Người đàn ông ở vậy 22 năm để nuôi con cho người yêu cũ, nào ngờ ngày con tốt nghiệp lại phải nhận món quà thấm đẫm nước mắt ….
Nguyễn Văn Hòa năm đó mới hai mươi tám tuổi thì cuộc đời rẽ sang một hướng khác hẳn. Người yêu cũ của anh, Trần Thị Mai, để lại trước cửa căn phòng trọ một đứa bé đỏ hỏn cùng mảnh giấy ngắn ngủi: “Em không đủ can đảm làm mẹ. Anh nuôi con giúp em. Đừng tìm em.”
Đứa bé ấy là Trần Minh Khang.
Hòa đứng chết lặng hàng giờ liền. Anh không phải cha ruột của Khang. Mai đã mang thai với người khác sau khi chia tay anh, nhưng vì không nơi nương tựa, cô chọn cách tàn nhẫn nhất: giao đứa con cho người từng yêu mình. Anh có thể bỏ đi. Không ai trách anh. Nhưng khi nhìn đứa bé khóc ngằn ngặt trong chiếc khăn mỏng, Hòa biết mình không thể quay lưng.
Từ ngày đó, anh trở thành “bố đơn thân bất đắc dĩ”. Anh bỏ công việc kỹ thuật có lương khá để về quê làm thợ mộc, tiện chăm con và tiết kiệm chi phí. Bạn bè lần lượt lập gia đình, còn Hòa lặng lẽ từ chối mọi mối mai mối. Anh sợ nếu mình có gia đình mới, Khang sẽ bị tổn thương.
Hai mươi hai năm trôi qua, người đàn ông ấy sống một cuộc đời lặng lẽ. Mỗi sáng dậy sớm nấu cơm, mỗi tối ngồi chờ con học bài. Khi Khang ốm, anh thức trắng đêm. Khi Khang bị bạn bè trêu chọc vì không có mẹ, anh chỉ biết lặng im ôm con vào lòng.
Hòa chưa từng kể cho Khang sự thật. Với anh, chỉ cần con lớn lên tử tế, có tương lai, là đủ.
Ngày Minh Khang tốt nghiệp đại học, Hòa mặc chiếc áo sơ mi cũ đã được ủi phẳng phiu, đứng lẫn trong đám phụ huynh. Nhìn con trai cao lớn, tự tin bước lên sân khấu nhận bằng, mắt anh cay xè. Trong túi áo, anh giữ chặt một chiếc phong bì màu nâu – món quà anh đã chuẩn bị suốt nhiều năm.
Khi buổi lễ kết thúc, Hòa gọi Khang ra một góc sân trường. Giọng anh run run:
– Bố có thứ này muốn đưa cho con…
Khang mở phong bì. Chỉ vài giây sau, khuôn mặt cậu tái đi. Đôi tay run rẩy, mắt đỏ hoe. Cậu ngẩng lên nhìn Hòa, giọng nghẹn lại:
– Bố… sao bố lại…
Hòa quay mặt đi, nước mắt rơi xuống nền gạch nóng bỏng. Anh biết, từ giây phút này, cuộc đời hai cha con sẽ không thể như trước nữa.
Trong chiếc phong bì màu nâu là một bản sao giấy khai sinh cũ, đã ngả vàng theo năm tháng. Phần “cha” để trống. Phần “mẹ” ghi rõ: Trần Thị Mai. Kèm theo đó là một lá thư viết tay, nét chữ quen thuộc nhưng run rẩy – chính là chữ của Nguyễn Văn Hòa.
Minh Khang ngồi phịch xuống băng ghế đá. Cậu đọc lá thư ấy trong trạng thái gần như không thở nổi.
“Khang à, nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là con đã đủ trưởng thành để biết sự thật. Bố xin lỗi vì đã giấu con suốt ngần ấy năm. Bố không phải là cha ruột của con. Nhưng từ ngày con đến với bố, bố đã coi con là máu thịt của mình…”
Từng dòng chữ như dao cứa vào tim. Khang nhớ lại những năm tháng thơ ấu: bố Hòa chở cậu đi học bằng chiếc xe cũ, bố ngồi vá lại từng cuốn sách giáo khoa, bố lặng lẽ đứng ngoài cổng trường trong những buổi họp phụ huynh. Tất cả ký ức ấy hiện về rõ mồn một.
– Vậy… mẹ con là ai? – Khang hỏi, giọng lạc đi.
Hòa thở dài. Hai vai anh chùng xuống, như trút bỏ một gánh nặng đè nén suốt hơn hai thập kỷ. Anh kể lại tất cả, không thêm không bớt. Từ mối tình dang dở với Mai, đến buổi sáng định mệnh anh nhặt được đứa bé trước cửa phòng trọ.
