Trong Túi Chồng Có Bao Cao Su Tôi Không Làm Âm Lên Mà Lén Tiêm Axit Vào. Tối Hôm Đó, Bệnh Viện Gọi Điện Chồng Và Em Dâu Nguy Kịch, Phải Cắt Bỏ “Chỗ Ãy”..

Trong Túi Chồng Có Bao Cao Su Tôi Không Làm Âm Lên Mà Lén Tiêm Axit Vào. Tối Hôm Đó, Bệnh Viện Gọi Điện Chồng Và Em Dâu Nguy Kịch, Phải Cắt Bỏ “Chỗ Ãy”..

Tôi tên , ba mươi hai tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở quận Tân Bình. Chồng tôi, Trung, hơn tôi bốn tuổi, làm kỹ thuật điện lạnh. Chúng tôi cưới nhau đã sáu năm, có một con gái năm tuổi. Cuộc sống không giàu có nhưng ổn định, cho đến một buổi chiều mưa tháng Bảy.

Hôm đó tôi giặt đồ cho chồng. Khi thò tay vào túi áo khoác treo ở cửa, tôi chạm phải một vật nhỏ, trơn. Tim tôi khựng lại khi rút ra: một chiếc bao cao su còn nguyên.

Tôi ngồi thụp xuống sàn. Đầu óc trống rỗng. Chúng tôi đã không dùng thứ này từ nhiều năm nay. Tôi không la hét, không gọi điện chất vấn. Tôi gấp chiếc áo lại, đặt chiếc bao vào đúng chỗ cũ, như thể chưa từng thấy.

Tối đó, Trung vẫn về nhà đúng giờ. Ăn cơm, tắm rửa, xem thời sự. Anh cư xử bình thường đến mức đáng sợ. Tôi nhìn anh mà không còn nhận ra người đàn ông mình từng tin tưởng.

Đêm xuống. Khi Trung đã ngủ say, tôi lặng lẽ vào phòng tắm. Trong ngăn tủ y tế, tôi lấy ra lọ hóa chất tẩy cặn mạnh mà anh thường dùng cho công việc. Tôi không khóc, không run. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ méo mó: “Nếu anh phản bội, anh phải trả giá.”

Mọi thứ diễn ra trong im lặng. Không tiếng kêu, không giằng co. Tôi làm xong rồi quay lại giường, nằm quay mặt vào tường, tim đập dồn dập nhưng khuôn mặt khô khốc.

Khoảng ba giờ sáng, Trung bật dậy. Anh ôm người, thở gấp, mồ hôi túa ra. Tôi giả vờ hoảng hốt, gọi taxi đưa anh vào bệnh viện.

Tôi ngồi ngoài hành lang cấp cứu đến sáng. Đến gần trưa, bác sĩ gọi tôi vào, gương mặt nghiêm trọng. Nhưng điều khiến tôi chết lặng là hai cuộc gọi liên tiếp.

Cuộc thứ nhất gọi cho tôi: Trung nguy kịch, phải can thiệp khẩn cấp.

Cuộc thứ hai… gọi cho em dâu tôi – Thảo, vợ của em trai Trung, cũng đang cấp cứu trong tình trạng tương tự.

Tôi buông rơi điện thoại.

Chiếc bao cao su trong túi áo…
Hóa ra không chỉ dành cho một người.

Bệnh viện sáng hôm đó hỗn loạn trong mắt tôi. Mùi thuốc sát trùng, tiếng giày bác sĩ, tiếng người nhà khóc lóc hòa vào nhau khiến đầu óc tôi choáng váng. Tôi ngồi co ro trên ghế nhựa, hai tay đan chặt, móng tay cắm sâu vào da.

Khoảng gần trưa, em dâu Thảo được đưa ra khỏi phòng cấp cứu. Cô ấy xanh xao, mắt nhắm nghiền. Phía sau là Hùng, em trai chồng tôi, mặt tái mét. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt hoang mang xen lẫn sợ hãi.

“Chị Hà… bác sĩ nói… là do hóa chất.”

Câu nói đó như một nhát dao cắm vào đầu tôi. Tôi quay đi, giả vờ không đứng vững. Trong đầu tôi, hàng loạt câu hỏi nổ tung. Tại sao Thảo lại như vậy? Chẳng lẽ…

Buổi chiều, bác sĩ trưởng khoa gọi các gia đình vào phòng tư vấn. Trung và Thảo đều phải trải qua can thiệp y tế nghiêm trọng, hậu quả lâu dài khó tránh. Bác sĩ không nói thẳng, nhưng ai cũng hiểu: họ sẽ không còn lành lặn như trước.

