TÔI ĐƯA BẠN THÂN VỀ Ở NHỜ 2 TUẦN SAU MẤT CẢ CHỒNG!..

TÔI ĐƯA BẠN THÂN VỀ Ở NHỜ 2 TUẦN SAU MẤT CẢ CHỒNG!..

Tôi tên Ngọc Mai, 32 tuổi, sống cùng chồng là Hoàng Long trong một căn nhà nhỏ ở quận Bình Thạnh. Cuộc sống hôn nhân của tôi không quá giàu có nhưng yên ổn, cho đến ngày Thu Hà, bạn thân hơn 15 năm của tôi, gọi điện trong tiếng nức nở.

Hà nói vừa ly hôn, bị chồng cũ đuổi ra khỏi nhà, không còn nơi nương tựa. Tôi không đắn đo, lập tức đưa Hà về ở nhờ. Tôi nghĩ đơn giản: bạn thân lúc hoạn nạn, mình không giúp thì còn ai giúp?

Ban đầu, mọi thứ rất bình thường. Hà ít nói, hay ngồi thu mình trong phòng. Tôi thương bạn nên nhường cho Hà phòng ngủ phụ, còn tôi và Long sinh hoạt như cũ. Long cũng tỏ ra thông cảm, còn bảo tôi cứ để Hà ở lại bao lâu cũng được.

Nhưng chỉ sau vài ngày, tôi bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.

Hà ăn mặc ngày càng chỉn chu hơn, dù chỉ ở nhà. Có những buổi sáng tôi đi làm sớm, về nhà lại thấy Hà và Long đã ăn sáng xong, bát đũa rửa sạch sẽ. Tôi hỏi thì Long cười:
“Anh tiện tay thôi.”

Hà thì né tránh ánh mắt tôi.

Một tuần trôi qua, Long bắt đầu về nhà muộn hơn. Điện thoại anh thường xuyên úp màn hình, có tin nhắn thì ra ban công nghe. Khi tôi hỏi, anh cáu gắt, điều trước đây chưa từng xảy ra.

Đỉnh điểm là một buổi tối, tôi đi làm về sớm, thấy Hà mặc áo ngủ mỏng đứng trong bếp, còn Long thì lúng túng cầm dao cắt trái cây. Không ai nói gì, nhưng không khí đông cứng đến nghẹt thở.

Tôi tự trấn an mình: “Không thể nào. Họ là hai người mình tin nhất.”

Thế rồi đúng hai tuần sau ngày Hà dọn tới, Long không về nhà.

Tôi gọi điện không được. Nhắn tin không trả lời. Đến sáng hôm sau, điện thoại anh tắt máy. Quần áo, giấy tờ, máy tính vẫn còn nguyên ở nhà, chỉ thiếu mỗi… con người anh.

Hà ngồi trong phòng, mặt tái mét. Khi tôi hỏi, Hà chỉ lắc đầu, nói không biết gì.

Nhưng tôi biết, từ giây phút đó, cuộc sống của tôi đã rẽ sang một hướng khác – nơi niềm tin bắt đầu sụp đổ.

Ba ngày sau khi Long biến mất, tôi gần như sống trong trạng thái hoảng loạn. Tôi báo công an, nhờ bạn bè tìm kiếm, nhưng tất cả đều bế tắc. Không tai nạn, không rút tiền ngân hàng, không di chuyển bằng máy bay hay tàu xe.

Long như bốc hơi khỏi cuộc đời tôi.

Trong khi đó, Thu Hà bắt đầu thay đổi.

Hà không còn khóc lóc hay ủ rũ như lúc mới đến. Ngược lại, Hà ăn uống đều đặn, trang điểm nhẹ mỗi sáng, thậm chí còn hỏi tôi:
“Mai có đi làm không? Tớ nấu cơm cho.”

Tôi bắt đầu để ý những chi tiết nhỏ mà trước đây đã bỏ qua.

Chiếc áo sơ mi Long hay mặc đi làm – tôi nhớ rõ đã giặt và treo trong tủ – giờ biến mất. Mùi nước hoa lạ thoang thoảng trong phòng khách, loại Long chưa từng dùng. Một lần dọn rác, tôi phát hiện hóa đơn khách sạn bị vò nát trong túi rác, ghi tên… Thu Hà.

