MẸ ĐƠN THÂN Ở TRỌ ĐÊM NÀO CŨNG CŨ ĐẬN ÔNG RA VÀO, CHỦ TRỌ NGHI NGÕ BẢO CẢNH SÁT, ĐẾN KHI CẢNH SẤT ẬP TỚI PHÁ CỬA XÔNG VÀO, CẢNH TƯỢNG BÊN TRONG KHIẾN TẤT CẢ SỮNG Sờ….

MẸ ĐƠN THÂN Ở TRỌ ĐÊM NÀO CŨNG CŨ ĐẬN ÔNG RA VÀO, CHỦ TRỌ NGHI NGÕ BẢO CẢNH SÁT, ĐẾN KHI CẢNH SẤT ẬP TỚI PHÁ CỬA XÔNG VÀO, CẢNH TƯỢNG BÊN TRONG KHIẾN TẤT CẢ SỮNG Sờ….

Khu trọ nhỏ nằm sâu trong con hẻm quận Bình Tân vốn yên ắng, vậy mà suốt gần ba tháng nay, đêm nào cũng vang lên tiếng xe máy ra vào trước phòng số 6. Người thuê phòng ấy là Nguyễn Thị Hồng, một bà mẹ đơn thân hơn ba mươi tuổi, sống cùng cậu con trai nhỏ. Ban ngày, Hồng đi làm công nhân may, tối về đóng cửa sớm. Nhưng lạ ở chỗ, cứ quá chín giờ, lại có người đàn ông ghé đến, ở chừng một hai tiếng rồi rời đi. Có đêm là người quen mặt, có đêm lại là gương mặt hoàn toàn xa lạ.

Chủ trọ ông Lê Văn Phúc bắt đầu để ý. Ông không phải người nhiều chuyện, nhưng khu trọ có sinh viên và gia đình trẻ, lại lo chuyện an ninh. Ông Phúc hỏi dò vài người, ai cũng thì thào, ánh mắt đầy nghi ngại. Những lời đồn đoán lan nhanh hơn mùi ẩm mốc trong mùa mưa. Có người nói Hồng “không đàng hoàng”, người khác lại quả quyết “chắc có chuyện mờ ám”.

Đỉnh điểm là đêm mưa tầm tã, gần mười một giờ, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai kéo thấp, áo khoác sẫm màu, dừng xe trước phòng số 6. Ông Phúc nhìn qua camera cũ, thấy người này gõ cửa ba nhịp ngắn. Cửa mở, ánh đèn bật sáng rồi tắt. Tim ông Phúc đập mạnh. Ông nghĩ đến trách nhiệm của mình với cả khu trọ.

Chưa đầy hai mươi phút sau, công an phường xuất hiện. Tiếng gõ cửa dồn dập, rồi tiếng gọi yêu cầu mở cửa. Không ai đáp. Cánh cửa bị phá tung trong tiếng hô dứt khoát. Mọi người trong khu trọ ùa ra hành lang, nín thở.

Cảnh tượng bên trong khiến tất cả sững sờ.

Không có những gì họ tưởng tượng. Căn phòng sáng đèn, gọn gàng. Hồng đứng chết lặng, mặt tái đi. Người đàn ông lạ mặt ngồi trên ghế nhựa, trước mặt là một chồng giấy tờ, sổ sách. Trên giường, cậu bé con Hồng đang ngủ say, ôm chặt một chiếc cặp cũ. Dưới đất là hộp thuốc, vài dụng cụ y tế, và một chiếc máy đo huyết áp.

Không khí đông cứng. Ông Phúc bối rối, còn công an thì nhìn nhau, bắt đầu đặt câu hỏi. Và câu chuyện thật sự, từ đây, mới dần lộ diện.

Hồng run rẩy giải thích, giọng cô lạc đi vì căng thẳng. Người đàn ông tối nay tên là Trần Quốc Dũng, nhân viên xã hội của một nhóm thiện nguyện tự phát trong khu. Anh đến để giao thuốc và thu lại hồ sơ hỗ trợ. Công an yêu cầu kiểm tra giấy tờ. Dũng bình tĩnh lấy từ ba lô ra thẻ công tác, danh sách người được giúp đỡ, có chữ ký xác nhận của phường. Không khí dần dịu xuống, nhưng sự tò mò thì chưa.

Trước ánh mắt nghi ngờ của mọi người, Hồng kể lại cuộc sống của mình. Chồng cô mất trong một tai nạn lao động bốn năm trước, để lại khoản nợ viện phí. Cô một mình nuôi con, thu nhập bấp bênh. Con trai Hồng, bé Minh, mắc bệnh tim bẩm sinh, cần theo dõi thường xuyên và uống thuốc đúng giờ. Vì không có người trông, cô phải nhờ đến các nhóm hỗ trợ cộng đồng. Những người đàn ông ra vào phòng cô mỗi đêm không phải là một người, mà là các thành viên khác nhau: người mang thuốc, người hướng dẫn thủ tục bảo hiểm, người giúp sửa điện, kiểm tra máy móc y tế cũ mà cô mua lại.

