Tiểu tam gửi ảnh thân mật Khiêu khích, tôi gửi lại Cho chồng cô ta nửa giờ sau, chồng tôi chết sững…
Tôi tên Hà, ba mươi hai tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở quận Tân Bình. Chồng tôi – Minh, hơn tôi ba tuổi, làm quản lý kho. Chúng tôi cưới nhau bảy năm, có một con trai năm tuổi. Tôi từng nghĩ gia đình mình bình thường nhưng yên ổn, cho đến một đêm mưa cuối tháng Sáu.
Gần mười hai giờ, khi tôi vừa đặt lưng xuống giường, điện thoại rung lên. Không phải từ Minh. Một tài khoản lạ trên Facebook, ảnh đại diện là một người phụ nữ trang điểm đậm, môi đỏ, ánh mắt nhìn thẳng đầy khiêu khích.
Tin nhắn đầu tiên chỉ có một câu:
“Chị là vợ anh Minh đúng không?”
Tôi chưa kịp phản ứng thì ảnh gửi tới. Không phải ảnh khỏa thân, nhưng đủ thân mật để tim tôi thắt lại: Minh ngồi trên ghế sofa quen thuộc của nhà tôi, áo sơ mi mở hai cúc, cạnh anh là người phụ nữ kia, đầu tựa sát vai, tay đặt lên ngực anh rất tự nhiên. Ảnh thứ hai là ảnh chụp màn hình đoạn chat, những lời lẽ thân mật, quen thuộc đến đau.
Tôi không gào lên. Cũng không khóc. Tôi chỉ thấy lạnh.
Ngay sau đó là tin nhắn:
“Em nghĩ chị nên biết mình đang ở đâu.”
Tôi nhìn sang Minh. Anh đang ngủ, thở đều, gương mặt bình thản đến tàn nhẫn. Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu mình có hai lựa chọn: làm người vợ bị phản bội và im lặng, hoặc làm người vợ không để ai coi thường.
Tôi bấm vào trang cá nhân của cô ta. Tên Thảo, hai mươi tám tuổi, đã kết hôn. Chồng cô ta là Hùng, nhân viên kinh doanh bất động sản. Ảnh gia đình tràn ngập, những caption hạnh phúc giả tạo.
Tôi không trả lời Thảo. Tôi mở album ảnh riêng trong điện thoại. Có những bức ảnh Minh từng gửi cho tôi trong những năm đầu yêu nhau – không phản cảm, nhưng đủ riêng tư để chỉ vợ chồng mới có. Tôi chọn ba tấm.
Tôi tìm Facebook của Hùng. Nhắn tin.
“Anh Hùng, tôi nghĩ anh nên xem cái này. Tôi cho anh nửa tiếng.”
Ảnh được gửi đi.
Mười lăm phút sau, tin nhắn từ Thảo dồn dập hiện lên:
“Chị làm cái trò gì vậy?”
“Chị điên à?”
Ba mươi phút sau, Hùng gọi điện cho tôi. Giọng anh khàn, ngắt quãng:
“Chị… chị nói thật đi… mấy cái này… là bao lâu rồi?”
Ở phía bên kia thành phố, tôi biết có một người đàn ông đang chết sững, không phải vì tôi, mà vì sự thật vừa bị kéo ra ánh sáng.
Sáng hôm sau, Minh tỉnh dậy trong trạng thái lạ lẫm. Tôi vẫn nấu ăn, vẫn đưa con đi học, vẫn đi làm đúng giờ. Chỉ khác một điều: tôi không nhìn anh.
Khoảng chín giờ, điện thoại tôi rung liên tục. Lần này là từ một số lạ. Tôi nghe.
“Chị Hà đúng không? Tôi là Hùng… chồng của Thảo.”
Giọng anh không còn run như tối qua, nhưng nặng trĩu. Một giọng đàn ông vừa bị đập nát lòng tin.
Chúng tôi hẹn gặp ở một quán cà phê nhỏ gần công viên Gia Định. Hùng đến sớm. Ngoài đời, anh khác hẳn những tấm ảnh Facebook chỉnh chu: quầng mắt thâm, áo sơ mi nhăn, bàn tay liên tục siết chặt cốc nước.
“Cảm ơn chị đã nói cho tôi biết,” anh mở lời. “Nếu không… chắc tôi còn bị lừa dài dài.”
Tôi kể lại mọi thứ. Từ tin nhắn lúc nửa đêm, đến cách Thảo khiêu khích. Hùng cười nhạt.
“Cô ấy nói với tôi là đi công tác tỉnh. Hóa ra là công tác… nhà người khác.”
