MẸ CHỐNG GẶP CON DÂU GỘI ĐẦU Ở QUẤN BÀ NÓI MỘT CÂU KHIẾN TÔI ÔM CON VỀ NGOẠI NGAY TRONG ĐÊM…

MẸ CHỐNG GẶP CON DÂU GỘI ĐẦU Ở QUẤN BÀ NÓI MỘT CÂU KHIẾN TÔI ÔM CON VỀ NGOẠI NGAY TRONG ĐÊM…

Tôi tên Lan, 29 tuổi, lấy chồng được gần hai năm, có một bé trai vừa tròn tám tháng. Chồng tôi là Hùng, hơn tôi ba tuổi, làm kỹ sư xây dựng, hiền lành nhưng khá nhu nhược. Từ ngày sinh con, tôi ít khi về nhà chồng vì mẹ chồng tôi – bà Tám – là người khó tính, hay xét nét từng lời ăn tiếng nói.

Hôm đó, Hùng bận công trình, mẹ chồng gọi điện bảo tôi bế cháu về chơi cuối tuần. Nghĩ bà nhớ cháu, tôi cũng không nỡ từ chối. Chiều hôm sau, bà nói muốn dẫn tôi đi gội đầu thư giãn, coi như “thưởng cho con dâu chăm cháu vất vả”. Tôi hơi bất ngờ vì bà xưa nay ít khi chủ động quan tâm tôi như vậy.

Tiệm gội đầu nằm trong hẻm nhỏ, khá đông khách. Tôi gửi con cho cô nhân viên trông giúp, rồi nằm cạnh mẹ chồng. Ban đầu, bà hỏi han vài câu xã giao, tôi cũng trả lời cho phải phép. Khi thợ vừa xoa dầu lên tóc tôi, mẹ chồng bỗng nghiêng đầu sang, giọng thấp nhưng đủ để tôi nghe rõ:

“Con Lan này, mẹ nói thật, con ở cữ xong người mùi khác hẳn. Đàn bà sinh nở xong, nếu không biết giữ, đàn ông nó chán nhanh lắm.”

Tôi giật mình, tim đập mạnh. Chưa kịp phản ứng, bà nói tiếp, giọng đều đều như chuyện thường ngày:

“Hùng nó là con trai một, mẹ chỉ sợ sau này nó ra ngoài, người ta sạch sẽ, khéo léo hơn, rồi con lại khổ.”

Tôi nằm im, nước mắt trào ra, hòa lẫn nước gội đầu. Trong đầu tôi vang lên hàng trăm câu hỏi: Bà đang ám chỉ điều gì? Bà coi tôi là người thế nào? Tôi vừa sinh con chưa đầy năm, người còn yếu, đêm thức bế con, vậy mà trong mắt bà, tôi lại là người khiến chồng chán.

Ra khỏi tiệm, tôi bế con, tay run lên. Về đến nhà chồng, tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng thu dọn vài bộ đồ cho con. Đến khi trời tối hẳn, tôi nhắn cho Hùng đúng một câu:
“Em đưa con về ngoại vài hôm.”

Đêm đó, tôi ôm con, bắt xe về nhà mẹ ruột, lòng lạnh hơn cả gió khuya.

Về đến nhà ngoại đã gần mười hai giờ đêm. Mẹ tôi mở cửa, thấy tôi bế con, mắt đỏ hoe, bà không hỏi gì nhiều, chỉ đỡ lấy cháu rồi bảo tôi vào nhà nghỉ. Nằm trên chiếc giường quen thuộc thời con gái, tôi mới thấy mình mệt rã rời, không chỉ vì thiếu ngủ mà vì những uất ức dồn nén bấy lâu.

Sáng hôm sau, Hùng gọi điện liên tục. Tôi không bắt máy. Đến trưa, anh nhắn tin dài, hỏi tôi có chuyện gì, sao lại đưa con đi gấp như vậy. Tôi đọc, rồi tắt màn hình. Tôi cần thời gian để bình tĩnh, và cũng để xem anh sẽ phản ứng ra sao.

Chiều hôm đó, mẹ tôi ngồi cạnh, nhẹ nhàng hỏi:
“Có chuyện gì với mẹ chồng con phải không?”

Nghe câu hỏi ấy, tôi không kìm được nữa, kể hết. Từ lúc mới về làm dâu, bà chê tôi vụng, chê tôi không khéo ăn nói, chê tôi sinh con xong người xồ xề. Nhưng tôi đều nhịn, nghĩ một ngày nào đó bà sẽ hiểu. Cho đến câu nói trong tiệm gội đầu – giọt nước tràn ly.

Mẹ tôi thở dài:
“Có những câu nói không mắng nhưng còn đau hơn mắng. Vấn đề là chồng con ở đâu trong chuyện này.”

