Kết hôn đã 10 năm, nay chồng tôi gặp được “Chân ái”. Anh nói cô ta đơn giản, không màng tiền bạc Tôi cuời khẩy rồi gại trợ lý: đồng thẻ, cắt thuốc, thay khoa cửa….
Tôi và Hoàng kết hôn đã tròn mười năm. Mười năm không dài với đời người, nhưng đủ để tôi tin rằng mình hiểu rõ người đàn ông ngủ cạnh tôi mỗi đêm. Tôi là Linh – người phụ nữ gánh vác tài chính gia đình từ lúc Hoàng khởi nghiệp thất bại lần thứ hai. Tôi mở công ty truyền thông, anh ở nhà chăm con, rồi dần dần quay lại đi làm với vị trí trưởng phòng kinh doanh nhờ mối quan hệ của tôi.
Tối hôm đó, Hoàng ngồi đối diện tôi trong phòng ăn, ánh mắt nghiêm trọng đến mức làm tôi hơi buồn cười. Anh nói:
– Linh à, anh nghĩ… anh đã gặp được chân ái.
Tôi đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mặt anh.
– Chân ái?
Hoàng gật đầu, giọng run run nhưng đầy quả quyết. Anh kể về cô gái tên My, làm cùng công ty, trẻ hơn tôi gần mười tuổi. Cô “đơn giản”, “không màng tiền bạc”, “không thích hàng hiệu”, khác hẳn tôi – người phụ nữ lúc nào cũng bận rộn, tính toán, và thực tế.
– Ở bên cô ấy, anh thấy mình được là chính mình – Hoàng kết luận.
Tôi cười khẩy. Không phải vì đau, mà vì quá quen với kịch bản này. Người đàn ông trung niên, khủng hoảng bản thân, rồi tự phong cho một mối quan hệ vụng trộm cái tên mỹ miều là “chân ái”.
Tôi không khóc, không làm ầm ĩ. Tôi đứng dậy, lấy điện thoại, gọi cho trợ lý riêng.
– Em làm giúp chị mấy việc. Một: đóng toàn bộ thẻ phụ của anh Hoàng. Hai: cắt quyền truy cập tài khoản công ty. Ba: thay khóa cửa nhà phụ ở quận 7.
Hoàng tròn mắt:
– Linh, em làm gì vậy?
Tôi bình thản:
– Anh nói cô ta không màng tiền bạc. Vậy anh cũng nên thử sống không dựa vào tiền của tôi xem sao.
Đêm đó, Hoàng xách vali rời khỏi nhà. Tôi nhìn theo, lòng không còn tức giận, chỉ thấy lạnh. Mười năm hôn nhân kết thúc bằng hai chữ “chân ái” nghe thật rẻ rúng.
Nhưng tôi biết, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
Hai tuần sau khi Hoàng dọn ra ngoài, tin tức về anh đến tai tôi nhiều hơn tôi tưởng. Thế giới này nhỏ, nhất là khi bạn từng đứng ở vị trí mà người khác phải ngước nhìn.
Hoàng thuê một căn chung cư mini, dọn đến ở cùng My. Ban đầu, mọi thứ có vẻ rất “tình yêu”: hai người đăng ảnh nấu ăn, đi xe máy dạo phố, uống cà phê vỉa hè. My thích khoe rằng cô chỉ cần tình cảm, không cần vật chất. Hoàng thì say mê cảm giác được làm “người đàn ông che chở”.
Nhưng đời sống không vận hành bằng ảnh mạng xã hội.
Tháng đầu tiên, Hoàng vẫn còn tiền tiết kiệm. Tháng thứ hai, anh bắt đầu than mệt. Không còn thẻ phụ, không còn xe riêng, không còn người giúp việc. My không phàn nàn, nhưng tôi biết cô bắt đầu so sánh. Một người đàn ông hơn bốn mươi, sự nghiệp chững lại, tiền bạc hạn hẹp – không giống những gì cô tưởng tượng.
