Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính c/ái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ…

Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính c/ái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ…

Lan và Hùng cưới nhau sau ba năm yêu đương. Hùng là con trai trưởng trong gia đình ở ngoại thành Hà Nội. Trước ngày cưới, bố mẹ chồng họp gia đình, tuyên bố cho vợ chồng trẻ một mảnh đất sát mặt đường liên xã để “an cư lập nghiệp”. Lan nghe vậy vừa mừng vừa lo, vì cô hiểu không có gì là cho không.

Nhà bố mẹ đẻ Lan ở trong phố, kinh doanh vật liệu xây dựng nhiều năm, tích cóp được kha khá. Thương con gái lấy chồng xa, lại về làm dâu trưởng, bố Lan nói thẳng:
“Bố mẹ cho hai tỷ, xây cái nhà đàng hoàng mà ở. Không để con gái bố phải tủi thân.”

Ngôi nhà hai tầng được dựng lên trong gần một năm. Lan chăm chút từng chi tiết, từ nền móng, dầm cột cho đến nội thất. Cô đứng tên khoản tiền xây dựng, nhưng giấy đất vẫn là của bố mẹ chồng. Lan từng đề nghị làm thủ tục sang tên chung, nhưng mẹ chồng chỉ cười nhạt:
“Vội gì, nhà này là của vợ chồng con chứ của ai.”

Ngày dọn về ở chưa tròn sáu tháng, sóng gió bắt đầu.

Một buổi sáng, khi Lan đang lau dọn nhà cửa thì có ba người lạ mặt xuất hiện, đi cùng bố chồng. Họ cầm thước, chụp ảnh, ghi chép. Lan ngơ ngác hỏi thì bố chồng nói tỉnh bơ:
“Người ta đến xem nhà, chuẩn bị mua.”

Lan chết lặng. Hóa ra bố mẹ chồng đã âm thầm ký hợp đồng đặt cọc bán mảnh đất đó, bao gồm cả căn nhà mới xây. Giá bán rẻ hơn thị trường, với lý do “bán nhanh cho tiện việc”.

Lan chạy đi tìm Hùng, nhưng anh lảng tránh. Đến tối, trong bữa cơm, Lan bật khóc hỏi cho ra lẽ. Mẹ chồng lạnh lùng:
“Đất của ông bà, bán là quyền của ông bà. Còn tiền nhà, coi như bên thông gia cho, không có giấy tờ gì chứng minh.”

Lan như bị tát vào mặt. Hai tỷ – toàn bộ số tiền bố mẹ cô chắt chiu cả đời – bỗng chốc có nguy cơ tan thành mây khói. Trong lúc tuyệt vọng nhất, Lan gọi điện về nhà bố mẹ đẻ, giọng nghẹn lại. Ở đầu dây bên kia, bố cô im lặng rất lâu… rồi chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Con cứ bình tĩnh. Chuyện này… bố đã tính trước rồi.”

Lan không hiểu, nhưng linh cảm cho cô biết, mọi chuyện chưa hề kết thúc.

Sáng hôm sau, bố Lan từ trong phố về quê chồng con gái rất sớm. Ông không mang theo thái độ căng thẳng hay giận dữ, trái lại bình thản đến lạ. Vừa bước vào nhà, ông đã chủ động bắt tay bố mẹ chồng Lan, giọng nhẹ nhàng như người quen lâu năm.

“Nghe nói anh chị chuẩn bị bán nhà?” – bố Lan mở lời.

Bố chồng Lan cười xã giao, không giấu vẻ tự tin. Ông kể rành rọt về quyền sử dụng đất, về việc căn nhà xây trên đất của ông bà, nên khi bán thì cả nhà lẫn đất đều thuộc về người mua. Mẹ chồng Lan còn thêm vào:
“Tiền xây nhà là bên anh chị tự nguyện cho con gái, đâu có giấy tờ ràng buộc.”

Bố Lan gật đầu liên tục, không phản bác. Thái độ đó khiến cả nhà chồng càng thêm chủ quan.

Sau bữa cơm trưa, bố Lan xin phép được xem lại toàn bộ hồ sơ xây dựng căn nhà: bản vẽ, hợp đồng thầu, hóa đơn vật liệu. Ông bảo chỉ là để “nắm rõ thông tin cho tiện nói chuyện với bên mua”. Không ai nghi ngờ.

Chiều hôm đó, khi nhóm người mua quay lại để bàn ngày công chứng, bố Lan bất ngờ rút trong cặp ra một xấp giấy, đặt thẳng lên bàn:
“Trước khi các anh chị mua, tôi nghĩ nên xem kỹ mấy thứ này.”