Hồng nói, ban ngày cô đi làm, chỉ có thể hẹn họ buổi tối. Cô ngại làm phiền hàng xóm, nên luôn đóng cửa. Chính sự im lặng ấy lại trở thành mồi lửa cho hiểu lầm.

Ông Phúc nghe mà thấy nghẹn. Ông nhớ lại nhiều lần thấy Hồng cúi đầu cảm ơn ai đó ngoài cổng, rồi vội vã quay vào. Ông chưa từng hỏi thẳng cô, chỉ chọn cách suy đoán. Công an phường xác minh nhanh với tổ dân phố, mọi thông tin đều khớp.

Nhưng chuyện chưa dừng lại. Một nữ công an nhẹ nhàng hỏi Hồng vì sao không báo với chủ trọ hay tổ trưởng dân phố. Hồng cười buồn. Cô sợ bị dị nghị, sợ con mình bị nhìn bằng ánh mắt thương hại. Cô chỉ muốn yên ổn sống qua ngày, chữa bệnh cho con.

Trong lúc mọi người còn đang trao đổi, bé Minh tỉnh giấc, khó thở nhẹ. Hồng vội vàng đo nhịp tim cho con, thao tác thuần thục. Dũng giúp lấy thuốc, công an đứng lặng, chứng kiến sự phối hợp nhịp nhàng ấy. Không còn ai nghi ngờ nữa.

Ông Phúc bước vào, cúi đầu xin lỗi. Ông đề nghị từ nay sẽ hỗ trợ, thông báo rõ ràng với khu trọ để không còn lời đồn. Công an lập biên bản sự việc, nhắc nhở về cách liên lạc để tránh hiểu lầm. Khi họ rời đi, hành lang im lặng khác thường.

Đêm ấy, Hồng ngồi bên con đến sáng. Cô mệt, nhưng lòng nhẹ hơn. Bí mật cô giữ bấy lâu không phải điều xấu, chỉ là nỗi sợ bị hiểu sai. Và chính nỗi sợ ấy đã khiến mọi thứ suýt nữa vượt tầm kiểm soát.

Sau đêm công an ập đến, khu trọ thay đổi rõ rệt. Ông Phúc họp nhanh với mọi người, giải thích rõ sự việc. Những ánh mắt từng dè chừng giờ chuyển sang ái ngại. Có người xin lỗi Hồng, có người lặng lẽ để trước cửa phòng cô túi trái cây, hộp sữa cho bé Minh.

Hồng ban đầu vẫn dè dặt. Cô quen với việc tự gồng gánh, không dễ mở lòng. Nhưng rồi một buổi tối, khi máy đo huyết áp trục trặc, chính ông Phúc là người chạy đi mượn đồ sửa. Một chị sinh viên phòng bên nhận trông bé Minh giúp Hồng tăng ca. Những hành động nhỏ dần vá lại khoảng cách vô hình.

Nhóm thiện nguyện của Dũng cũng hoạt động công khai hơn. Họ làm việc với phường, lập danh sách hỗ trợ y tế rõ ràng. Những lần ghé thăm được thông báo trước, có giờ giấc cụ thể. Không còn những bước chân lén lút trong đêm, chỉ còn ánh đèn phòng số 6 sáng đều mỗi tối.

Một tháng sau, bé Minh được đưa vào chương trình phẫu thuật hỗ trợ. Ngày nhập viện, cả khu trọ tiễn hai mẹ con. Ông Phúc đứng ở cổng, tay cầm túi đồ nhỏ. Ông nói ít, nhưng ánh mắt chân thành. Hồng cúi đầu cảm ơn, lần này không còn vội vã.

Ca phẫu thuật thành công. Tin nhắn báo về khu trọ khiến mọi người thở phào. Buổi tối hôm đó, phòng số 6 vẫn sáng đèn, nhưng không còn tiếng xe ra vào. Chỉ có sự chờ đợi và hy vọng.

Khi Hồng trở về, cô không còn là người phụ nữ cúi đầu né tránh. Cô chủ động chào hỏi, tham gia sinh hoạt tổ trọ. Câu chuyện của cô trở thành lời nhắc nhở âm thầm: đừng vội phán xét những gì mình chưa hiểu. Ông Phúc cũng thay đổi, học cách hỏi trước khi lo, nghe trước khi nghĩ.

Nhiều tháng trôi qua, khu trọ lại yên ắng như xưa. Nhưng sự yên ắng ấy khác hẳn: không phải im lặng nghi kỵ, mà là bình yên có sự tin cậy. Đêm xuống, ánh đèn phòng số 6 đôi khi vẫn bật muộn. Không còn ai để ý xe cộ, không còn lời đồn sau lưng.

Chỉ còn một người mẹ đơn thân, một đứa trẻ khỏe dần lên từng ngày, và những con người bình thường học được cách sống chậm lại, nhìn nhau bằng đôi mắt bớt định kiến hơn.