Chúng tôi không an ủi nhau. Chỉ trao đổi thông tin, như hai người cùng đứng trước một đống đổ nát, cố xác định xem cái gì còn cứu được, cái gì phải bỏ.
Chiều hôm đó, Minh về sớm. Anh bước vào nhà với vẻ mặt hoang mang.
“Hà… em có làm gì không?”
Tôi đặt điện thoại xuống bàn.
“Anh muốn em nói trước, hay anh tự nói?”
Minh ngồi phịch xuống ghế. Vai anh sụp xuống, không còn dáng vẻ người đàn ông tự tin như trước. Anh thú nhận tất cả. Gặp Thảo trong một lần giao hàng. Ban đầu chỉ là nói chuyện, rồi nhắn tin, rồi vượt qua ranh giới. Anh nói đó là sai lầm, là nhất thời.
“Tại sao là nhà mình?” tôi hỏi, giọng rất bình tĩnh.
Anh im lặng. Sự im lặng đó đủ nói lên mọi thứ.
Buổi tối, Hùng nhắn tin cho tôi.
“Tôi đã nói chuyện xong. Cô ấy khóc, xin lỗi, đổ lỗi cho áp lực hôn nhân. Tôi không biết nên tin hay không.”
Tôi không trả lời ngay. Vì lúc đó, tôi đang nhìn Minh thu dọn quần áo. Tôi không đuổi anh. Tôi chỉ nói:
“Anh ra ngoài một thời gian. Em cần không gian để nghĩ.”
Anh đi. Không cãi. Không van xin.
Những ngày sau đó, Thảo nhắn tin cho tôi rất nhiều. Lúc thì xin lỗi, lúc thì trách tôi “làm quá”, “phá nát gia đình người khác”. Tôi chặn cô ta.
Hùng thì khác. Anh nhắn tin đúng mực, đôi khi chỉ là một câu hỏi ngắn:
“Chị ổn không?”
“Tôi đang cố hiểu bản thân mình.”
Tôi nhận ra: phản bội không chỉ phá hủy hôn nhân, mà còn bóc trần rất nhiều điều người ta cố che giấu – sự ích kỷ, thói quen đổ lỗi, và cả sự hèn nhát.
Ba tháng trôi qua. Minh chuyển ra ngoài thuê phòng trọ. Anh vẫn chu cấp đầy đủ cho con, vẫn xin được đón con mỗi cuối tuần. Nhưng giữa chúng tôi là một khoảng cách không thể lấp đầy bằng lời xin lỗi.
Tôi đi tư vấn tâm lý. Không phải để tha thứ cho Minh, mà để hiểu vì sao tôi từng chấp nhận quá nhiều dấu hiệu bất thường mà bỏ qua. Tôi nhận ra mình đã quen với việc làm người nhẫn nhịn, đến mức quên mất ranh giới của bản thân.
Hùng và Thảo thì không êm ả như vẻ ngoài họ cố giữ. Một lần, Hùng gọi cho tôi lúc gần mười giờ tối.
“Tôi quyết định ly thân,” anh nói. “Không phải vì chuyện của chị và chồng chị, mà vì tôi không còn tin vào người nằm cạnh mình.”
Tôi không khuyên anh nên hay không nên. Tôi chỉ nói:
“Anh có quyền chọn sự bình yên cho mình.”
Vài tuần sau, Minh đề nghị gặp tôi. Chúng tôi ngồi ở quán cũ – nơi từng kỷ niệm ngày yêu. Anh gầy đi, ánh mắt mệt mỏi.
“Anh sẵn sàng làm lại từ đầu,” anh nói. “Anh chấp nhận mọi điều kiện.”
Tôi lắc đầu.
“Em không ghét anh. Nhưng em không còn là người vợ có thể tin anh như trước.”
Minh im lặng rất lâu. Cuối cùng, anh gật đầu.
“Anh hiểu.”
Chúng tôi quyết định ly hôn trong hòa bình. Vì con. Không cãi vã, không bôi xấu nhau. Chỉ thừa nhận rằng có những sai lầm không thể sửa bằng thời gian.
Một năm sau, tôi gặp lại Hùng tình cờ trong một buổi hội thảo. Anh trông khác hẳn: gọn gàng, ánh mắt sáng hơn. Chúng tôi chào nhau như những người quen cũ đã cùng đi qua một đoạn đường khó.
Không ai trong chúng tôi “thắng”. Nhưng cũng không ai còn là nạn nhân.
Tôi học được một điều:
Khi người khác gửi cho bạn sự khiêu khích, bạn có quyền không im lặng. Nhưng điều quan trọng nhất không phải là trả đũa ai, mà là bảo vệ lòng tự trọng của chính mình.



