Chú chó canh giữ qu/an t/ài cô gái trẻ suốt 3 ngày không chịu rời đi – pháp y đến kiểm tra phát hiện sự thật sh//ock…

Chú chó canh giữ qu/an t/ài cô gái trẻ suốt 3 ngày không chịu rời đi – pháp y đến kiểm tra phát hiện sự thật sh//ock…

Ba ngày liền, trong căn nhà cấp bốn ở cuối hẻm 178 đường Lê Văn Lương, xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè, người ta thấy một con chó mực nằm sát bên quan tài của cô gái trẻ tên Nguyễn Thị Hạnh, 26 tuổi. Nó không ăn, không uống, cũng không cho ai lại gần. Hễ có người chạm vào nắp quan tài, nó gầm gừ, nhe răng, đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng nhiều đêm.

Hạnh được phát hiện tử vong trong phòng trọ vào rạng sáng ngày thứ Hai. Công an kết luận ban đầu là đột tử do suy tim, vì cô có tiền sử mệt mỏi kéo dài, làm việc quá sức. Gia đình nhanh chóng đưa thi thể về quê lo hậu sự. Mọi thứ tưởng như kết thúc trong nỗi đau lặng lẽ của một cái chết trẻ.

Nhưng con chó – tên Vàng, Hạnh nuôi đã hơn 4 năm – lại khiến cả xóm bắt đầu xôn xao. Suốt lễ tang, nó không rời khỏi quan tài nửa bước. Khi người nhà định khiêng quan tài ra xe để đưa đi hỏa táng theo di nguyện, Vàng bất ngờ lao tới cắn vào tay người khiêng, khiến quan tài suýt rơi xuống đất.

“Chưa bao giờ tôi thấy con chó nào như vậy,” bà Tư hàng xóm thì thào. “Nó như đang canh… chứ không phải tiếc thương.”

Đến ngày thứ ba, trời đổ mưa lớn. Vàng vẫn nằm đó, thân ướt sũng, đầu tựa vào góc quan tài. Đôi mắt nó không rời nắp gỗ, thỉnh thoảng rít lên những âm thanh lạ, khàn đặc.

Chính hành vi bất thường ấy khiến anh Trần Minh Quân, cán bộ khu phố, sinh nghi. Anh nhớ lại: trước khi mất, Hạnh từng phản ánh với tổ dân phố rằng cô “bị ai đó theo dõi”, nhưng vì không có bằng chứng nên sự việc bị bỏ qua.

Quân quyết định báo lại công an xã. Trước sức ép của dư luận và những dấu hiệu bất thường, pháp y huyện Nhà Bè được mời đến kiểm tra lại thi thể, dù đã qua 72 giờ mai táng tạm thời.

Khi nắp quan tài được mở ra, Vàng tru lên một tiếng dài, dữ dội đến rợn người.

Và chỉ vài phút sau, vị bác sĩ pháp y tái mặt.

Ông nói khẽ nhưng đủ để tất cả nghe rõ:
“Đây không phải là một ca đột tử.”

Cuộc kiểm tra pháp y được tiến hành ngay trong căn nhà nhỏ, dưới sự chứng kiến của công an, gia đình và đại diện khu phố. Thi thể của Nguyễn Thị Hạnh đã bắt đầu xuất hiện dấu hiệu phân hủy nhẹ, nhưng vẫn đủ để nhận ra những điểm bất thường.

Bác sĩ pháp y Lê Hoàng Đức chỉ vào vùng cổ và xương sườn của Hạnh. Bằng giọng điềm tĩnh của người làm nghề lâu năm, ông nói rõ từng chi tiết:
“Ở đây có vết bầm tụ máu, không phải do ngã. Lực tác động theo phương ngang, khả năng cao là bị chèn ép.”

Tiếp đó, khi kiểm tra phổi, ông phát hiện có dấu hiệu ngạt thở cơ học, không phù hợp với chẩn đoán suy tim trước đó. Đặc biệt, trong móng tay của Hạnh còn sót lại mảnh da nhỏ và sợi vải, chứng tỏ trước khi chết, cô đã chống cự.

Gia đình Hạnh chết lặng. Mẹ cô – bà Nguyễn Thị Lan – gục xuống khóc nức nở. Bà nhớ lại: hai tuần trước khi mất, Hạnh gọi điện về nói rằng cô muốn chuyển trọ gấp, vì “ở đó không an toàn”.