– Bố đã từng nghĩ sẽ tìm mẹ con, – Hòa nói – nhưng rồi bố sợ. Sợ con bị bỏ rơi lần nữa. Sợ con lớn lên với cảm giác mình là gánh nặng.
Khang im lặng rất lâu. Cậu nhìn người đàn ông trước mặt – mái tóc đã bạc quá nửa, đôi tay chai sần vì lao động, đôi mắt đỏ hoe nhưng đầy yêu thương. Người đàn ông ấy không sinh ra cậu, nhưng đã dành cả thanh xuân để nuôi nấng cậu.
– Còn món quà… – Khang nghẹn ngào – là gì hả bố?
Hòa lấy từ túi áo ra một xấp giấy khác. Đó là sổ tiết kiệm đứng tên Minh Khang, giá trị đủ để cậu học tiếp cao học hoặc khởi nghiệp. Toàn bộ là tiền Hòa chắt chiu suốt 22 năm, từ những công trình mộc, những đêm thức khuya làm thêm.
– Bố không có gì cho con ngoài thứ này. Bố chỉ mong con có lựa chọn, không phải sống chật vật như bố.
Nước mắt Khang rơi không kìm được. Cậu bật dậy ôm chặt Hòa, lần đầu tiên trong đời gọi anh bằng một giọng khác:
– Bố ơi… con xin lỗi vì đã từng ước giá như mình có một gia đình trọn vẹn hơn.
Hòa siết chặt con trai trong vòng tay gầy guộc. Anh khóc, không phải vì đau khổ, mà vì cuối cùng sự thật cũng được nói ra, và con trai anh – dù không cùng huyết thống – vẫn đứng đây, gọi anh là bố.
Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó. Vài ngày sau, Minh Khang nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ trung niên, run rẩy:
– Có phải… Minh Khang không? Cô là mẹ ruột của con…
Cuộc hẹn diễn ra tại một quán cà phê nhỏ ở ngoại ô. Minh Khang đến trước, lòng rối bời. Cậu đã tưởng tượng về mẹ ruột mình rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp trong hoàn cảnh này.
Người phụ nữ bước vào quán chậm rãi. Trần Thị Mai trông già hơn tuổi, khuôn mặt hằn rõ dấu vết của những năm tháng mưu sinh vất vả. Khi nhìn thấy Khang, bà khựng lại, nước mắt trào ra ngay tức thì.
– Con… giống bố Hòa lắm… – bà nghẹn ngào.
Khang siết chặt tay, cố giữ bình tĩnh. Cậu nghe Mai kể về cuộc đời bà sau ngày bỏ đi: những cuộc hôn nhân đổ vỡ, những tháng ngày làm công nhân xa xứ, nỗi ân hận đeo bám không buông. Bà đã nhiều lần muốn quay lại, nhưng biết Hòa đã hy sinh quá nhiều, bà không dám xuất hiện.
– Cô không dám xin con tha thứ, – Mai cúi đầu – cô chỉ muốn gặp con một lần, để nói lời xin lỗi.
Minh Khang im lặng rất lâu. Rồi cậu nói, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát:
– Con không trách cô. Nhưng con cũng không thể coi cô là mẹ. Người nuôi con khôn lớn là bố Hòa.
Mai gật đầu, nước mắt rơi lã chã. Bà trao cho Khang một phong bì khác – bên trong là giấy tờ chuyển nhượng mảnh đất nhỏ ở quê, tài sản duy nhất bà tích cóp được.
– Coi như… chút chuộc lỗi của cô.
Khang mang tất cả về kể lại cho Hòa. Người đàn ông ấy lặng đi. Anh không giận Mai, cũng không oán trách. Hai mươi hai năm qua, anh đã quen sống vì Khang, không còn chỗ cho hận thù.
– Con quyết thế nào, bố ủng hộ, – Hòa nói.
Cuối cùng, Minh Khang quyết định dùng mảnh đất đó mở một xưởng mộc nhỏ, đặt tên là “Hòa Khang”. Cậu muốn tiếp nối nghề của người cha đã nuôi mình, và cũng là cách để cảm ơn sự hy sinh thầm lặng ấy.
Ngày khai trương xưởng, Hòa đứng nhìn tấm biển, mắt đỏ hoe. Lần đầu tiên sau 22 năm, anh cảm thấy mình không còn đơn độc. Anh đã không mất thanh xuân vô ích.
Minh Khang nắm tay bố, nói khẽ:
– Dù con mang họ Trần hay Nguyễn, bố vẫn là bố của con. Cả đời này không đổi.
Giọt nước mắt của người đàn ông năm ấy lại rơi, nhưng lần này, là những giọt nước mắt bình yên.