Đó là hợp đồng cho vay tiền có công chứng, trong đó ghi rõ: bố mẹ Lan cho vợ chồng Hùng – Lan vay 2 tỷ đồng để xây nhà, thời hạn 5 năm, có tài sản gắn liền với đất làm cơ sở xác lập nghĩa vụ. Kèm theo là toàn bộ hóa đơn vật liệu, hợp đồng thi công, đứng tên công ty của bố Lan.

Bố chồng Lan tái mặt. Ông lắp bắp hỏi tại sao lại có hợp đồng đó. Bố Lan bình thản trả lời:
“Tôi làm kinh doanh, không quen đưa tiền mà không có giấy tờ. Ngôi nhà này về mặt tài chính, là tài sản hình thành từ khoản vay của con tôi.”

Ông tiếp tục nói rõ: theo quy định, khi chuyển nhượng đất có tài sản gắn liền, nếu tài sản đang liên quan đến nghĩa vụ dân sự chưa hoàn thành, thì giao dịch có thể bị tranh chấp. Người mua nghe đến đây đã bắt đầu do dự.

Chưa dừng lại, bố Lan nói tiếp một câu khiến cả căn phòng nín lặng:
“Nếu anh chị bán nhà mà không thanh toán khoản vay này, tôi buộc phải khởi kiện để yêu cầu tháo dỡ hoặc định giá lại tài sản.”

Người mua lập tức đứng dậy xin phép về, nói cần “xem xét thêm”. Kế hoạch bán nhà của bố mẹ chồng Lan bắt đầu rạn nứt. Lúc này, Lan mới hiểu câu nói hôm qua của bố mình không phải lời an ủi suông, mà là sự tự tin của người đã chuẩn bị sẵn một cái bẫy… từ rất lâu.

Sau khi người mua rút lui, không khí trong nhà trở nên nặng nề. Bố mẹ chồng Lan chuyển từ tự tin sang căng thẳng. Họ gọi Hùng vào phòng riêng, trách anh không kiểm soát được vợ, để bên thông gia “giở trò”.

Hùng lúc này mới thật sự hoảng sợ. Anh quay sang cầu xin Lan nói bố mẹ đẻ rút lại hợp đồng, hứa sẽ “tính toán lại mọi chuyện”. Nhưng Lan không còn là cô gái ngây thơ của ngày mới về làm dâu. Sáu tháng sống trong căn nhà ấy, cô đã hiểu rất rõ vị trí của mình trong gia đình này.

Bố Lan không làm lớn chuyện ngay. Ông đề nghị một buổi nói chuyện rõ ràng, có mặt cả hai bên. Trước mặt mọi người, ông đưa ra hai lựa chọn:
Một là, bố mẹ chồng hoàn trả đủ 2 tỷ cho vợ chồng Lan, coi như mua lại căn nhà.
Hai là, làm thủ tục sang tên quyền sử dụng đất cho Hùng và Lan đứng tên chung, khoản vay tiếp tục thực hiện đúng hạn.

Bố mẹ chồng Lan im lặng rất lâu. Họ không ngờ người bố vợ hiền lành, ít nói ngày thường lại có thể chuẩn bị kỹ lưỡng đến vậy. Mẹ chồng Lan bắt đầu khóc, nói rằng mình chỉ muốn bán nhà để chia tiền cho các con khác, không ngờ lại thành ra rắc rối.

Lan nghe mà lòng lạnh đi. Nếu không có “cái bẫy hoàn hảo” của bố cô, có lẽ giờ này cả gia đình cô đã mất trắng.

Cuối cùng, trước nguy cơ kiện tụng kéo dài, bố mẹ chồng buộc phải chấp nhận phương án sang tên đất cho vợ chồng Lan. Giấy tờ hoàn tất sau đó một tháng. Ngôi nhà hai tầng chính thức trở thành tài sản hợp pháp của Lan và Hùng.

Nhưng mọi chuyện không kết thúc ở đó.

Lan nhận ra, thứ tổn thương nhất không phải tiền bạc, mà là niềm tin. Hùng đã im lặng khi bố mẹ anh tính bán nhà. Anh chọn đứng giữa, nhưng sự im lặng ấy chính là sự phản bội. Sau nhiều đêm suy nghĩ, Lan quyết định ly thân.

Căn nhà vẫn ở đó, vững vàng như ngày mới xây, nhưng hôn nhân thì đã rạn nứt không thể hàn gắn. Bố Lan chỉ nói với con gái một câu:
“Bố dựng bẫy không phải để trả thù, mà để con có đường lui.”

Lan hiểu, trong đời, có những cái bẫy không nhằm hại người, mà để cứu chính những người mình yêu thương.