Rồi Hoàng gọi cho tôi.
– Linh, anh chỉ mượn tạm ít tiền, xoay sở thời gian này thôi.
Tôi hỏi thẳng:
– Chân ái của anh đâu?
Hoàng im lặng.
Không lâu sau, My phát hiện Hoàng đang nợ thẻ tín dụng cũ, còn công ty thì không nhận anh quay lại. Cô bắt đầu tỏ ra khó chịu, những câu nói vô tình trở nên sắc lạnh. “Anh lớn tuổi rồi mà vẫn chưa ổn định”, “Em tưởng anh giỏi giang hơn”.
Một buổi tối, Hoàng đứng dưới mưa trước nhà tôi. Anh gầy đi, mắt thâm quầng.
– Linh, anh sai rồi. My không như anh nghĩ.
Tôi nhìn người đàn ông từng là chồng mình, thấy rõ sự sụp đổ trong ánh mắt anh. Nhưng thương hại không còn là tình yêu.
– Không phải cô ta thay đổi – tôi nói – mà là anh chưa bao giờ sống thiếu tiền của tôi nên anh tưởng tình yêu đủ nuôi sống con người.
Hoàng cúi đầu. Anh rời đi trong im lặng.
Vài ngày sau, My chủ động nhắn tin cho tôi, xin gặp. Cô ta trẻ, đẹp, và mệt mỏi. My nói cô không ngờ Hoàng lại “khó khăn” đến vậy, và cô cũng không muốn tiếp tục. Tôi chỉ cười nhạt. “Đơn giản” chưa bao giờ đồng nghĩa với “chịu khổ”.
Tôi bước ra khỏi quán cà phê, lòng nhẹ hơn. Không phải vì thắng ai, mà vì tôi đã nhìn rõ: người ra đi không phải vì tôi không đủ tốt, mà vì họ không đủ bản lĩnh.
Ba tháng sau, tôi hoàn tất thủ tục ly hôn. Không tranh chấp, không ồn ào. Hoàng ký vào giấy với vẻ mệt mỏi của một người đã mất cả tình lẫn tự trọng. Tôi giữ lại căn nhà, công ty, và quan trọng nhất – sự bình yên.
Con trai tôi hỏi:
– Sao ba không về nữa hả mẹ?
Tôi xoa đầu con:
– Vì người lớn đôi khi chọn sai đường. Nhưng mẹ con mình vẫn ổn.
Hoàng sau đó chuyển về sống cùng mẹ ruột ở ngoại thành. Công việc bấp bênh, mối quan hệ với My chấm dứt nhanh như lúc bắt đầu. Anh nhiều lần nhắn tin cho tôi, lúc xin lỗi, lúc trách móc, lúc tự than thân. Tôi không trả lời nữa. Quá khứ nên được đặt đúng chỗ của nó.
Còn tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cho phép mình sống chậm. Tôi giao bớt việc cho cấp dưới, đưa con đi du lịch ngắn ngày, học nấu ăn, và ngủ đủ giấc. Tôi không cần chứng minh mình mạnh mẽ – tôi vốn đã mạnh từ lâu.
Một người bạn hỏi tôi:
– Cậu có hận không?
Tôi nghĩ một lúc rồi lắc đầu. Hận thù giữ người ta ở lại trong một cuộc hôn nhân đã chết. Tôi không muốn thế.
Một năm sau, tôi gặp Hoàng tình cờ tại buổi họp phụ huynh. Anh gầy hơn, già hơn. Nhìn tôi, anh chỉ khẽ gật đầu. Tôi mỉm cười lịch sự. Không còn yêu, không còn đau.
Tối hôm đó, tôi ngồi trên ban công, nhìn thành phố lên đèn. Tôi hiểu ra rằng: trong một cuộc hôn nhân tan vỡ, người bị bỏ lại chưa chắc là kẻ thua cuộc. Người dám đối diện, dám buông tay, và dám làm lại – mới là người chiến thắng.