Hai ngày sau, Hùng sang nhà ngoại. Anh gầy đi thấy rõ, mặt mệt mỏi. Ngồi trước mặt tôi, anh nói nhỏ:
“Mẹ anh chỉ nói vậy thôi, chắc không có ý gì đâu em.”

Nghe đến đó, tôi thấy tim mình chùng xuống. Tôi nhìn anh, hỏi thẳng:
“Nếu người nói câu đó là mẹ em, nói về anh, anh có thấy bình thường không?”

Hùng im lặng. Một lúc sau, anh mới nói mẹ anh sợ tôi không chăm sóc bản thân, sợ gia đình không yên ấm. Tôi lắc đầu:
“Nếu là lo, thì phải nói khác. Em không cần bà thương, nhưng ít nhất phải tôn trọng em là vợ của anh, là mẹ của cháu.”

Cuộc nói chuyện hôm đó không to tiếng, nhưng nặng nề. Hùng xin tôi về nhà, hứa sẽ nói chuyện lại với mẹ. Tôi không từ chối, nhưng nói rõ:
“Em cần anh đứng về phía đúng, không phải đứng giữa cho xong chuyện.”

Trở về nhà chồng, không khí căng thẳng thấy rõ. Mẹ chồng không nói với tôi câu nào, chỉ chăm chăm bế cháu. Tôi vẫn làm tròn bổn phận con dâu, nhưng trong lòng đã dựng lên một ranh giới.

Vài hôm sau, tôi vô tình nghe được mẹ chồng nói chuyện điện thoại với người quen, giọng đầy tiếc nuối:
“Ngày xưa, thằng Hùng nó quen con kia làm văn phòng, người gọn gàng, nhìn thích hơn…”

Tôi đứng chết lặng. Lúc đó tôi hiểu, câu nói ở tiệm gội đầu không phải vô tình. Nó là suy nghĩ thật của bà.

Đêm hôm đó, tôi không ngủ được. Con nằm cạnh, thở đều đều, bàn tay nhỏ nắm lấy áo tôi. Tôi chợt nhận ra, từ lúc làm mẹ, tôi đã quen chịu đựng, quen nhẫn nhịn, nhưng con tôi thì không. Tôi không muốn con lớn lên trong môi trường mà mẹ nó bị coi thường.

Sáng hôm sau, tôi chủ động nói chuyện với Hùng. Không vòng vo, không trách móc, tôi kể lại những gì mình nghe được. Hùng sững sờ. Có lẽ đến lúc đó, anh mới thực sự tin rằng vấn đề không còn là “em nhạy cảm” nữa.

Buổi tối, Hùng nói chuyện riêng với mẹ. Tôi không nghe, nhưng qua cánh cửa khép hờ, tôi biết cuộc nói chuyện không hề dễ dàng. Giọng mẹ chồng cao dần, rồi lặng đi. Hùng nói không lớn, nhưng dứt khoát.

Sau hôm đó, mẹ chồng không xin lỗi tôi, nhưng thái độ thay đổi. Bà không còn nói những câu mỉa mai, cũng không góp ý kiểu xét nét nữa. Bà giữ khoảng cách. Tôi hiểu, bà không chấp nhận tôi hoàn toàn, nhưng ít nhất, bà đã biết tôi không phải người có thể tùy tiện tổn thương.

Về phần tôi, tôi cũng thay đổi. Tôi không cố làm vừa lòng mẹ chồng bằng mọi giá nữa. Tôi chăm con, chăm nhà trong khả năng của mình, nhưng giữ cho mình sự tự trọng. Khi bà góp ý đúng, tôi lắng nghe. Khi bà nói điều khiến tôi khó chịu, tôi nói lại, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng.

Một lần, bà bảo:
“Nuôi con nhỏ thì cũng phải biết giữ mình cho chồng.”

Tôi mỉm cười, đáp:
“Con giữ mình trước hết là cho con, cho cháu. Khi người ta yêu thương, thì không cần phải sợ bị so sánh.”

Bà im lặng.

Cuộc hôn nhân của tôi sau biến cố đó không phải lúc nào cũng êm ả, nhưng vững vàng hơn. Hùng dần học cách bảo vệ vợ, không phải bằng lời hứa, mà bằng hành động. Còn tôi, tôi học được một điều quan trọng: làm dâu có thể nhịn, nhưng làm mẹ thì phải biết dựng ranh giới.

Đêm ấy, khi ru con ngủ, tôi thấy lòng mình nhẹ hơn. Tôi không còn sợ những câu nói bóng gió, cũng không còn thấy mình nhỏ bé trong chính gia đình của mình. Tôi biết, nếu cần, tôi vẫn có thể ôm con về ngoại – nhưng lần này, không phải trong nước mắt, mà bằng sự chủ động và tự tin.