được, cả nhà sẽ khổ.”

Hà chết lặng. Cô nhớ lại khoảng thời gian trước tai nạn, Hoàng thường xuyên mất ngủ, hay nhận điện thoại lúc nửa đêm. Cô từng hỏi, nhưng anh chỉ cười gượng cho qua.

Nhờ Lâm, Hà tìm được manh mối về chiếc xe hôm đó. Chiếc ô tô đứng tên một công ty xây dựng lớn, giám đốc là Trần Minh Hoàng – cái tên trùng khớp đến lạnh người.

Ba ngày sau, Hà quyết định đến công ty ấy. Khi cô bước vào sảnh, người đàn ông năm xưa đang đứng nói chuyện với nhân viên. Anh quay lại – và lần này không tránh ánh mắt cô nữa.

“Thu Hà…” – anh khẽ gọi.

Hà bật khóc. Năm năm dồn nén vỡ òa trong khoảnh khắc. Hoàng kéo cô vào phòng riêng, đóng cửa lại.

Sự thật được phơi bày: năm xưa, Hoàng không chết. Vụ tai nạn là thật, nhưng người chết là một người vô gia cư không giấy tờ. Hoàng bị thương nặng, được đưa vào bệnh viện tỉnh khác. Trong cơn tuyệt vọng vì nợ nần và bị đe dọa, anh đã lợi dụng tai nạn để biến mất, nhờ người quen làm giấy tờ giả, đổi danh tính, rời khỏi gia đình.

“Anh nghĩ chỉ cần vài năm là có thể quay lại,” Hoàng nói, giọng run rẩy. “Nhưng khi anh gây dựng lại được sự nghiệp… anh không dám.”

Hà nhìn người đàn ông trước mặt – vừa quen, vừa xa lạ. Năm năm qua, cô một mình nuôi con, chịu đựng điều tiếng, sống trong cô độc. Còn anh… trở thành một người đàn ông thành đạt.

“Anh có biết em đã sống thế nào không?” Hà hỏi, nước mắt rơi không ngừng.

Hoàng cúi đầu. Anh không có lời biện minh nào đủ lớn.

Hoàng muốn gặp con. Anh nói đó là điều duy nhất anh mong mỏi. Hà do dự rất lâu, cuối cùng đồng ý – không phải vì Hoàng, mà vì Khang.

Cuộc gặp diễn ra trong một quán cà phê yên tĩnh. Khi Khang nhìn thấy Hoàng, cậu bé nghiêng đầu tò mò.

“Chú giống ba con trong hình quá,” Khang nói ngây thơ.

Hoàng bật khóc. Anh quỳ xuống, ôm con vào lòng, nhưng Khang lúng túng, không hiểu vì sao người đàn ông lạ lại xúc động như vậy.

Những ngày sau đó, Hoàng cố gắng bù đắp: đưa đón con đi học, mua quà, kể chuyện. Nhưng khoảng cách năm năm không thể lấp đầy chỉ bằng tiền hay sự ân cần muộn màng. Khang vẫn gọi anh là “chú”.

Hà quan sát tất cả trong im lặng. Cô nhận ra một sự thật đau lòng: người đàn ông trước mặt không còn là người chồng năm xưa. Và cô cũng không còn là người vợ chỉ biết chờ đợi.

Hoàng đề nghị nối lại gia đình. Anh hứa bù đắp, hứa chăm lo cho mẹ con Hà cả đời. Nhưng Hà lắc đầu.

“Anh đã chọn rời đi khi em cần anh nhất,” cô nói. “Quyết định đó không thể rút lại.”

Cô đồng ý cho Hoàng chu cấp và được gặp con theo thỏa thuận, nhưng không quay về làm vợ. Hoàng đau đớn, nhưng hiểu rằng đó là cái giá phải trả.

Một buổi chiều, Hà lại đưa con đi chơi. Khi bước ngang bãi đậu xe, cô thấy chiếc xe hơi sang trọng quen thuộc đậu xa xa. Hoàng đứng cạnh xe, nhìn hai mẹ con từ xa, không tiến lại.

Hà nắm tay con, bước đi thẳng. Lòng cô nhẹ hơn bao giờ hết.

Năm năm để tang một người chết.
Và thêm một ngày để tiễn biệt người sống nhưng đã mất tư cách làm chồng.