Tôi khóc. Lần đầu tiên từ khi chuyện xảy ra.

Nhưng nước mắt đó không hoàn toàn là hối hận, mà là sợ hãi.

Ba ngày sau, khi Trung đã tỉnh táo hơn, anh yêu cầu nói chuyện riêng với tôi. Gương mặt anh hốc hác, giọng khàn đặc.

“Hà… anh xin lỗi.”

Chỉ ba chữ, nhưng đủ để xác nhận mọi nghi ngờ.

Trung thú nhận, trong một lần đi công tác dài ngày, anh và Thảo đã vượt quá giới hạn. Ban đầu chỉ là vài tin nhắn tâm sự, sau là gặp riêng, rồi trượt dài. Chiếc bao cao su tôi thấy là từ lần gần nhất họ lén lút với nhau, ngay trước khi Thảo về quê ngoại vài hôm.

Tôi nghe mà tay lạnh ngắt.

Hóa ra tôi không chỉ bị phản bội bởi chồng, mà còn bởi người em dâu tôi coi như em gái ruột.

Nhưng điều khiến tôi sụp đổ thật sự là câu nói tiếp theo của Trung:

“Anh không ngờ… em lại làm vậy.”

Tôi nhìn anh. Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra mình đã bước qua một ranh giới không thể quay lại. Tôi muốn hét lên rằng chính anh đã đẩy tôi đến đây, nhưng cổ họng nghẹn cứng.

Sự việc không được báo công an. Gia đình hai bên thống nhất giữ kín để tránh tai tiếng. Nhưng cái giá phải trả là quá lớn.

Hùng suy sụp hoàn toàn. Anh xin nghỉ việc dài hạn để chăm sóc vợ. Ánh mắt anh nhìn tôi mỗi lần gặp đều khiến tôi lạnh sống lưng – không có bằng chứng, nhưng sự nghi ngờ thì không cần chứng cứ.

Còn tôi, mỗi đêm đều mơ thấy điện thoại reo, mơ thấy hành lang bệnh viện trắng toát, mơ thấy ánh mắt thất vọng của con gái khi lớn lên hỏi tôi: “Mẹ đã làm gì vậy?”

Tôi không còn là nạn nhân thuần túy.
Nhưng cũng không phải kẻ thắng cuộc.

Sáu tháng sau biến cố, gia đình tôi tan vỡ theo cách âm thầm nhất.

Trung chủ động đề nghị ly hôn. Anh nói không trách tôi, nhưng cũng không thể tiếp tục sống cùng tôi. Chúng tôi ra tòa trong im lặng, không tranh chấp nhiều. Con gái ở với tôi.

Ngày ký đơn, tôi không khóc. Tôi đã cạn nước mắt từ lâu.

Thảo sau đó chuyển về sống với bố mẹ ruột ở Đồng Nai. Cô ấy tránh mặt tất cả mọi người. Hùng gầy rộc đi, ánh mắt trống rỗng. Cuộc hôn nhân của họ cũng không kéo dài được lâu. Nhưng khác với tôi, Hùng không bao giờ biết chắc điều gì đã xảy ra đêm hôm đó.

Còn tôi, tôi sống trong một trạng thái lưng chừng đáng sợ:
Không bị trừng phạt, nhưng cũng không được thanh thản.

Mỗi lần nhìn con gái ngủ, tôi lại tự hỏi: Nếu sau này con gặp phản bội, mình có đủ tư cách khuyên con điều gì đúng sai không?

Tôi từng nghĩ im lặng là cách giữ lại danh dự cho tất cả. Nhưng càng về sau, tôi nhận ra im lặng chỉ khiến nỗi đau đổi hình thức tồn tại.

Một năm sau, tôi xin chuyển công tác ra Hà Nội. Một thành phố mới, cuộc sống mới, nhưng ký ức thì không thể dọn đi. Tôi học cách sống chậm, học cách chấp nhận rằng có những sai lầm không thể sửa, chỉ có thể mang theo mà sống tử tế hơn.

Tôi không còn căm hận Trung. Cũng không tha thứ hoàn toàn cho mình. Tôi chỉ biết, nếu ngày đó tôi đủ bình tĩnh để đối thoại thay vì hành động, có lẽ tất cả đã khác.

Câu chuyện này không có người tốt tuyệt đối, cũng không có kẻ ác hoàn toàn. Chỉ có những con người yếu đuối, đưa ra quyết định trong lúc cảm xúc vượt quá lý trí.

Và cái giá…
Luôn đến, theo cách không ai lường trước.