Khi tôi cầm hóa đơn hỏi, Hà tái mặt:
“À… hôm trước tớ đi gặp bạn cũ, sợ cậu hiểu lầm nên không nói.”

Tôi im lặng, nhưng trong lòng như có hàng trăm mảnh kính vỡ.

Đêm đó, tôi kiểm tra lại camera an ninh trước nhà. Hình ảnh tua nhanh cho thấy đêm Long biến mất, chính Hà là người tiễn anh ra ngoài. Long kéo vali nhỏ, Hà đứng sát bên, tay đặt lên cánh tay anh. Không có cảnh cưỡng ép, không hoảng loạn – chỉ có sự bình thản đáng sợ.

Tôi confront Hà.

Ban đầu Hà chối, nhưng khi tôi đưa đoạn video ra, Hà bật khóc. Hà thú nhận:
Hà và Long đã nảy sinh tình cảm từ trước, ngay từ những lần Hà đến nhà tôi chơi, trước cả khi ly hôn. Việc Hà về ở nhờ chỉ là cái cớ để họ ở gần nhau hơn.

Long nói với Hà rằng anh ngột ngạt trong hôn nhân, rằng tôi quá nguyên tắc, quá nhàm chán. Hà tin rằng Long sẽ ly hôn tôi, nhưng anh không đủ can đảm, nên chọn cách bỏ đi cùng Hà trong im lặng.

“Bọn tớ định ra Bắc sống một thời gian… rồi tính tiếp,” Hà nói trong nước mắt.

Tôi không gào thét. Không đánh ghen. Tôi chỉ thấy lạnh đến tận xương.

Tôi yêu chồng 7 năm, tin bạn 15 năm – và mất cả hai trong vòng 14 ngày.

Tối hôm đó, Hà thu dọn đồ đạc. Trước khi đi, Hà nói một câu mà tôi không bao giờ quên:
“Tớ xin lỗi… nhưng nếu đổi lại, tớ vẫn làm vậy.”

Cánh cửa khép lại. Nhà trống rỗng. Và tôi hiểu, nỗi đau lớn nhất không phải bị phản bội – mà là bị phản bội bởi người mình chưa từng đề phòng.

Sau khi Hà rời đi, tôi mất gần một tháng để ổn định tinh thần. Tôi xin nghỉ phép dài hạn, thu mình trong căn nhà từng là tổ ấm. Mỗi góc đều gợi nhớ đến Long, nhưng cũng nhắc tôi rằng mọi thứ đã kết thúc.

Tôi quyết định không chờ đợi nữa.

Tôi nhờ luật sư làm thủ tục đơn phương ly hôn vì chồng bỏ đi không liên lạc. Song song đó, tôi bắt đầu thu thập bằng chứng: tin nhắn cũ, lịch sử camera, lời khai nhân chứng. Không phải để níu kéo, mà để đòi lại sự minh bạch cho chính mình.

Ba tháng sau, tôi nhận được một cuộc gọi từ Long.

Giọng anh mệt mỏi, không còn sự tự tin ngày nào. Long nói Hà và anh đã ra Hà Nội, thuê nhà sống chung, nhưng mâu thuẫn liên tục. Hà kiểm soát, ghen tuông, trách anh vì bỏ lại tất cả. Long muốn quay về, xin tôi cho anh cơ hội.

Tôi lắng nghe, rồi trả lời rất bình tĩnh:
“Em không còn là người anh có thể quay lại.”

Long im lặng. Tôi cúp máy.

Tôi cũng nhận được tin Hà đang gặp khó khăn tài chính, vì Long không tìm được việc ổn định. Có người bảo tôi nên “cao thượng”, nhưng tôi hiểu: cao thượng không đồng nghĩa với quên sạch mọi tổn thương.

Một năm sau, tôi bán căn nhà cũ, chuyển sang sống một mình ở quận khác. Tôi học cách sống chậm, học cách tin lại – nhưng không mù quáng.

Tôi không hận Hà, cũng không oán Long. Tôi chỉ xem họ như một bài học đắt giá về ranh giới và lòng tin.

Đôi khi giúp đỡ người khác là điều đúng, nhưng đặt người khác vào cuộc sống riêng của mình mà không giữ khoảng cách – đó là sai lầm tôi sẽ không bao giờ lặp lại.