Công an lập tức niêm phong căn phòng trọ nơi Hạnh sinh sống tại quận 7. Qua trích xuất camera hành lang, họ phát hiện vào đêm Hạnh tử vong, có một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, mặc áo khoác xám, ra vào phòng cô hơn 30 phút.

Người đó là Phạm Quốc Huy, 32 tuổi, quản lý trực tiếp của Hạnh tại công ty logistics nơi cô làm việc. Huy từng nhiều lần bị phản ánh có hành vi quấy rối nữ nhân viên, nhưng chưa ai dám tố cáo chính thức.

Khi bị triệu tập, Huy tỏ ra bình tĩnh, khai rằng tối hôm đó chỉ ghé phòng Hạnh để “nói chuyện công việc”. Tuy nhiên, lời khai của hắn nhanh chóng mâu thuẫn khi công an phát hiện dấu cào trên cánh tay phải, đúng với mảnh da thu được trong móng tay nạn nhân.

Điều khiến nhiều người rùng mình nhất là lời kể của bác sĩ pháp y:
“Hạnh chưa chết ngay. Sau khi bị chèn ép, cô ấy còn tỉnh ít nhất vài phút.”

Và trong những phút cuối cùng đó, Vàng – con chó của Hạnh – đã chứng kiến tất cả.

Theo kết quả điều tra, Huy từng nhiều lần đến phòng trọ, và Vàng luôn tỏ ra hung dữ với hắn. Đêm xảy ra án mạng, khi Huy bỏ đi, Vàng bị nhốt ngoài ban công. Nó cào cửa, tru lên liên tục cho đến sáng.

Ba ngày sau, khi thi thể được đặt trong quan tài, con chó ấy vẫn làm đúng một việc duy nhất mà nó biết: canh giữ chủ nhân mình, chờ người ta phát hiện ra sự thật.

Phạm Quốc Huy bị khởi tố với tội danh giết người, khung hình phạt cao nhất là tù chung thân. Tại cơ quan điều tra, sau nhiều giờ đấu tranh, hắn cúi đầu thừa nhận toàn bộ hành vi.

Huy khai rằng trong thời gian làm chung, hắn nảy sinh ý định chiếm đoạt Hạnh. Khi bị cô cự tuyệt và đe dọa sẽ tố cáo, Huy tìm đến phòng trọ với mục đích “nói cho ra lẽ”. Cuộc tranh cãi nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát. Trong cơn hoảng loạn, hắn đã dùng gối đè lên mặt Hạnh để bịt miệng, không ngờ dẫn đến hậu quả chết người.

Sau khi gây án, Huy cố tình sắp xếp hiện trường giống như một ca đột tử, lợi dụng việc Hạnh sống một mình và làm việc căng thẳng. Hắn tin rằng mọi chuyện sẽ trôi qua êm đẹp.

Nhưng hắn không tính đến con chó.

Theo lời điều tra viên Trần Minh Quân, Vàng đã trở thành “nhân chứng đặc biệt”. Từ việc hung dữ bất thường, cắn người khiêng quan tài, đến việc không rời thi thể, tất cả đều là phản ứng bảo vệ mang tính bản năng.

“Khi người ta mở quan tài ra, con chó tru lên. Đó không phải linh cảm, mà là phản xạ của một con vật từng chứng kiến bạo lực,” anh Quân nói.

Phiên tòa diễn ra sau đó ba tháng. Phạm Quốc Huy bị tuyên án tù chung thân. Gia đình Hạnh cuối cùng cũng có thể đưa cô đi hỏa táng theo đúng di nguyện.

Vàng được gia đình giữ lại nuôi. Từ ngày mất chủ, nó trầm hẳn, ít sủa, thường nằm ở góc sân nhìn ra cổng. Nhưng mỗi khi có người lạ đến, nó vẫn đứng dậy, ánh mắt cảnh giác – như chưa từng quên đêm kinh hoàng ấy.

Câu chuyện về chú chó canh quan tài lan truyền khắp huyện Nhà Bè, không phải như một giai thoại ly kỳ, mà như một lời nhắc nhở:
sự thật có thể bị che giấu, nhưng không phải lúc nào cũng bị chôn vùi.